- Về phần lương thảo, ta có hai cách, một cái là trên biển vận tới, một cái là tự trù bị. Bên này có điền trang giặc Thát chiếm cứ, điền trang trồng trọt đã thu hoạch, vào đông cũng có lương thực tồn trữ, đây chính là chúng ta tự trù bị được.
- Trần tướng quân, nếu ở Liêu Thẩm và Quảng Ninh bên kia đích xác đủ tự trù được. Điền trang, nông trang bên này chúng tôi thu hoạch không nhiều, tích trữ cũng có hạn, tại sao tự trù được.
- Cho nên chủ yếu dựa vào hải vận.
- Hải vận? Trần tướng quân, nam nhi Kim Châu bọn ta trừ tàn tật cũng có con số ngàn năm trăm. Quý quân thì hơn vạn. Đây chẳng kém hơn có một vạn ba ngàn nhân mã. Tầm vóc lớn như vậy, cần thiết sao có khả năng dựa vào thuyền vận. Trần tướng quân, đất Liêu vào đông lâu dài, nếu chẳng may lương thảo cung ứng không được, quân tâm tức thì bập bềnh. Vậy chỉ sợ sẽ là mối họa lớn bằng trời, đến lúc đó chỉ sợ chưa đánh, bản thân chúng ta đã bại trước rồi!
Nói tới đây, Trần Kế Thịnh đã có chút nóng nảy, thẳng thừng bắt đầu tranh cãi, đến hiện giờ gã mới biết, bản thân đối với triều đình Đại Minh sớm đã không trung thành gì, ở nơi này cứng rắn chỉ là vì khôi phục lại đất Liêu, chỉ là chém giết với Thát tử, báo thù vì người nhà và bà con. Cho nên không bằng lòng khiến cánh binh mã phản tặc có hy vọng thắng lợi này phạm vào sơ xuất gì.
Trần Thăng thẳng thừng lưu loát kết thúc cuộc nói chuyện.- Không cần tranh biện, đợi sau mười ngày, nếu như ngươi cảm thấy không có nắm chắc, rồi hãy tới tìm ta nói thì tốt rồi.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn dĩ nhiên sẽ không tiếp tục đi cãi cọ gì, nhưng về tới doanh trại âm thầm bàn tán, vẫn cảm thấy Triệu Gia Quân này cố nhiên dũng mãnh, Trần Thăng kia nhìn điềm đạm, chắc chắn, việc đánh làm vẫn là có chút khinh mạn liều lĩnh.
Giữa đường Khổng Hữu Đức tiến vào lại đề xuất một kiến giải khác, thời điểm y ở Bì Đảo đã thấy được giàu có của Từ Châu. Bên đó tiêu dùng hao phí của một binh lính bình thường không kém gần như bằng mấy lần thân binh trấn Đông Giang, thì càng không cần nói binh tốt thông thường bên dưới trấn Đông Giang, thế nhưng Trần Kế Thịnh và Trương Bàn vẫn là không tin, cái gọi là nhà nghèo ngoài đường giàu, Triệu Gia Quân đó đặt ở Bì Đảo thiết nghĩ là dáng vẻ đối với bên ngoài, thế nào cũng phải làm ra mấy phần thể diện. Mặt mũi của doanh trại năm trăm người làm còn tốt, nhưng trước mắt đây là ăn dùng tiêu phí của vạn người, vả lại phải chống đỡ tới sang năm biển tan băng. Đó là tài của cực lớn bậc nào, đây làm sao có khả năng đi làm được.
Trần Thăng kia nói chủ yếu dựa vào hải vận, chỉ sợ chủ yếu là dừng ở trên tự trù, bên này nhiều năm chinh chiến, dân chúng đều bị thu nạp ở bên phía bình nguyên đất đai màu mỡ giữa Liêu Thẩm, nơi đó vốn dĩ không khả năng tự trù cái gì, hiện giờ gắng gượng chống đỡ còn kịp, chỉ sợ cho tới lúc đó, chính là tự tìm đường chết rồi.
Bên trong cảng rất nhiều con thuyền sau khi tháo xuống trang bị, người liền giương buồm rời khỏi, đợi tới ngày hôm sau, con thuyền trong cảng biển đã thưa thớt rất nhiều. Nhìn thấy dáng vẻ thưa thớt này, Trần Kế Thịnh và Trương Bàn càng không có lòng tin đối với Triệu Gia Quân, thế nhưng cũng không vọi lại đi khuyên ngăn, người trẻ tuổi muốn mặt mũi, không chừng biến thành quá ương ngạnh, hiện giờ cách mặt biển đóng băng còn có gần ba tháng, thì giờ còn sớm.
Thủ quân Kim Châu rất nhanh liền nhận biết nhanh gọn, dứt khoát, quyết đóan của Từ Châu, người bị thương và tàn tật của thủ quân, cùng với kẻ không bằng lòng lưu lại, rất nhanh đều bị đưa lên thuyền mang thẳng trở về Sơn Đông, người còn lại thì bị tổ hợp thành, biên chế vốn có bị đánh nát, lần nữa cải biên thành trung đội năm mươi người làm đơn vị, do đội ngũ đồ quân nhu của Triệu Gia Quân dẫn dắt làm việc.
Xung quanh thành trì phải tiến hành dọn dẹp, tương thành phải tiến hành tu sửa, cảng biển càng nặng nề trong nặng nề, xác chết đã tản phát mùi thịt thối liền tại chỗ thiêu hủy, còn phải chặt cây rừng phụ cận dùng làm vật liệu xây dựng, mỗi người đều có gánh nặng làm việc, tuy nhiên vất vả làm trâu làm ngựa, mọi người ngược lại không có lời oán giận. Bởi vì ăn đủ no, ăn không tệ, lương thực đầy đủ, còn có rau xanh thêm vào, ngươi nếu nuốt trôi được còn có tôm cá hải sản các loại cung ứng. Nếu như được ăn no, vậy mọi người cũng sẽ không tiếc rẻ sức lực của mình.
Sư thứ nhất tạm biên đổ bộ không có chút xíu nghỉ ngơi, vốn thủ quân Kim Châu cho rằng bọn họ phải tiến vào trong thành Kim Châu, chưa từng nghĩ những binh mã này dừng lại trong doanh trại của Nữ Chân Kiến Châu, ở nơi đó bố trí phòng ngự, sẵn sàng ngăn cản kẻ địch có khả năng. Đây ngược lại khiến người ta âm thầm tán thưởng, quan quân Đại Minh ai nấy muốn chui vào trong thành, đều không bằng lòng ở doanh trại ngoài thành chịu vất vả, chưa từng nghĩ binh mã phản tặc này bằng lòng.
Tuy nói về lâu dài cung ứng lương thảo xấu đi, nhưng trong khoảng tháng ngày ngắn cũng không vội, bởi vì Nữ Chân Kiến Châu bị đánh chạy thẳng từ trong doanh trại, lương thảo đồ quân nhu toàn bộ thành chiến lợi phẩm của bên này, Triệu Gia Quân mỗi người mới mang lương khô của ba ngày, nhưng hiện giờ trong vòng nửa tháng cũng không cần lo nữa. Trần Kế Thịnh và Trương Bàn nhìn những điều này vào trong mắt, trong lòng có tính toán, đợi lúc những lương thảo thu được sắp ăn tận, liền dùng cái này làm gương lại đi khuyên nhủ.
Tuy nhiên tới thời điểm ngày hôm sau, bọn thủ quân bị phát đi làm việc bắt đầu có oán giận rồi, bọn người Trần Kế Thịnh, Trương Bàn đãi ngộ khá là hậu đãi, cũng không có hạn chế gò bó gì, bọn họ rất nhanh liền lý giải được tình hình này, ngay lập tức sang trấn an. Vừa hỏi mới biết được, cũng không phải Triệu Gia Quân khắt khe, cắt xén hà khắc, chính là thúc giục quá sát rồi, rõ ràng là việc mấy ngày càng muốn một hai ngày làm xong, mọi người oán chí chính là, vội vã như vậy có ích lợi gì.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn bọn người lão luyện trong thủ quân, cũng hiểu được Triệu Gia Quân tuổi tác giống với chủ tướng, không khỏi quá là nông nổi, dụng binh dùng người đều phải biết cách trầm ổn, bởi vì thúc giục quá gấp, tiền lệ kích khởi binh biến nhiều lắm, đây tội gì tới. Nghĩ thì nghĩ, trấn an vẫn là phải trấn an, nói những người Từ Châu này dù sao mới tới, mọi người vả lại chịu đựng chút.
Nhưng sau khi lại qua một ngày, mọi người biết tại sao vội vã như vậy rồi, bởi vì trên mặt biển ngoài cảng biển lại đầy ắp bóng con thuyền, cảnh tượng hùng tráng giống như ngày viện quân tới đó, Mỗi con thuyền ngập vào trong nước rất sâu, cập bến chất dỡ xuống đồ vật đầy ắp rời đi, trách không được vội vã thúc giục gấp như vậy. Không thu dọn xong những thứ này liền, đồ vật đưa tới liền không có cách nào tồn trữ phóng thích, thậm chí không cách nào chuyển tới bên trong thành Kim Châu.
Theo những số lượng cực lớn đồ vật tới đây, còn có thật nhiều trâu ngựa xe lớn, đám người Từ Châu này suy tính đúng thật là chu toàn, không chỉ chuyển tới đồ đạc, ngay cả đồ chất chở đồ vật cũng đều đã đưa tới đủ. Xe lớn ở trên đường mới tu sửa chảy như nước không ngừng, vận chuyển các loại quân tư lương thảo tới bên trong thành Kim Châu.