Còn mấy vị chưởng quỹ thương đội kia đều là hai mắt sáng lên, bản thân đây là có phúc phần, không ngờ đồng sinh cộng tử với quan lớn sắp tổng quản hạt Sơn Tây và Đại Đông. Đến lúc này, tức giận bị lợi dụng làm mồi nhử gì đều trở thành trống rỗng, chỉ cảm thấy bản thân lần này và thương hành sau lưng treo cành cây cao rồi, về sau khẳng định phải có đại tạo hóa. Vị Chu chưởng quỹ Nhạn Bắc Hành kia cả mặt đầy nét cười, Cao giáo đầu bên cạnh y thì là cả mặt kính phục, không ngờ là cục diện này, bản thân dọc đường suy ngẫm quá nhiều rồi.
Biết trước mặt mọi người cao giọng bẩm báo, cho Tôn Truyền Đình rạng rỡ vẻ vang, quân sai này nắm giữ chừng mực rất khéo, vừa nhìn chính là hạng người lăn lộn nhiều năm trong nha môn, kế tiếp chính là đợi Tôn Truyền Đình ban thưởng, một món tiền thưởng lớn là tránh không khỏi, nhưng sau khi Tôn Truyền Đình nghe thấy tin tức này cũng đồng dạng ngơ ngẩn, ở trên ngựa nhất thời không kịp hiểu ra.
Đợi đầu mục hộ vệ bên cạnh ho khan mấy tiếng, Tôn Truyền Đình mới cử động, y không có đưa cho tiền thưởng, mà là lập tức xoay người xuống ngựa, nhằm hướng kinh sư quỳ xuống, cất giọng nói.- Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Vi thần nhất định không phụ thiên ân, cúc cung tận tụy!
Gã vừa quỳ đấy, những người trước mặt kia đều cuống không kịp né ra, bọn người vây xung quanh sau khi kịp hiểu ra đều theo đó quỳ xuống, chỉ có hộ vệ của Tôn gia vẫn tay cầm binh khí nghiêm trận đón địch như trước, không có mảy may buông lỏng. Sau khi Tôn Truyền Đình đứng dậy, nhìn xem bốn phía, thấp giọng thở dài, xoay người lên ngựa, mở miệng nói với Trương du kích tay chân luống cuống từ trên đất bò dậy.
- Ba ngày sau, bản quan muốn ở trong quan thự Đại Đồng nhìn thấy ngươi! Trong giọng nói của Tôn Truyền Đình không có quá nhiều tâm tình, Trương du kích kia luống cuống không kịp vâng dạ.
Tôn Truyền Đình nhìn chằm chằm Trương du kích kia mấy lần, lại thêm vào một câu.- Nếu như không nhìn thấy ngươi, bản quan diệt người toàn nhà của ngươi.
Quan văn nắm mũi võ tướng này đều nói vương pháp và buộc tội gì, Tôn Truyền Đình lại là thẳng thừng nói ra hậu quả. Trương du kích kia thân thể chợt run rẩy, lại không tự chủ được quỳ trên đất, mặc kệ lần này mới gặp, nhưng gã biết rằng vị lão gia trẻ tuổi giống như đại hào giang hồ này, thật sự là nói được làm được.
Sau khi nói xong lời này, Tôn Truyền Đình sẽ không đếm xỉa Trương du kích kia, kỵ binh sau lưng Trương du kích sớm đã xuống ngựa vọt tới bên này, không chút chần chừ đều đã ngoan ngoãn quỳ ở trên đất, Tôn Truyền Đình chỉ là thét ra lệnh đại đội cứ theo lẽ thường tiến lên, nơi này cách thành trì Đại Đồng còn có không tới hai ngày đường.
Vẻ mặt quan sai báo tin thất vọng, nhưng cũng không dám nói gì. Ở trong nha môn gặp nhiều người, biết người nào dễ chọc, người nào không dễ chọc, vị đại lão gia chính là không chọc được. Người khác nhìn những hán tử chém giết kia, quan sai này lại nhìn vị Tôn đại lão gia này chính là người bản địa Sơn Tây, còn là đại hào một phương nói giao giới giữ hai phủ Thái Nguyên và Đại Đồng. Đại hào một phương như vậy cũng không phải loại quan quyền quý làm một nhiệm kỳ, mấy nhiệm kỳ liền đi, đây chính là nhiều đời sống ở Sơn Tây, đắc tội chớ nói bản thân, người nhà thân bằng đều phải gặp họa. Triều đình phá bỏ tiền lệ người trên đất đó không được đảm nhận quan lại trên đất đó, liền phá vỡ lệ này, cũng phải nhẫn nhịn, cuộc sống sau này chỉ sợ sẽ vô cùng gian nan.
Trong lòng vị quan sai này đang lúc so đo, Chu chưởng quỹ Nhạn Bắc Hành lấy ra một thỏi bạc mười lượng đưa sang, lễ độ cục diện như vậy bọn họ cũng sẽ không qua loa.
****************
- Phía nam có thuyền tới rồi, là thuyền lớn của Từ Châu.
Bên trong bến thuyền phía nam Bì Đảo dựng lên lầu gỗ, ở nơi đó ngày đêm đều có người luân phiên trực gác, vọng nhìn trên biển, thứ nhất là phòng bị Nữ Chân Kiến Châu từ trên biển đột kích, thứ hai là nhìn con thuyền của trấn Đăng Lai và Hải Châu lúc nào tới.
So với thời điểm Lưu Dũng lần đầu tiên tới nơi này, tình hình quân dân trên Bì Đảo đều đã cải thiện rất nhiều, hễ là nam đinh khỏe mạnh dùng tới, khí sắc cũng còn coi như được, mỗi người đều có y phục chỉnh tề trên người để mặc, binh khí cầm trong tay cũng đều rất giống dáng vẻ, vốn dĩ loại căng thẳng tuyệt vọng ăn bữa nay lo bữa mai ít đi rất nhiều, thậm chí nhìn thấy được một chút thả lỏng, bọn nhóc con vô tư vô lự chạy ở khắp nơi, tiếng cười phiêu đãng, càng tăng thêm rất nhiều sinh khí.
Quân lương, quân bị chuyển tới trấn Đăng Lai cũng không nhiều, trong kinh và Sơn Đông quá nhiều người muốn chia lãi bên trong, còn dư lại làm sao nhiều như thế, Bì Đảo có được hôm nay, toàn bộ nhờ trao đổi của Từ Châu.
Ngoại trừ đồ vật đám đầu tiên mang đi nửa bán nửa tặng, lương thực, vải bông và binh khí đưa tới kế tiếp toàn bộ đều đổi thành hàng hóa trao đổi. Đặc sản, thổ sản Liêu Đông nơi trấn Đông Giang, nhân sâm, lộc nhung, da lông, củi gỗ cùng với hết thảy đồ đạc bên ngoài cần có, dựa theo giá tiền cân bằng chống đỡ, đổi lấy nhu yếu phẩm trên đảo.
Tổng binh Mao Văn Long trấn Đông Giang đối với điều này có chút bất mãn, ông ta cảm thấy bản thân ở nơi tuyệt địa Bì Đảo cầu sống, thu nạp quân dân còn sót lại của Đại Minh, đây là có đại nghĩa ở đây, đồ vật và vân vân hẳn nên cung ứng miễn phí, bây giờ còn cần quan dân trên đảo cần cù làm việc, thậm chí còn cần xem nam nữ tráng niên cần có nhất trên đảo thành thương phẩm bán đi, bằng không vốn không có cung ứng.
Đối với bất mãn của ông ta, quan quân Bì Đảo đối với loại phương thức này kỳ thật rất yêu thích, bởi vì như thế là bằng vào hai bàn tay mình ăn cơm, mà không phải dựa vào người khác bố thí, như vậy đúng lý hợp tình, sống lưng cũng thẳng lên.
So với cục diện ăn bữa nay lo bữa mai lúc trước, một ngày ba lần kinh hãi, hiện giờ đã tốt hơn rất nhiều, đừng nhìn thu nạp nam nữ tráng niên vẫn luôn được mua đi về hướng Sơn Đông, nhưng người lưu lại cầm được binh khí tốt, thậm chí còn có áo giáp mặc, lại ăn được no bụng. Theo tình hình như thế, phản kích và quấy rối của Bì Đảo đối với Liêu Đông đều so với trước kia hữu lực hơn rất nhiều.
Vốn dĩ tàn dư Kim Châu nguy trong sớm tối, hiện giờ cũng phải lấy hòa dịu tăng mạnh, một đường ven biển Liêu Đông từ Kim Châu tới Bì Đảo, cuộc sống của trấn Đông Giang càng ngày càng thong dong, Nữ Chân Kiến Chân sau khi chịu mấy lần thiệt hại nhỏ, cũng không dám khinh dễ xuất kích, Nữ Chân Kiến Châu tới lui bó buộc, khiến cho quân dân Liêu Đông chạy trốn giữ mạng khắp nơi cơ hội tới Bì Đảo càng nhiều hơn.
Càng khiến cho Mao Văn Long không ngờ tới chính là, bởi nơi củng cố nơi Bì Đảo này, thương mại không ngờ trở nên phồn vinh cực lớn.
Các loại hàng hóa Từ Châu chuyển tới quá tốt rồi, hơn nữa con thuyền nơi Từ Châu kia vừa nhiều vừa lớn, số lượng chuyên chở và tuần tự đều rất ổn định, bảo đảm các loại hàng hóa Từ Châu đưa vào ổn định, kết quả không ít thương nhân Cao Ly ngoại trừ chính đặc sản của bản thân Cao Ly, cũng mang tới cho Bì Đảo các loại hàng hóa, hai bên cùng có lợi, tất cả đều vui vẻ.