Tuy nhiên quân trận Nữ Chân quả thật chậm lại rồi, còn nhìn thấy được quan binh Nữ Chân trong trận đều quay đầu lại nhìn xung quanh, sai đó toàn bộ quân trận dừng lại, sau đó nữa, bắt đầu chậm rãi rút quân về phía sau.
Quân canh giữ bảo trại không dám có chút thả lỏng, nếu chẳng may là kế hoãn binh, ngộ nhỡ là giả vờ tha để bắt thì quân canh giữ bảo trại tổn thất không gánh nổi, cách đánh của Nữ Chân Kiến Châu rất linh hoạt, hơn nữa trong lúc tiến thoái di chuyển như vậy, đội ngũ còn giữ vững không loạn. Đây ở quan nội đã là tinh nhuệ mới làm được, nếu như không phải binh sĩ Triệu Gia quan đồng dạng làm được tới khắp nơi cứu hỏa, chỉ sợ sớm đã sụp đổ.
Đi tới dừng lại, chậm rãi thoái lui cũng là thật, bởi vì mọi người nhìn thấy trước khi bọn họ về tới doanh trại, cờ hiệu cũng đều quy về trong doanh, tiền đội quân trận Nữ Chân Kiến Châu tuy rằng giữ vững phòng bị, nhưng đói là phòng bị phản công của bên này, mà không phải muốn làm gì cả.
Chẳng lẽ không tấn công là thật sao? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Triệu Tùng trợn tròn hai mắt nhìn đối phương, nhưng cũng không nhìn ra nhiều tình tiết. Những gã không còn dám nới lỏng, chỉ chống đỡ như vậy.
Dù cẩn trọng thế nào, bọn cường tráng và quân sĩ Triệu Gia Quân vẫn là không nhịn nổi buông lỏng, Nữ Chân Kiến Châu quả thật không tấn công nữa, tuy rằng không biết xảy ra biến cố gì nhưng hiện tại đích xác là về doanh trại rồi. Nữ Chân Kiến Châu ít khả năng sẽ phát động tiến công vào buổi chiều, một ngày này có lẽ được thoải mái rồi
Mặc dù mọi người đã thấy chết không sờn rồi, nhưng khả năng sống nhiều thêm một ngày luôn tốt, tạm nghỉ ngơi cũng là điều may mắn. Triệu Tùng bên kia thở hắt ra, vung múa trường kích trong tay ra lệnh. Liên đội lưu lại luân phiên trấn thủ, những người khác bắt đầu nghỉ ngơi, trong bảo trại rốt cuộc có tiềng trẻ con khóc lớn, làm cho chiến trường thêm vài phần sinh khí.
Mùi hương xông vào mũi, nhưng làm cho người ta khó nuốt nổi canh cá vừa mới bắt đầu nấu chin. Trên hòn đảo này, nước ngọt cho mấy nghìn người là cả một vấn đề lớn, cũng may trên hòn đảo này có nguồn nước ngọt dồi dào. Bảo trại bên này đào giếng nước, còn phòng hỏa hoạn chưa xảy ra làm kênh nước ngầm, như vậy mới chống đỡ đến bây giờ. Với địa hình của Bì Đảo như vậy muốn đoạn tuyệt nguồn nước rất khó, Nữ Chân Kiến Châu đối với điều này cũng vô kế khả thi.
Tạm nghỉ không đến một canh giờ, người gánh vác vọng nhìn liền phát ra tín hiệu, binh mã của Nữ Chân Kiến Châu lại rời doanh, xem ra vẫn muốn đánh. Quân coi giữ bảo trạiđã quá quen thuộc theo đó tụ tập, sẵn sàng nghênh chiến, lại không nghĩ rằng bên này vẫn chưa bày trận xong đã phát ra một trận huyên náo ồn ào, mọi người không kìm nổi kinh ngạc. Bởi vì nhìn thấy sau khi quân đội Nữ Chân Kiến Châu đối diện rời trại tập kết, không có bắt đầu tấn công mà đi về hướng bắc, bên kia chính là chỗ đặt đại doanh lương thực của Kiến Chân Nữ Châu, cũng là chỗ đặt cảng biển tới lui với bờ biển.
Nhìn từng đội của Nữ Chân Kiến Châu đi ra ngoài, quân coi giữ bảo trại đều trợn mắt há hốc mồm. Với địa thế của Bì Đảo này, cùng khả năng hải chiến của binh mã Nữ Chân Kiến Châu, khẳng định sẽ không đi thuyền vượt biển đến tấn côn. Hiện tại gió ngày một lớn, bè gỗ cách xa bờ hơn một chút liền dễ dàng bị đánh lật, việc này quá mạo hiểm bọn chúng chắc chắn sẽ không làm. Vậy rốt cuộc là muốn làm gì, chẳng lẽ muốn giả vờ động, xem ra cũng không đúng. Đồng dạng bởi vì do địa thế, xung quanh bảo trại nơi giao chiến được vốn dĩ không có chỗ trống di động gì cả.
- Thát tử xảo quyệt, không được buông lỏng, phải tăng cường đề phòng nghiêm ngặt! Triệu Tùng khàn giọng hô, kỳ thực gã cũng rất muốn nằm xuống nghỉ ngơi, nhưng hiện tại không được nghỉ ngơi nhất chính là gã.
- Thát tử bên kia chỉ còn lại hơn ba nghìn người. Ác chiến lẫn nhau kéo dài gần một tháng rồi. Quân coi giữ bảo trại đối với binh lực của Nữ Chân Kiến Châu nắm bắt rất rõ, chăm chú nhìn, dĩ nhiên nhìn rất kỹ càng.
Hiện trận địa bảo trại bên này không đủ hai nghìn người, tuy nhiên dựa vào lợi địa, đối diện với hơn ba nghìn người thật sự là không có cách nào tấn công vào, đương nhiên quân coi giữ bảo trại cũng không có cách xông ra, dù xông ra cũng không có cách nào, chỉ có bị vây nhốt ở trên Bì Đảo này, trừ phi làm bè gỗ đi đất liền theo hướng Cao Ly cầu cứu.
Lúc biết được những điều này, quân coi giữ bảo trại đều trầm tĩnh lại, mặc kệ binh mã của Nữ Chân Kiến Châu có dời doanh trại đi về hướng nào, ít nhất trong vòng hai canh giờ sẽ không có phát sinh chiến đấu gì.
Bên kia sau binh mã đi về hướng bắc không bao lâu, bọn tù binh trong doanh trại của Nữ Chân Kiến Châu đều bị đẩy ra, tù binh của Bì Đảo trấn Đảo Đông Giang đại đa số đều đã tiêu hao trong trận công kích bảo trại, những kẻ còn dư lại toàn là những kẻ không dùng được cho trận chiến, chỉ là làm hậu cần chi viện.
Những tình thương, tình thân và không đàng lòng ban đầu đều đã tan thành mây khói, trai tráng Bì Đảo bên trong quân coi giữ bảo trại đều rất hận đối phương nghiến răng nghiến lợi, nếu chạy tới được, kẻ dám phản kháng đều đã chết sạch, chỉ còn lại câm lặng vì Nữ Chân làm việc, bọn họ mặc dù không ra trận nhưng vẫn là đồng lõa.
Sau khi nhìn bọn họ bị đẩy đi ra, bên này theo đó làm ra phòng bị, còn tưởng rằng bắt đầu công kích một lượt mới, chưa từng nghĩ sau khi những tù binh còn sót lại đứng yên, Nữ Chân Kiến Châu lại bắt đầu giết người, không chút nể tình chém giết tàn sát, bọn tù binh khóc hô cầu xin tha mạng, muốn chạy trốn nhưng vốn dĩ không có cách nào chạy thoát nổi từ trong vòng vây. Bọn họ tay không tấc sắt và càng không chống lại được lưỡi dao sắc bén, chỉ nghe được tiếng kêu thảm thiết, không ngừng có người lảo đảo chạy ra ngoài bị chém đến chết.
Từ khi bắt đầu giết chóc, quân coi giữ bảo trại vốn không cảm thấy sảng khoái, bắt đầu là trầm lặng, sau đó là phẫn nộ. cuối cùng cũng chỉ có thể lặng lẽ nhìn mọi chuyện.
Bên kia có người chạy đến, binh lính Nữ Chân Châu Kiến tức giận quát mắng đuổi theo, không quá vài bước chân đã thấy hắn ta bị đuổi kịp.người nọ lảo đảo ngã xuống, bị cái gì làm trượt chân, gã chống tay đứng dậy, nhưng không tiếp tục chạy trốn, chỉ hướng về phía bảo trại xé ruột xé gan hô.- Báo thù cho chúng tôi”.
Còn chưa dứt lời, binh lính Nữ Chân phía sau đã đuổi kịp, giơ tay chém xuống, máu tươi bắn tung toé.
Quân coi giữ bảo trại bên này trầm tư lặng lẽ, chỉ có Trịnh Tiểu Nhị mặc thiết giáp không kìm nổi, lao ra một bước rống to nói.- Các ngươi an tâm đi, chúng ta nhất định phải giết sạch Thát tử này.
Bọn binh sĩ Triệu Gia Quân vẫn là trầm mặc như trước, bọn trai tráng Bì Đảo thu dụng tới cũng đang trầm tư, bọn họ bỗng nhiên vừa ngạc nhiên vừa thán phục thực lực dũng mãnh của Triệu Gia Quân, nhưng cũng không tin bọn họ đánh Nữ Chân Kiến Châu như thế nào, theo họ nghĩ đến Từ Châu cũng ở Đại Minh, chỉ cần là binh mã của nhà Minh, liền không cách nào gây ra sát thương cho Thát tử.
Máu tươi giàn giụa, đầu người lăn lông lốc, tiếng khóc và kêu thảm thiết rung trời, tuy nhiên cảnh tượng khốc liệt bậc này, cục diện địa ngục mọi người đều đã trải qua nhiều rồi, vốn dĩ không có ảnh hưởng gì, sau khi Nữ Chân Kiến Châu giết chóc xong, thản nhiên quay về doanh trại, dù sao đều là giết người ở bờ biển, đợi sau đó thủy triều sẽ mang thi thể đi, ngược lại không cần phí sức xử trí.