Sau khi bắn hết một lượt, lính súng hỏa mai liền quay đầu tản ra, ba cái giá một tổ ong bị đẩy lên lập tức châm lửa, sau khi điểm lửa hai gã binh sĩ ở đằng sau nó tận hết sức khiến một tổ ong đung đưa, lần này tốc độ của mấy chục cây súng hỏa mai bắn ra càng nhanh hơn, mật độ cũng dày đặc hơn, tạo thành hình cái mặt quạt.
Thế tiến công xung phong vào lúc này chậm lại, gần hai trăm người đã chết, trong tình thế rối loạn chen chúc giẫm đạp ngã ra đât còn không chỉ hai trăm này, tiền đội tù binh cũng hơn ngàn người, thoáng chốc quét mất đi gần một phần hai, khoảng trống cũng có rồi, cũng là cho những người phía sau có thì giờ hiểu ra, khiến khát máu thú tính của họ vừa rồi cũng dần biến mất mà thay vào đó là thấy được sợ hãi.
- Chúng ta đều là người Hán, đều là người trong nhà.
- Hãy cho bọn ta vào, cho bọn ta một con đường sống.
- Đừng giết người nữa, van xin các ngươi.
- Các người còn có lương tâm hay không!
Trong đội ngũ đã có người bắt đầu khóc hô, không ngừng hướng phía trước cầu xin, nhưng bước chân tiến về phía trước lại không có ý mảy may dừng lại, nghe thấy nhiều tiếng khóc thương tâm kêu gọi, các trai tráng Bì Đảo trên bảo trại mặt đều lộ vẻ không đành lòng. Trong bảo trại có không ít các bà mẹ già, trẻ con lớn tiếng khóc rống, nhưng đứng mũi chịu sào không phải bọn họ mà chính là Triệu Gia Quân, hơn nữa những người kia lớn tiếng cầu xin tha mạng nhưng trong tay lại vẫn cầm vũ khí xông về phía trước.
Khói từ nòng súng vẫn chưa tan hết, thì hai khẩu hỏa pháo đã được đưa lên, trong hỏa pháo chứa đạn chì của súng hỏa mai, rền vang một tiếng, hai khẩu khinh pháo hai cân tay khai hỏa cũng không có tiếng sấm ầm vang chấn động gì, nhưng viên đạn được bắn đi với tốc độ cao, ở trước trận địa trăm bước hình thành mảnh đất tử vong, tất cả bị kéo tới gần đều bị đánh thành cái sàng.
Sau khi đạn pháo bắn đi, hỏa pháo còn chưa có bị kéo xuống lại có hơn ba mươi lính súng hỏa mai vọt tới, bọn họ thậm chí còn vượt qua cả tường ngoài lao ra hơn mười bước lại tiếp tục bắn một lượt nữa, súng hỏa mai dày đặc không ngừng này, một tổ ong và hỏa pháo đồng loạt bắn, gần như là đã quét sạch người xung phong ở đằng trước, trên đất chỉ còn lại máu thịt lẫn lộn và tiếng hét thảm thiết.
Đến lúc này, bọn tù binh bị bức hiếp tiến lên cũng nào nào mới là nguy hiểm nhất, đao chém mâu đâm so với cái loại xuyên thấu và xé rách này không là gì cả, sau khi nghe thấy những tiếng nổ dày đặc vang lên, người đã ngã trên mặt đất, những hán tử cường tráng bị chọn lựa ra đó thậm chí là bọn cốt cán trấn Đông Giang đã toàn thân là máu thịt lẫn lộn, hoặc càng thảm hại hơn là kêu khóc chờ chết.
Đây vẫn chưa có xong, binh sĩ súng hỏa mai sau khi bắn súng liền tản ra, không ngờ có đoàn luyện Từ Châu nâng binh khí dài hô hoán vọt đến, bọn họ theo tường thấp nhảy xuống, giẫm trên thi thể xếp thành hàng đơn giản, sau đó cứ như vậy xông tới trước, mặc kệ trước mặt là người Hán hay người quen, bà con chỉ cần là kẻ chắn ở trước mặt, chỉ mặc kệ đâm giết ngang qua.
Ai cũng không muốn chết, lúc này chỉ có chạy trốn, nhưng lúc này biết chạy trốn phía nào, địa hình thì chật hẹp như vầy, chỉ có xoay người, chỉ có xông về phía đội đốc chiến của bọn giặc Thát. Lúc mới đầu con cảm thấy bọn giặc Thát như hung thần ác sát không đụng tới được, nhưng cái này so với sát thần Từ Châu trong tường thì chẳng là gì cả, nếu ở trên đường chạy trốn của ta thì ta liền liều mạng với ngươi.
Đội ngũ đốc chiến Nữ Chân Kiến Châu vốn dĩ không ngờ tới sẽ có tình huống này, chính là đang hét lớn xua đuổi, trong lúc đột nhiên xua đuổi không động được, sau đó những tù binh dường như heo dê này xoay người xông ngược trở lại. Giữa tù binh và tù binh va chạm ngắn ngủi chốc lát, lập tức cuộn vào nhau, người người xoay mình nhằm phía bên này xông tới. Ngươi vung đáo chém một người, liền phải rơi lọt mấy người, ngươi muốn hoàn toàn chặn lại, cũng sẽ bị người đẩy ngã, cũng sẽ bị cắn xé, thậm chí binh khí đều bị cướp lấy.
Sau khi đại thắng, binh mã Nữ Chân Kiến Châu đã không có gì đáng khẩn trương, đội ngũ phái tới đốc chiến cũng là không nhiều, chân chính sẵn sàng đi theo đại đội xong vào thì là càng ở đằng sau nữa, tránh cho không có cách nào phát động, không có đường lui chỗ trống chém giết. Kết cuộc không cách nào ngăn chặn bọn tù binh quay trở ngược lại cuộn vào. Nhìn đội đốc chiến của mình bị bọn tù binh bao phủ, sau đó nhằm vào bổn trận bên mình xông tới.
- Đứng vững, tới một người giết một người!
Tham Lĩnh, Tá lĩnh lập tức ra lệnh, thế xông của bọn tù binh cho dù mạnh mẽ nhưng tù binh chỉ là tù binh, heo dê chạy như điên xét đến cùng vẫn là heo dê mà thôi, biến hóa như thế nào thì Nữ Chân Kiến Châu cũng không phải sợ.
Không ngờ thế cuộn ngược trở về quá mạnh mẽ, cho dù hàng ngũ của Nữ Chân Kiến Châu vẫn giữ gìn ổn định, vì giữ gìn chắc chắn cũng không ngừng lùi bước về phía sau, không ngừng đùn đẩy như vậy rât dễ dàng làm đội ngũ của mình náo loạn, không ngừng lui về phía sau không ngừng áp chế, dần dần tiêu giảm thế tới như vậy, chân chính phiền phức chính là địa hình Bì Đảo không ủng hộ đại đội ung dung lui về sau.
Có lẽ có mặt đất đầy đủ rộng rãi bằng phẳng hợp cho đại đội bố trận, nhưng đại đội này chỉ đánh nhau ở bờ biển bởi vì bên đó bằng phẳng rộng rãi, càng lui về phía sau địa hình sẽ càng nhấp nhô, liền không có cách nào xếp hàng đội quá chỉnh tề, lui về phía sau, hậu đội có chút hỗn loạn, tiền đội không cách nào tiếp tục hướng về sau, chỉ đành cứng rắn chống đỡ bọn tù binh. Cũng may điên cuồng của bọn tù binh cuộn ngược lại cũng không duy trì quá lâu, may mắn lần tù binh lần này xua đuổi tiến lên đã tổn thất nặng nề và nghiêm trọng, nên rất nhanh liền không còn uy hiếp gì nữa.
Chiến đấu ngắn ngủi, chiến đấu dữ dội, nhưng binh mã Nữ Chân Kiến Châu cùng bọn tù binh đen nhun nhúc chất đống vây bên ngoài trận địa bảo trại mới vừa rồi đã lui về phía sau mấy trăm bước, nơi này liền trở thành một mảnh đất rộng rãi, trên chiến trường chỉ còn lại xác chết, cùng với vài người lính đi ra ngoài bảo trại thu dọn binh khí.
Triệu Tùng dẫn hai liên đội đi ra ngoài, sau đó liền chậm rãi rút về, binh lính Triệu Gia Quân không ai chết bị thương, tường bên trong bên ngoài bảo trại là một vòng tròn an tĩnh lạ thường. Bọn tráng niên bá tính được thu nạp kia lặng ngắt như tờ, bọn họ vốn không nghĩ tới chiến đấu chính là như vậy, vốn cứ nghĩ rằng mọi người sẽ ở ngoài tường thấp công sự giằng co lẫn nhau, chảy nước mắt chém giết giao tranh, nào ai nghĩ tới được hỏa khí nổ bùm bùm sau đó thì hai ba trăm người đã quay trở lại trong đại đội mấy trăm người đối diện, sau đó còn cứ như vậy đã thắng rồi, người Từ Châu này rốt cuộc có phải người xuất thân Đại Minh, chiêu số này thật là không đúng.
Trải qua trận chiến đấu ngắn ngủi vừa rồi, bọn trai tráng khỏe mạnh cũng không dám có ý nghĩ nào khác, ngoài nguyên nhân là ở trận địa bảo trại này đã tìm được đường sống trong chỗ chết, đây là nguyên nhân, mặt khác, những người Từ Châu mới vừa rồi này sát khí lẫm liệt chấn động bọn họ rồi, sát phạt và dũng mãnh như vậy so với lũ giặc Thát giống như yêu ma quỷ quái còn mạnh mẽ hơn.