Đám người thủy thủ chủ thuyền trên thuyền đối với niềm vui bất ngờ như thế khinh thường không thèm để ý, trước khi thuyền lớn tới, các con thuyền đều muốn điều động tinh nhuệ trước đó ngồi thuyền nhỏ sang thăm dò, bên này sớm đã nắm rõ.
Sức chú ý của đám người Trương Bàn, Trần Kế Thịnh đều là ném để ý lên mấy chiếc “quái thuyền” trong đội thuyền, bọn họ hỏi qua thủy thủ trên thuyền, biết đó là thuyền quỷ Tây Dương của Triệu Gia Quân thu được làm tù binh. Thuyền kia dùng đều là buồm vải, cột buồm, thân thuyền và vân vân đều khác biệt với con thuyền của Đại Minh, càng dẫn dụ con ngươi của mọi người chính là những hỏa pháo kia. Trần Kế Thịnh và Trương Bàn đều có chút không hiểu, như thế nào bên dưới mép thuyền kia còn có mở cửa, bên đó còn bố trí hỏa pháo. Một con thuyền lại có mấy chục khẩu pháo, một lần liền bắn ra hai mươi mấy phát đạn pháo, quả thực là khó bề tưởng tượng.
Vịnh Phục Châu không có bến thuyền quá lớn, cảng biển quan phủ làm trước đây rất lâu đã hoang phế bỏ đi rồi, còn dư lại đều là cảng riêng, bọn thương nhân to gan lớn mật cấu kết quân tướng Liêu Trấn, từ quan nội vận tới các loại hàng hóa bán chạy, lại từ nơi này chở về đặc sản, hiện tại buôn bán này thì là tới làm cùng Nữ Chân Kiến Châu.
Ở trước mặt món lợi hậu hĩnh gấp mấy lần mấy mươi lần này, chưa nói tới đại nghĩa gì, Nữ Chân Kiến Châu đối với các loại hàng quan nội càng thêm cần thiết so với Liêu Trấn, giá tiền cũng liền đưa cho càng cao hơn.
Nhưng Kim Châu bên kia ra tay đánh lớn, sau khi cảng Đăng Châu bị Triệu Gia Quân tiếp quản đã không còn người nào dám tới bên này làm ăn, tuy rằng Nữ Chân Kiến Châu vẫn đưa ra ngân lượng như trước, nhưng Triệu Gia Quân lại đối với cái này theo dõi rất chặt, mấy con đường biển đều bị đại chúa biển tới từ phương nam phong tỏa, bị nắm được ngay cả người lẫn thuyền đều mất sạch, ai cũng không dám mạo hiểm như vậy.
Thủy thủ vọng nhìn đầu thuyền rất là buồn bực.- Nơi này không ngờ không có người trông coi sao? Nghĩ thầm rằng bố trí của vịnh Phục Châu này tuy rằng không hoàn bị, nhưng dù sao cung cấp đổ bọ, vì sao trống không như thế, hoặc là nói vốn dĩ không có phòng ngự gì, cũng không có người đóng giữ, dùng thiên lý nhãn ngược lại nhìn thấy được mấy người kích động chạy về phía trong, mấy người này đoán chừng cũng không phải thám tử, mà là ở nơi này chờ đợi thương thuyền tới chất hàng.
Người Triệu Gia Quân và đội thuyền mê hoặc, nhưng đám người Trần Kế Thịnh và Trương Bàn cũng hiểu được, Trần Kế Thịnh chỉ là ở nơi đó cười khổ giải thích nói.
- Xin chuyển lời nói với chủ tướng quý quân, trong lòng Thát tử không có biển. Bọn chúng đối với mặt biển trên biển một chút cũng không biết. Bọn chúng cũng biết Kim Châu bên này là lương thực từ cảng Kim Châu bên kia chuyển tới, nhưng bọn họ vốn dĩ không có hành động phong tỏa chặn lại, con thuyền và bè gỗ của bọn họ đều là dùng ở trên sông. Mặc dù bọn họ gặp được đại quân đổ bộ bên phía vịnh Kim Châu kia, cũng không nghĩ ra đại quân còn ở vịnh Phục Châu bên này đi ra, xem chừng sẽ cho rằng các người sẽ từ Kim Châu đi đường bộ sang.
Lời nói này nói lộn xộn, tuy nhiên người trên thuyền lại nghe đã hiểu, một mặt phái người đưa tin tức ra ngoài, vừa cười nói.- Mặc kệ các người cho rằng chúng có mặt hay không, biển này rốt cuộc ở nơi này, biển này cũng rất lớn, nếu không nói Tiến gia thành được đại sự, nó đối với bờ biển này, thuyền biển này, sự tình suy xét so với long đầu nhà chúng ta phải nhiều hơn.
Mặc dù Nữ Chân Kiến Châu không có ở cảng bên này bố phòng, nhưng tin tức vẫn là rất nhanh truyền về, bọn họ vẫn là rất nhanh đưa ra ứng phó.
Vọng núi chạy chết ngựa, ở trên biển cũng có tình hình đồng dạng, nhìn cảng riêng vịnh Phục Châu đang ở trước mắt, nhưng muốn tới được bên đó vẫn cần phải có một đoạn thì giờ. Nhưng trong đoạn thì giờ này, thủ quân bên trong Phục Châu đã chạy tới, người Triệu Gia Quân hiểu việc không có ở trên thuyền, tuy nhiên bọn người Trần Kế Thịnh và Trương Bàn đã có kỹ năng này, nhìn trong bến cảng bốc lên bụi mù, sắc mặt hai người cũng thay đổi.
- Không sai biệt lắm là ngàn kỵ binh, binh mã từ Kim Châu rút lui hẳn đều trú ở một vùng Phục Châu này, Thát tử rốt cuộc muốn làm cái gì? Không ngờ hạ vốn liếng lớn như vậy chặn nơi Kim Châu này.
Kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu tỷ lệ cao hơn quân Minh, nhưng cũng không phải loại biên chế toàn bộ kỵ binh như binh mã Mông Cổ, mà là những kỵ binh này chủ yếu là dùng ở phương hướng tác chiến với quân Minh. Trấn áp các nơi cùng với chinh phạt Bì Đảo và Kim Châu thì là bộ tốt làm chủ. Hai nơi này chủ yếu là công phòng của bảo trại và thành trì, mà Kim Châu bên này bởi vì không có ngăn trở của vịnh biển, cho nên còn dẫn theo mấy trăm kỵ binh, Phục Châu bên này vốn liền không có quá nhiều kỵ binh còn lại, một chốc lấy ra được hơn ngàn kỵ binh, nếu không phải là đại quân từ Liêu Thẩm, Quảng Ninh bên kia phái tới, nếu không phải bại quân vây công Kim Châu thất bại vẫn đang trong thành Phục Châu, bọn người đằng sau khả năng càng lớn hơn chút.
Dựa theo phán đoán của Trần Kế Thịnh và Trương Bàn, ngàn kỵ binh Thát tử này liền ngăn chặn được đội thuyền lên bờ, chớ nhìn chúng số lượng không nhiều, nhưng linh hoạt này lại là người khác không so được. Kỵ binh gánh vác một nơi lên bờ đều đuổi sang, sau khi dựa vào tốc độ và tấn công giải quyết một lộ lại đi một lộ khác, binh sĩ đổ bộ lại tinh nhuệ như thế, từ trên thuyền xuống lên bờ quá trình này còn có chuẩn bị, còn có đứng chưa vững chân, vốn dĩ đối kháng không được kỵ binh, cho dù hỏa pháo và súng hỏa mai Triệu Gia Quân lợi hại, cũng không khả năng ở trong nước biển nổ súng.
Ngàn kỵ binh Kiến Châu kia đích xác không có cách nào tạo thành sát thương cho đội thuyền, nhưng giằng co như thế liền vậy đủ rồi, con thuyền không lên được bờ, nước ngọt và đồ ăn không ngừng tiêu hao, đến cuối cùng chỉ đành lui binh, một chuyến này liền trắng tay rồi. Trần Kế Thịnh và Trương Bàn đối với lui binh ngược lại không có lo lắng gì, vịnh Phục Châu cách Kim Châu cũng chính là đường biển một ngày một đêm, thuận gió thì càng nhanh hơn, bọn họ lo lắng Trần Thăng kia tuổi trẻ nóng nảy, dựa vào đội ngũ của mình cứng rắn mạnh mẽ muốn đi đón đánh.
Điều phán đoán này rất nhanh đã được minh chứng, tín hiệu và cờ hiệu trên thuyền chiến đều là để cho đội thuyền tiến lên sát vào, thoạt nhìn chính là muốn cứng rắn rồi, bên kia một đám người Khổng Hữu Đức thì là xoa tay xao chân sửa soạn xông lên theo.
Trương Bàn nói rất thật sự.- Bị thua lỗ cũng tốt, Liêu Đông bên này không so được với quan nội, những người Từ Châu này hoành hành đã quen, nhận được giáo huấn mới trở nên cẩn trọng.
Trần Kế Thịnh bên kia cũng là thở dài, giọng buồn bực nói.- Đều là nam nhi rất tốt của nhà Hán chúng ta, nếu như vì giao huấn chết ở nơi vịnh Phục Châu này, vậy thì quá đáng tiếc rồi.
Trương Bàn nhắc lại hai câu.- Nhà Hán… Nhà Hán. Cái tên này thật đúng là tốt.