Thủ quân Kim Châu nghe thấy tiếng động này bất chấp đào rỗng cổng thành, theo cục diện này cũng không có người coi trọng cái gì quân pháp, lên thẳng đầu thành mà nhìn.
Liền nhìn thấy binh tốt Nữ Chân Kiến Châu chật vật chạy trốn, hơn nữa nhìn ra rất chật vật, cũng nhìn ra bị thương vong không ít, mọi người đều là há mồm trợn mắt, không chỉ là vì bại cục này, cũng bởi vì điều này quả thực là tháo chạy quá nhanh, trên đầu thành nhìn không rõ cảnh tượng trên bãi bùn, nhưng nhìn thấy binh tốt đi lên không nhiều, sức mạnh đơn bạc thế này lại đánh lui quân Nữ Chân Kiến Châu nhiều gấp mấy lần, rốt cuộc là có yêu pháp gì sao?
Tiếp theo đó, đội ngũ đoàn thứ hai lữ thứ nhất hiện ra ở trước thành trì, từng cảnh tượng này đối với thủ quân trên đầu thành mà nói quá thiếu cảm giác chân thực, đại đội mấy nghìn người đi đến một trận tử chiến, đây không phải là một việc nhanh chóng kết thúc được, mà binh mã Nữ Chân dưới thành quay lại, thua không cần quá trình gì, nếu không có nghe thấy tiếng ồn ào vang dội đó, mọi người đều không xác nhận được rốt cuộc đánh hay không.
Nhưng sau khi nhìn thấy quân dung trận hình đoàn thứ hai lữ thứ nhất, đầu thành trở nên yên tĩnh không ít, bọn họ không quá hiểu tại sao phải có trận hình chỉnh tề thế này, dường như tinh thần khí lực này đều không dùng ra trận giết địch này, mà là về mặt chỉnh tề. Nhưng trận hình kỹ càng thế này lại rõ ràng cho bọn họ một loại cảm giác áp bức, quân tướng hiểu được chút binh thư đều nghĩ đến “thế trận như núi” để so sánh.
Nhìn thấy những binh lính tay cầm súng hỏa mai đi phía trước, thủ quân đầu thành đều đang cảm thán gan của bọn họ thật lớn, ngộ nhỡ quân địch xông đến, ngươi cầm hỏa khí đến một đồ tiện tay đều không có, chỉ còn lại cái mạng chịu chém thôi.
Hỏa pháo được mấy chục binh lính kéo đẩy cũng khiến bọn họ kinh ngạc, cho dù cần sức lực mấy chục người cũng đủ nặng, nhưng so với đại pháo ra trận mấy chục người mà trâu ngựa kéo kia của quân Minh mà nói thì cũng đủ nhẹ hơn nhiều rồi. Nhưng hỏa pháo nhẹ như vậy giết địch đả thương địch được không? Quan quân bên này cũng có tiểu pháo như thế, cái gì mà súng tử mẫu, cái gì mà Phật Lang Cơ, nhưng uy lực thật sự không đáng nhắc tới, hoàn toàn chính là súng rởm kêu to.
- Quái, quái lạ, nhìn giáp của bọn họ kìa, không ngờ nhiều người mặc như vậy, ở đâu ra nhiều sắt như vậy chứ!
Điều thực sự khiến quân Minh đầu thành kinh ngạc chính là thiết giáp, trong những cuộc chiến mấy ngày qua, bọn họ đã thấy lợi ích của khôi giáp che đậy toàn thân này, vẫn tưởng rằng đao thương không lọt vào được này là tin đồn, chưa từng nghĩ đến những bộ khôi giáp này cũng thực sự làm được.
Phần lớn thủ quân Kim Châu đều tưởng áo giáp này quý báu vô cùng, Bì Đảo trấn Đông Giang có được mấy chục bộ này không dễ dàng, về phần những người đến này nói cái gì Triệu Gia Quân Từ châu ai ai cũng được mặc, liền chỉ coi là chuyện lạ quá lời vô vị, ai ngờ lại thực sự là thế, hơn nghìn người trước mắt này hơn một nửa đều là mặc áo giáp như thế, ở đầu thành đều nghe được tiếng rung động leng keng.
Lúc trước người từ trấn Đông giang đến miêu tả rất nhiều về độ hào hoa xa xỉ của tiểu bộ đội Từ Châu, cái gì mà ăn mặc chi dùng, cái gì mà trang bị con thuyền, cái gì mà hỏa khí lợi hại, nghe chẳng khác gì chuyện kể quái đản ở thôn quê, hôm nay nhìn thấy lại không tin không được.
Thế nhân đều nói Liêu trấn lạnh vô cùng, kém xa quan nội giàu sang phồn hoa, lại không biết Liêu trấn quan ngoại đất đai dồi dào, dễ sống hơn quan nội rất nhiều, trong lòng có so sánh, trong phán đoán của bọn họ, với tình hình các nơi quan nội, nghĩ thế nào cũng không ra ở đâu dưỡng ra được binh mã thế này.
Thiết trận như núi trước mắt này không cần phải nói, nhìn đội thuyền cực đại trên mặt biển kia, rốt cuộc thế lực thế nào có được đội thuyền như thế này, giàu có như thế, một nơi tài lực như vậy cũng chính là Giang Nam rồi, nhưng nhìn khí chất phong độ của những binh lính này, lại không giống đến từ Giang Nam.
Từ Châu? Đều nói Từ Châu tạo phản, nhưng mỗi khách thương hành lữ đến từ quan nội đều đang nói khó khăn của Từ Xhâu, cũng chính là mấy năm nay đột nhiên nói bên đó đông đúc phồn hoa, rốt cuộc là phồn hoa thế nào, cung dưỡng được doanh trại như thế, thủ quân Kim Châu phần lớn đều là quân tướng xuất thân Liêu Đông. Liêu trấn này chính là quân đồn vô cùng lớn, bọn họ đương nhiên biết cung dưỡng quân đội cần tài phú và vật tư thế nào, với Liêu Đông rộng lớn và giàu có cũng chẳng qua cung dưỡng được mấy nghìn gia đinh tinh kỵ, nhưng binh đinh trước mắt này chỉ là binh tốt, hình như không phải là tinh nhuệ đứng đầu, thế thì doanh trại khác sẽ thế nào.
Mọi người giống như buổi sáng lúc nhìn thấy thuyền biển, theo đó xoa xoa mắt, vẫn cảm thấy tinh nhuệ được trang bị thế này rất không chân thực, không khả năng có tài sản giàu có thế này để cung dưỡng ra quân đội dũng mãnh như thế, hơn nữa lại còn là từ trên biển đến!
Thời điểm nhận biết được điểm này, mọi người đột nhiên lại nhớ đến một việc khác, nhà mình thủ thành khổ chiến đã hơn hai mươi ngày, nhưng viện quân này chẳng qua vừa mới đổ bộ, đến bây giờ mới đánh mấy canh giờ, giặc Thát lại bị đánh cho vứt bỏ doanh trại chạy tán loạn.
Chúng ta đánh hai mươi mấy ngày, bọn họ thì đánh mấy canh giờ, chúng ta khổ khổ sở sở mới dựng lên được doanh trại thế này, đối phương lại có tầm vóc như thế, thủ quân ở đầu thành đều có loại cảm giác không chân thực. Triều đình Đại Minh không nuôi dưỡng ra được doanh trại như thế, phản tặc Từ Châu lại làm được, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?
Thủ quân đầu thành hôm nay số lần dụi mắt thực sự không ít, hốc mắt đều là bị dụi đến đỏ cả lên, nhưng cũng không có người nào đi để ý điều này cả.
Triệu Gia Quân không có đưa tin kết nối gì với thủ quân Kim Châu, chỉ là thản nhiên xuống thuyền ở cảng bên đó, cả đội nhân viên, vật tư trang bị, sau đó chạy đến bên phía thành Kim Châu.
Tuy lần này đoàn kỵ sĩ không đi theo, nhưng trên thuyền cũng mang gia súc lớn như trâu ngựa, những gia súc này không phải là để cưỡi, mà là dùng để kéo xe ngựa và đại pháo, thuyền cập bến trước chính là vận chuyển đại gia súc, sau khi trâu ngựa lên bờ, trước tiên sắp xếp đơn giản việc chăm sóc, sau đó dỡ xuống xe lớn.
Lương thảo mang theo trên hơn trăm chiếc thuyền lớn này không hề nhiều, chủ yếu là quân binh và trang bị, bởi vì trên quần đảo hoàng thành đã xây dựng binh trạm, từ bên đó chuyền đến bên này nhiều nhất cũng chỉ mất một ngày, điều này không cần gấp gáp, trọng yếu là Nữ Chân Kiến Châu ở trên biển không có chút sức mạnh nào, cho nên phần hải vận này, ngoài sóng gió ra không có chút nguy hiểm nào.
Xe lớn trâu ngựa dỡ xuống, sau đó chính là đạn dược và giáp trụ của các doanh, lúc đám binh lính dùng thuyền đổ bộ, nhiều nhất mặc giáp ngực, nếu không rất dễ phát sinh nguy hiểm ở trên biển, số lượng đạn dược lính súng hỏa mai mang theo cũng có hạn.
Ngoài trang bị và vũ khí đạn dược ra, còn có lương khô của hai ngày cùng với nồi niêu, Triệu Gia Quân tính toán đến khả năng xấu nhất, chẳng qua chỉ cần cảng biển trong tay, thì không cần lo lắng cung ứng lương thảo, cho nên lượng