Phía trước vội vàng thoát thân, phía sau còn chưa biết xảy ra chuyện gì, tốc độ của đám người bắt đầu chen chúc, điều này đối với trường mâu của Triệu Gia Quân mà nói là cơ hội trời cho, xông đến đâm qua, không ngừng va chạm, đâm vào. Có cung thủ Nữ Chân rút bội đao của mình, nhưng vốn dĩ không có chỗ dùng, cuối cùng có người không nhịn được bắt đầu bổ chém đồng bọn phía trước phía sau, mọi người chen chúc thế này, sớm muộn cũng sẽ phải chết, còn không bằng để mình sống sót trước đã.
Ở trận địa quân Nữ Chân Kiến Châu lên bờ, mấy Tham lĩnh còn chưa biết xảy ra chuyện gì, tầm mắt của bọn họ bị ngăn cản, chỉ nghe được phía trước kêu thảm một tiếng, lúc bắt đầu bọn họ tưởng là binh mã Từ Châu tan tác, nhưng lập tức từ trận hình của bên mình đã kịp nhận ra bất ổn.
Đổng Ngạc Âm Đồ tức giận nói.- Kêu phía trước tản ra, không tản ra thì dùng đao chém, dùng roi vụt. Con đi, huynh đệ nô tài nhà mình ở bên này đều không cần thu tay, nếu không cha lấy đầu con!
Thân binh tướng lĩnh bên người bên người một tiếng, dẫn người đi lên, Đổng Ngạc Âm Đồ xoay đầu rống lên với một tên Tham lĩnh khôi ngô.
- Thạch Phúc Sát gia, bảo người của ngươi xếp đội, đám binh mã cổ quái phía trước kia tiến lên, phải dựa vào các ngươi để trụ lại đấy!
Tham lĩnh Chính Hồng Kỳ Thạch Phúc Sát gật đầu thật mạnh, xoay người khổ ải dặn dò xuống, Đổng Ngạc Âm Đồ mặt âm trầm đi đến bên y, binh mã thủ hạ của y cũng đều quy về biên chế bên này.
- Thực sự là nhìn thấy quỷ sống rồi, đám binh mã Từ Châu này làm sao đánh được như vậy chứ, lẽ nào những tin tức mơ hồ đó lại là thật? Đổng Ngạc Âm Đồ đã lấy binh khí của mình ra.
Thạch Phúc Sát quay đầu quát.
- Để đại đội tiếp tục lên bờ, bên này có chúng ta cản rồi. Quay đầu mới lạnh lùng nói.- Trừ phi là tiểu tử không biết trời cao đất dày, đánh đau bọn chúng giống như bọn chó Minh ẻo lả là được. Để bọn chúng xông lên, mấy trăm người tính là cái gì, Đổng Ngạc gia, ngươi đi duy trì đại đội, mấu chốt là lên bờ, lên bờ rồi cái gì cũng ổn định được, bên này để ta tới!
- Lui về giết không cần hỏi, tiến lên trước, giữ khoảng cách năm mươi bước với phía trước. Tham lĩnh Thạch Phúc Sát trầm giọng hạ lệnh, bị bại binh nhà mình xung loạn trận hình, trên chiến trường chính là đại họa. Trước giờ đều là Nữ chân Kiến châu đánh cho quân Minh đội trước xung loạn đội sau, khiến cho cả đội ngũ sụp đổ, bây giờ tự nhà mình lại phải đi lo lắng điều này. Về phần khoảng cách mấy chục bước này là để giữ chỗ trống cho bại binh rút chạy, bằng không thi triển không được.
Cung thủ Nữ Chân bị xung loạn cuối cùng tản ra, có người chạy ra biển, có người lại chạy lên đồi dốc, cũng có người quay đầu trốn vào bản trận, nhưng lập tức bị cung tiễn quân mình bắn chết. Truy kích bại binh là cơ hội tốt nhất để mở rộng chiến quả, mà đội thứ nhất Triệu Tùng dẫn suất lại không để ý đến bại binh Nữ Chân chạy tứ tán, mà là tiếp tục xông đến trước.
Nữ Chân Kiến Châu lựa chọn địa thế đổ bộ tương đối trống trải, liên thứ nhất của Triệu Tùng xông lên, liên thứ hai tăng nhanh bước chân, hai liên chụm đầu tiến lên, chính diện tấn công càng rộng, sát thương càng lớn.
Lúc này, Nữ Chân Kiến Châu đã đổ bộ không dám chậm trễ nữa, hai liên hàng ngang bên này xông tới, bên kia có đội hình càng rộng càng dày chờ đợi. Binh lính Nữ Chân tay cầm trường mâu đều là đứng ở hàng trước, bọn họ đang chậm bước tiến lên, đối với bọn họ mà nói, còn chưa đến lúc xung phong, hơn nữa bước lớn xung phong thế này rất dễ dàng khiến cho đội hình của mình bị tan vỡ, cùng lúc đó, cung thủ Nữ Chân không ngừng bắn tên ra.
Đinh đang kêu loạn, phần lớn mũi tên đều bị áo giáp bật ra, cảnh tượng thế này khiến cho trên dưới Nữ Chân đều là mí mắt nhảy ngược, cũng có mũi tên bắn đúng vào khe hở áo giáp, đánh cho tên lính đó lảo đảo người, kẻ cứng cỏi liền tiếp tục tiến lên, trọng thương hoặc ngã xuống cũng không ảnh hưởng đội ngũ, mấy trăm người này không sợ hãi mà xông về phía mấy nghìn người phía trước.
Đây rốt cuộc là binh mã gì, Minh quốc lúc nào lại có được tinh nhuệ như vậy? Chấn động rất nhiều, binh lính Nữ Chân Kiến Châu phía trước phát hiện một việc trọng yếu khác, trường mâu trong tay nhà mình ngắn hơn trường mâu trong tay đám người không biết sống chết trước mặt, cho dù không ngắn hơn nhiều, chỉ là trên dưới hai tấc nhưng điều này có nghĩa là trường mâu của mình không đâm trúng được đối phương, mà đối phương đâm chết được mình.
Tiền đội của binh mã Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu có chút xôn xao, Tá lĩnh các nơi tức giận thét gào, thậm chí dùng ngay sống lưng đao gõ đập thủ hạ không vững vàng, nhưng bọn họ cũng khiếp sợ, đám hương dũng Minh quốc đối diện này lẽ nào là bọn điên, lại không có chút sợ hãi nào, lẽ nào không biết dừng lại!
Khoảng cách vẫn còn khoảng hơn mười bước, khoảng cách còn mấy bước, tiền đội Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu loạn rồi, có người kinh hô, có người muốn quay người chạy trốn, nhưng quân tướng ra tay không nhẹ, hiện giờ lại dùng đến lưỡi đao, dùng chém giết ép buộc để đội ngũ không tan rã, binh lính Từ Châu đối diện trường mâu trường kích vững vàng nâng ngang, mà trường mâu của Nữ Chân bên này lại loạn chiến lộn xộn.
Đụng nhau rồi, trước khi đụng vào nhau, binh lính phía trước đội Nữ Chân Kiến Châu liều mình trốn tránh, có người muốn đồng quy vu tận, dùng trường mâu trong tay liều mình đâm về trước, chỉ là lúc này tay chân luống cuống, làm sao đâm trúng được, mũi mâu trượt trên áp giáp binh lính Triệu Gia Quân, mà trường binh Triệu Gia Quân lại là quán xuyên qua thân thể kẻ địch trước mặt, đâm xuyên, rút ra, máu tươi phun đầy, ngã ngửa, sau đó là hàng thứ hai thất kinh hoảng hốt.
Hai liên doanh quân sĩ Triệu Gia Quân, giống như hai cái đinh sắt, đóng thẳng vào trong trận hình Nữ Chân Kiến Châu, nhưng đây là binh mã Nữ Chân Kiến Châu, dã tính dũng mãnh được bạch sơn hắc thủy nuôi dưỡng thành vẫn còn, có người không chịu được, có người lại liều mạng nghênh đón. Càng đừng nói chi, trận hình Nữ Chân Kiến Châu rộng hơn mấy liên đội của Triệu Gia Quân, lúc xông đến hàng thứ ba, thế xông đã được suy xét, trận hình đại đội Nữ Chân Kiến Châu tuy bị đánh lõm một khối nhưng không có sụp đổ mà binh lính Triệu Gia Quân vẫn không ngừng ngã xuống, áo giáp tuy chắc chắn nhưng dù sao cũng không phải là toàn thân được che chắn, ở khoảng cách gần thế này, vẫn là bị sát thương.
Binh lính Nữ Chân Kiến Châu vung vẩy đao kiếm nhào lên, phía trước bị đâm giết, phía sau đẩy lên theo, dùng đao sắc đâm vào khe hở áo giáp, sau đó bị một thanh trường mâu khác kích sát, đến độ dày và che chắn của đội hình quả thực có hạn, phòng hộ không hề chu toàn như vậy, huống hồ còn không có yểm trợ của súng hỏa mai, nếu là lưu tặc quân Minh, lúc này đã sắp sụp đổ rồi, nhưng Nữ Chân Kiến Châu một cái Ngưu lục bị đánh sập thì cái Ngưu lục khác lại xông lên, từng tầng từng tầng vây lấy.
Hai tay Triệu Tùng ôm trường mâu đã có chút trơn trượt, đâm vào, bổ chém, chùy đập, máu tươi thuận theo cán gỗ trường mâu chảy xuống, trước mặt y đã thay đổi thành binh lính Nữ chân tinh thục võ nghệ, cầm trường mâu đón đỡ với y, chỉ là người này không cầm cự được bao lâu, nhanh chóng liền bị trường mâu của binh lính bên cạnh Triệu Tùng đâm trúng, nhưng binh lính bên cạnh Triệu Tùng cũng bị một mũi tên lông vũ đâm trúng gò má, lập tức ngã xuống.