Có một chút yên lặng, Triệu Tùng liền nhìn hướng về doanh trại Nữ Chân Kiến Châu đối diện, binh mã Nữ Chân Kiến Châu dĩ nhiên biết không để đội thuyền cập bờ, bất kể như thế nào cũng muốn đánh chặn, bọn họ vốn tưởng rằng không có thuyền nào quay lại, vốn tưởng rằng binh mã trong bảo trại này đơn độc, ai nghĩ đến thực sự có thuyền tới, hơn nữa còn nhiều như vậy.
Ban đầu là quân coi giữ bảo trại Vân Sơn Hành Bì Đảo muốn ngăn chặn lên bờ, bây giờ là Nữ Chân Kiến Châu bên đó phải làm như vậy, đối với họ điều càng phiền phức hơn là, vùng bến sông bến thuyền vốn dĩ ở trong phương viên trận địa bảo trại, bọn họ muốn đoạt lấy phải hao tổn rất nhiều khí lực.- Các đội vào chỗ, ngăn chặn thát tử tiến công, chúng ta lập tức sẽ thắng. Sau khi ngăn trở, chính là lúc chúng ta báo thù. Triệu Tùng ở trên bảo trại hét lớn, bên dưới đều là hoan hô đồng ý, thủ ngự thế nào, mọi người sớm đã biết chỗ của mình.
Mà La Thần ở bên đó hét lớn các đội thu dọn bến thuyền, bên đó cũng dựng công sự và chướng ngại, khẳng định sẽ gây trở ngại tốc độ đại đội lên bờ. Doanh trại Nữ Chân Kiến Châu ở đối diện đã bắt đầu xao động, cờ hiệu lay động, cổng doanh mở rộng, binh đinh Bát Kỳ đang nhanh chóng xông ra bày trận, bọn họ biết rằng rất khó công tiến vào, nhưng bọn họ không công không được, bởi vì bỏ mặc cho đội thuyền lên bờ, vậy chỉ có đường chết.
Đội thuyền trên biển sớm đã bắt đầu cử động, có hai chiếc thuyền lớn đã sắp tới gần bến thuyền, nhưng tốc độ vốn không nhanh, trước hết buông thuyền tam bản dọn sạch sẽ tàn cốt, rác rưởi các loại trong biển, mà thuyền lớn khác không vội cập bờ, buông thuyền tam bản xuống trước. Nhìn thấy được đám binh sĩ Triệu Gia Quân không mặc áo giáp đang thuận theo dây lưới bên mép thuyền trèo xuống, ở thuyền tam bản cầm vũ khí lên, hướng bên bờ chào tới.
Mỗi người đều đang không ngừng hoan hô, mặc dù cổ họng hét đến khàn rồi vẫn tiếp tục hét, nhìn đến thyền lớn và thuyền ba lá rậm rạp chằn chịt, mỗi người đều biết rằng thắng lợi sắp tới, không, mỗi người đều biết rằng báo thù sắp tới. Hóa ra thật sự giết sạch được những địch nhân đối diện đó, giết sạch đám súc sinh đó không xem bách tính dân Hán như con người.
Thuyền lớn cập lên bến thuyền, binh mã của Nữ Chân Kiến Châu đã xông tới ngoài tường thành, cho dù thắng lợi sắp tới, nhưng trong lúc công thủ chiến đấu vẫn tàn khốc như trước. Quân thủ trại đã không còn vũ khí tầm xa, cung tiễn của Nữ Chân Kiến Châu đầy đủ, khi hai bên tiếp chiến quân coi giữ bộ tốt phải chịu đựng cung tiễn phóng bắn, cho dù người đứng trước đều mặc giáp, nhưng tỷ suất tử thương vẫn còn rất cao.
Viện quân đã đến cố nhiên sĩ khí phấn chấn, nhưng mọi người cũng không bằng lòng chết khi viện quân đến, thắng lợi đến không dễ dàng gì, chết vào lúc này thật sự không đáng. Chiến đấu một khi bộc phát, vốn dĩ trận địa tường ngoài chắc chắn không phá vỡ liền bị xông vào, cũng may vừa tiến vào trận địa loạn chiến dựa vào công sự phòng nổi cung tiễn, đây mới không có khiến cho cục diện đổ vỡ.
Nhìn thấy một màn này Triệu Tùng chửi ầm lên, bị các liên đội huynh đệ nhìn thấy cảnh tượng mất mặt này, khổ cực vất vả hơn hai mươi ngày trước toàn bộ bỏ phí, mất mặt đến cực điểm.
Hai chiếc thuyền lớn cập bờ sau khi rửa sạch đơn giản bến thuyền, bắt đầu đẩy xuống xe pháo và giá pháo, trên bến thuyền lắp ráp lại hỏa pháo, làm được như vậy cũng đều là pháo hai cân tây, đạn dược vân vân cũng đều là cùng đưa tới. Pháo hai cân tây uy lực đích xác có hạn, nhưng hai chiếc thuyền này tổng cộng tháo xuống mười khẩu hỏa pháo và pháo thủ.
Sau khi hỏa pháo lắp rắp hoàn tất, La Thần bên đó vội vã sắp xếp vài đội trai tráng qua đó giúp đỡ, theo chi huy của pháo thủ thúc đẩy đến chỗ bắn, sau đó pháo thủ bắt đầu nhét vào đạn dược. Đạn dược khinh pháo rất nhẹ, vận chuyển dễ dàng, trình tự nhét vào đầy đủ đều mau lẹ dị thường, không bao lâu mười khẩu hỏa pháo chính là được nhét đạn hoàn tất.
Thoáng điều chỉnh góc độ họng pháo, trước mắt cũng không cần nhắm chuẩn quá chính xác, chỉ cần bắn đạn pháo vượt qua quân thủ trại đập đến đối diện là được. Đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu rất dày đặc, bọn họ vì mau chóng ngăn trở đội quâ đổ bộ, một lần đầu nhập vào rất nhiều sức mạnh.- Khai pháo. Có người hô to, hỏa pháo nổ vang, pháo hai cân tây nổ vang cũng không rung động chút nào, đây cũng không phải bắn một lượt, nơi đây nổ vang thậm chí bị tiếng chém giết che lấp.
Đạn pháo gào thét bay qua, rơi vào trong trận của quân Nữ Chân không chút đề phòng nào, đầu đạn kim loại khoảng hai cân rơi xuống, bộ tốt Nữ Chân mặc kệ có phải cầm thuẫn hay không, mặc kệ có phải mặc giáp hay không, đều bị sức mạnh không gì ngăn trở được của đầu đạn này, bị đánh trúng trên mình, thân trên đều bị đánh nát, tiếp tục hướng về trước bay tới. Đạn pháo không chút trở ngại nào mang đi thân thể của những tên binh tốt phía sau, sau đó rơi xuống đất, mặt đất sớm đã bị giẫm đạp chắc nảy lên, lột bỏ da thịt của mỗi người trên đường bay. Đợi khi dừng lại, trên tuyến đường pháo đạn bay đã là một con đường máu.
Hơn nữa còn không phải một phát, hơn nữa còn không phải chỉ khai hỏa một lượt, khinh pháo hai cân tây vào lần đầu tiên bắn thân pháo hơi nóng, tiếp theo đó tần suất nhét đạn và khai hỏa đều là nhanh hơn, mà tiết trời lạnh lẽo của Bì Đảo khiến thân pháo mau chóng lạnh xuống, vậy sẽ khiến khoảng cách khai pháo càng ngắn.
Sau khi mười khẩu hỏa pháo đều nổ hoàn tất, mười phát pháo đạn liền triệt để đánh sụp thế công của Nữ Chân Kiến Châu. Tử thương hơn trăm người đối với thế quân hơn ba nghìn người có coi là gì, nhưng sĩ khí lại sa sút cực lớn, vốn dĩ hỏa pháo của bảo trại đã làm bọn chúng đau đầu vô cùng, vốn tưởng rằng hỏa khí của quân thủ trại sau khi hao tận thì không cần lo lắng nhiều như vậy, vốn tưởng rằng hỏa khí của thủ quân chỉ là cảnh tưởng tình cờ, lại không nghĩ rằng viện quân hỏa khí càng nhiều, viện quân hỏa khí càng mạnh hơn, vậy làm sao đánh tiếp.
Sau khi nhìn thấy điều này, Triệu Tùng bị đè nén hồi lâu mừng rỡ như điên, quơ trường kích chỉ về đó hô to.- Khai pháo! Khai pháo!
La Thần đang ở nơi đó bận rộn tiếp ứng nghe thấy điều này, đầu tiên là sửng sốt, lập tức mỉm cười, quơ nắm tay hô.- Khai pháo, khai pháo.
Trịnh tiểu nhị ngạc nhiên xem hết thảy trước mắt, ở Bì Đảo chống đỡ khó khăn, vốn tưởng rằng lâm vào tuyệt địa, trước giờ không tin kể lể của người Từ Châu và kỳ vọng báo thù, lại không nghĩ rằng là sự thật. Viện quân vừa đến, cứ như vậy bẻ gãy nghiền nát, vốn dĩ không phải đao thật thương thật chém giết, hóa ra có càng nhiều hỏa khí. Hoá ra Đại Minh, không, hoá ra Từ Châu còn có sức mạnh lớn như vậy, y đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó cảm thấy rung động, cuối cùng cũng nhịn không được nữa theo đó quát to lên.- Khai pháo, khai pháo!
Trong trận địa bảo trại người theo đó hô càng ngày càng nhiều, có người đang cười hô lớn, có người đang khóc hô to, có người khuôn mặt đỏ lên kích động, mỗi người đều đang hô to.- Khai pháo, khai pháo!