Bên này phái người sang, bên kia rất nhanh đưa ra lời đáp lại, Khổng Hữu Đức và Cảnh Trọng Minh mang về trình tự cụ thể, tất cả mọi người từ cổng bắc ra khỏi thành, sau khi giao ra vũ khí, ở trong phương viên cố định xếp thành hàng chờ đợi bố trí.
Lúc này nhìn ra hiệu suất hành động của Triệu Gia Quân Từ Châu, nhìn thấy được có trăm ngàn người sang đây, đơn giản rửa sạch đâu vào đấy, vạch ra phương viên, sau đó từng cái tô lớn ở trong phương viên cố định đó đưa lên. Thịt khô, lương khô vân vân quăng vào, nấu ra được cháo loãng nóng hôi hổi.
Mùi hương bốc lên, sau khi người đầu thành ngửi được nước miếng giàn giụa, bụng sôi như sấm. Tuy rằng mấy ngày nay lương thực không đứt, nhưng cũng sắp tới thời điểm đạn tận lương tuyệt, đói bụng, đầu hoa mắt váng cũng là thái độ bình thường mỗi ngày, hiện giờ ngửi được mùi hương lương thực và thức ăn ngon, thèm ăn lập tức bị dẫn dụ ra.
- Mọi người nếu như đều muốn đầu hàng, vậy đừng có lòng dạ gì khác, các ngươi nhìn thử bên dưới, đại pháo đó còn đang gác lên, còn có doanh trại tùy thời sẵn sàng, đừng tự tìm đường chết. Trước khi mọi người bắt đầu sửa soạn, Trương Bàn lớn tiếng quát.
Hỏa pháo dưới thành còn ở nguyên chỗ cũ, chẳng quan họng pháo vẫn là chuyển hướng nhắm phía cổng thành. Tuy rằng Triệu Gia Quân bên này ưu thế tuyệt đối, nhưng lại không có bất kỳ lơi lỏng nào.
Thủ quân Kim Châu dù sao cứng rắn tới hiện giờ, tử thủ tử chiến, nếu nói không có trung thành không có khả năng, cho nên mới mới phải nhắc nhở không cần nóng đầu nhất thời, chiến lực của Triệu Gia Quân mọi người đã thấy được, thật nếu manh động, bị giết sạch cũng đều có khả năng.
Cũng may thủ quân Kim Châu đều rất rõ ràng, vòm cổng thành đào mở, cổng thành mở ra, binh khí từ trên tường thành vứt xuống, người thì lại từ cổng thành bên đó đi về phía vùng đất vạch sẵn.
Đôi bên đều rất gấp gáp, thủ quân bụng trống rỗng muốn ăn cháo loãng kia, kết cuộc không có mang chén ăn cơm, nhưng Triệu Gia Quân cũng không có đầy đủ dự phòng, chỉ đành bảo thủ quân trở về cầm thêm chén.
Mặc dù Triệu Gia Quân mang lương khô cũng chẳng quá ba ngày, bởi vì không lo lương thực kế tiếp, cho nên đối với thủ quân tiếp nhận cải biên rất khẳng khái, ăn không đủ lại cho thêm, nhưng mỗi người chỉ có số lượng tám bát, sợ ăn nhiều đột tử.
Vừa rồi trên đầu thành quan chiến, chỉ nhìn ra khí thế và trang bị, hiện tại cách gần rồi, tinh khí thần trên dưới Triệu Gia Quân đều nhìn thấy được rõ ràng. Quan quân Đại Minh sắc mặt hồng nhuận, thân thể tráng kiện chỉ có võ tướng và gia đinh thân vệ, người khác thì lại là xanh xao vàng vọt, nguyên nhân người đời đều biết, lương hướng từng tầng một cắt xén xuống cũng chỉ đành giữ gìn số ít tinh nhuệ, để cho bọn họ ăn no luyện tốt.
Mà Triệu Gia Quân nhìn thấy được trước mắt, ngay cả quân tốt bình thường nhất đều là hán tử tinh tráng. Thứ mặc trên mình kia cũng là thiết giáp nguyên bộ, nhìn thấy thủ quân Kim Châu sững sờ, nghĩ thầm rằng đây là quân tốt dưới cùng nhất, vậy tinh nhuệ sẽ là là cái dạng gì nữa đây.
Khuôn mặt xanh xao cũng có mấy người, nhìn đều là dáng vẻ dân phu, nhưng cũng nhìn ra được gần đây được ăn no rồi, đây càng khiến mọi người sững sờ, nghĩ thầm rằng chẳng lẽ Triệu Gia Quân này không có chút nào cắt xén sao?
Bọn họ đang nhìn Triệu Gia Quân, Triệu Gia Quân cũng đang nhìn bọn họ. Thành Kim Châu là châu thành, vốn dĩ cũng có hộ dân quá vạn, nhưng hiện giờ toàn bộ thành trì cũng chỉ có hơn hai ngàn thủ quân này, mỗi người đều là gầy trơ cả xương, mỗi người đều là vết thương chất chồng, tuy nhiên mỗi người thoạt nhìn đều là vô cùng kiên cường, loại khí thần kiên cường bất khuất này, khiến cho lòng người sinh kính nể.
Những cũng có chỗ kỳ quái, mỗi người đều là ngáp liền mấy cái, dường như là dáng vẻ nằm luôn xuống ngủ ngay, nhưng ngược lại có người thông minh xem hiểu rõ “bị Thát tử đè ép lâu như vậy, đây là thả lỏng, tinh thần không chống đỡ nổi.”
Hai gã chủ tướng thủ quân Kim Châu bị dẫn tới trước mặt Trần Thăng, Trần Kế Thịnh và Trương Bàn nói là trẻ tuổi, nhưng cũng là người ba mươi mấy tuổi rồi, đợi thời điểm nhìn thấy Trần Thăng và thấy mỗi một người chư tướng Triệu Gia Quân điệu bộ giống nhau, không ngờ rằng còn trẻ như vậy.
Trần Thăng không có kiêu ngạo, ngông cuồng kêu căng, nhìn thấy hai người này lại đây, đứng dậy đón chào, thân thể y cao hơn hai người này rất nhiều, tráng kiện lại càng hơn xa, Trần Kế Thịnh và Trương Bàn đều cảm thấy hít thở tắc nghẽn, đều cảm giác được áp bức đập vào mặt.
- Bì Đảo bên kia thế nào rồi? Đây là câu hỏi đầu tiên của Trần Thăng.
Trong thủ quân Kim Châu rời khỏi thành đầu hàng có mấy chục người mặc khôi giáp chế thức của Triệu Gia Quân, Trần Thăng dĩ nhiên biết gốc ngọn của doanh quân sĩ Bì Đảo này, tuy nhiên tin tức bên kia đã chặt đứt rất nhiều ngày, đội thuyền sang bên đó còn chưa có trở về bên này tụ họp, hết thảy tình hình không rõ, dĩ nhiên phải dò hỏi rõ ràng.
- Mao soái bảo bọn tôi rút lui trước, thời điểm rời khỏi Bì Đảo, binh mã trấn Đông Giang đã bị hai lộ đại quân Thát tử giáp công, hoàn toàn sụp đổ. Mấy trăm người của quý quân kia chỉ sợ rằng chống đỡ không nổi. Trần Kế Thịnh nói rất rõ ràng, lúc nói chuyện, Trần Kế Thịnh rất có chút không yên, từ một ý nghĩa nào đó, chẳng khác nào bọn họ vứt bỏ mặc kệ doanh quân sĩ Bì Đảo của Triệu Gia Quân, chớ đừng nói chi trước khi cục diện sụp đổ làm chút thủ đoạn nhỏ này.
Trần Thăng vẻ mặt âm trầm, lập tức khôi phục lại bình tĩnh. Thân là quân binh, thân ở sa trường, gặp phải chuyện như vậy rất bình thường, nhưng doanh quân sĩ Bì Đảo nếu bị tiêu diệt, đó chính là tổn thất lớn nhất của Triệu Gia Quân từ lúc khởi binh tới nay.
- Kẻ bị thương trong thủ quân sẽ đi Sơn Đông dưỡng thương, kẻ tàn tật cũng sẽ đi Sơn Đông bên kia bố trí ổn thỏa. Nhưng những người khác đợi nếu nghe theo bố trí, sẽ đánh tan thành tiểu đội mười người một đội, sẽ phân tán tới đồ quân nhu, lương thảo cùng với dẫn đường. Sau này sẽ biên vào bộ đội tác chiến, hai vị các người cùng với tinh nhuệ quân tướng bên dưới thì sẽ phân phát tới các đoàn tham gia hiệp trợ. Nếu có lòng gia nhập Triệu Gia Quân, sẽ có an bài riêng. Trần Thăng thẳng thừng nói.
Những lời này khiến hai người Trần Kế Thịnh và Trương Bàn có chút sững sờ.
Bởi vì rất nhiều từ xa lạ, thậm chí bố trí này cũng rất cổ quái, chiếu theo cách làm của quan quân, chiêu an nhận đầu hàng, đầu tiên phải phân phát đại bộ phận binh tốt, sau đó biên những kẻ khác làm tiên phong, đội quân đắng mệt chịu chết đều phải đi trải qua, mà Triệu Gia Quân thì lại bố trí phụng dưỡng thích đáng, sau đó không có khắt khe gì, nhìn cũng giống như mới chiêu mộ.
Nghe không hiểu thì nghe không hiểu, Trần Kế Thịnh và Trương Bàn giống như tất cả tướng đầu hàng, đều là khom người lĩnh mệnh. Trần Thăng lúc này ngược lại có chút buồn bực, vì sao hai vị danh tướng trung thành tử thành này đầu hàng trên mặt không có bi thương phẫn nộ và không đành lòng vân vân, chỉ là thoải mái như trút được gánh nặng, giống như vứt bỏ gánh nặng gì đó.