Tuy nhiên sau khi bắt đi một đám người, giết một đám người, bên trong thành nhanh chóng yên tĩnh trở lại, sau đó lại có một số du côn, lưu manh, vô lại không có mắt cho rằng thừa lúc cháy nhà đi trộm cướp bị huyết tẩy, người như vậy càng ngày càng ít, mọi người đều biết Triệu Gia Quân sẽ không dễ dàng tha thứ người khác thừa dịp loạn làm loạn, đục nước béo cò.
Vài ngày sau cũng có tin tức truyền tới, nói là triều đình Chu Minh phái mật thám tới Tế Nam bên này, sửa soạn ám sát yếu nhân Từ Châu, sửa soạn ở nơi này khơi lên biến loạn, lại bị Xưởng Vệ Từ Châu nhận ra, trước tiên tiến hành tẩy trừ.
Hơn ba mươi người cưỡi ngựa bảo hộ Trần Thăng ở giữa, nhằm hướng đại doanh ngoài thành chạy đi, đám thân vệ lữ thứ nhất này đều tràn đầy kính sợ đối với lữ trưởng của mình, chiếu theo cách nghĩ của bọn họ, trong thiên hạ anh hùng bậc nhất chính là Triệu Tiến, thứ hai đó chính là Trần Thăng, bất luận quân lược võ nghệ, hay là làm việc vì người, đều là hào kiệt nhất đẳng.
Trần Thăng sắc mặt trầm tĩnh, vật cưỡi dưới háng của y là tráng mã Vương Tự Dương ở trên thảo nguyên tốn công phu thu thập, vả lại tùy thời có mấy con thay phiên, bằng không đúng thật là chịu không nổi thể trọng của Trần Thăng. Người ở bên ngoài xem thấy, nét mặt của Trần Thăng thủy chung không có biến hóa gì, nhưng bản thân y biết, những năm nay theo số lần gia tăng tham dự chiến đấu, bản thân càng ngày càng khao khát chiến đấu và chém giết, càng ngày càng muốn đi chiến trường.
Nhưng sách lược của Triệu Gia Quân Từ Châu chính là định mưu sau mới động, một trận chiến thế lôi đình vạn quân, nhanh chóng chấm dứt, không có khả năng cho y quá nhiều cơ hội ác chiến, cho nên cỗ huyết khí này thường thường chỉ phát tiết trong cuộc chiến đáu nhỏ như truy bắt tội phạm, vây bắt mật thám triều đình. Lần này Tế Nam chém mấy người, tâm tình ít nhiều thoải mái chút, nhưng lại có chút phiền muộn, ngẫm lại kế tiếp ngay cả chiến đấu như thế này cũng sẽ càng lúc càng ít, thậm chí thống soái đại quân ra trận chém giết, sớm nhất cũng phải sau hai năm. Hơn nữa Trần Thăng cũng có tính toán. Từ Châu cứ mở rộng tiếp như vậy, sau hai năm ác chiến chỉ sợ sẽ không có, tình hình trông hướng gió mà hàng chỉ sợ sẽ nhiều thêm rất nhiều.
Chính đi về phía trước, lại nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên dồn dập đằng sau, đám thân vệ Trần Thăng đều tự phòng bị, binh khí ra khỏi võ, quay đầu lại nhận ra thân binh Triệu Tiến truyền lệnh, trang phục cách ăn mặc của bọn họ nhìn tầm thường, lại có một số tiêu ký Triệu Gia Quân mới nhận ra được, hơn nữa một lần xuất động chính là ba người trở lên, tránh cho tin tức nửa đường thất lạc.
Thân binh truyền lệnh kia hét lớn.
- Phía trước chính là Trần lữ trưởng!
Một bên thúc ngựa lao nhanh, một bên giơ cao lệnh bài trong tay, đến trước mặt lại là vứt lệnh bài sang, thân vệ bên cạnh Trần Thăng sau khi nghiệm chứng lệnh bài mới dẫn người tiến vào.
Người sau khi vừa tiến vào, mọi người lại ngây ngẩn cả người, thân binh đằng trước kia không có là gì, vị đằng sau kia không ngờ là đầu lĩnh thân vệ bên cạnh Triệu Tiến, Tôn Đại Lâm. Rốt cuộc mệnh lệnh gì phải do y truyền tới.
Tôn Đại Lâm có chút điềm tĩnh, chắc chắn, ở trên ngựa bình ổn hơi thở, trầm giọng nói.- Trần lữ trưởng, tướng quân có lệnh, toàn bộ lữ thứ nhất, đoàn kỵ sĩ thứ hai, năm doanh quân binh phủ Đông Xương, biên chế thành một sư, Trần lữ trưởng làm sư trưởng sư thứ nhất.
Tin tức này sau khi nói ra, Trần Thăng kinh ngạc, đám thân vệ bên cạnh y đều trợn mắt há hốc mồm, trách không được phải phái Tôn Đại Lâm tới truyền đạt mệnh lệnh này, những người khác mà nói đều chưa hẳn đáng tin.
Toàn bộ lữ thứ nhất, đoàn thứ hai kỵ sĩ, năm doanh quân binh, cộng với đội ngũ đồ quân như của mỗi cái, đây đã là đại quân quá vạn rồi. Riêng biệt giao cho một mình Trần Thăng quản hạt, chẳng lẽ đây là muốn tấn công kinh thành sao? Không đúng, nếu là tấn công kinh thành, như thế nào lại ở cảng Đăng Châu bên kia tập kết, chẳng lẽ là đi đường biển ngang qua Thiên Tân sao?
- Từ thời khắc này, toàn bộ lữ thứ nhất nội trong ba ngày khởi hành đi hướng quân cảng Đăng Châu. Đoàn kỵ sĩ thứ hai đã ở Từ Châu khởi hành, hội họp cùng lữ thứ nhất. Năm doanh quân binh sẽ đuổi tới tiếp theo sau, lương thực và lương thảo đều do đội thuyền vận chuyển, cùng nhau vượt biển. Tôn Đại Lâm ở nơi đó tiếp tục nói, Trần Thăng chỉ là hít một hơi thật dài, vẻ mặt không có thay đổi gì.
Nói tới lúc này, giọng Tôn Đại Lâm thoáng nâng lên.- Sư thứ nhất vượt biển đổ bộ ở Kim Châu, Phủ Thuận. Đánh đau giặc Thát, bình định Liêu Đông, để cho ngoài Sơn Hải Quan, hết thảy đều là đất của Từ Châu ta!
Nghe thấy điều này, đám thân vệ Trần Thăng đã không che giấu được kinh ngạc và hưng phấn, Trần Thăng trấn định cũng là sắc mặt đỏ lên!
Không giống như suy nghĩ của Bì Đảo bên kia, thuyền cầu cứu ở trên biển thuận gió thuận nước, dùng thì giờ nhanh nhất tới được Đăng Châu, thông tri tới Triệu Gia Quân và Vân Sơn Hành bên đó, bên đó phái ra khoái mã nhanh chóng truyền tin về hướng Tế Nam và Từ Châu, sau đó mấy thuyền sau khi chất dỡ xong tiếp tế tiếp viện lại là đi hướng Hải Châu bên đó, tin tức này trọng đại, nhất định phải làm nhiều phần dự bị.
Bất kể là khoái mã lên đường từ quân cảng Đăng Châu cấp tốc, hay là con thuyền đi hướng Hải Châu, đồng dạng một đường thông thuận, thậm chí so với thì giờ dự tính tới sớm hơn, quân tình này cũng kịp thời tới được Triệu Tiến bên kia.
- Đại ca, cảng Đăng Châu bên kia thuyền dùng được có hơn trăm chiếc, la ngựa đồ quân nhu dùng hết toàn bộ, nội trong sáu ngày sẽ có ba đoàn tập trung ở cảng Đăng Châu. Cho dù không cách nào diệt sạch giặc Thát ở Bì Đảo, nhưng cứu thoát Triệu Tùng là vấn đề không lớn. Tin tức tới, Vương Triệu Tĩnh lập tức tổng hợp tình hình khắp nơi đưa ra phán đoán.
Triệu Tiến cũng rất thận trọng.- Không vội, huynh phải suy nghĩ thật kỹ.
Vương Triệu Tĩnh nói rất thẳng thắng.- Đại ca, vội vã cứu viện không phải là bởi vì Triệu Tùng họ Triệu, mà là doanh này rất có khả năng bị binh mã Thát tử diệt sạch. Triệu Gia Quân từ khởi binh tới nay, ngay cả một liên đội biên chế hoàn chỉnh cũng chưa có mất qua, nếu như một doanh bị mất sạch, quân tâm tất nhiên rung chuyển, xem chừng thế lực các phương khoanh tay đứng nhìn cũng muốn rục rịch.
Triệu Tiến trước tiên là gật đầu, lại là lắc đầu, nghiêm nghị nói.- Điều huynh nghĩ cũng không có can hệ gì với họ của hắn. Sớm một ngày, trễ một ngày, sẽ không ảnh hưởng đại cục. Huynh muốn tĩnh tâm ngẫm xem. Đệ đi dẫn người quen thuộc Liêu Trấn sang đây, tùy thời sẵn sàng cố vấn cho huynh.
Nói được tới mức này, Vương Triệu Tĩnh đã không còn gì bác bỏ được nữa, chỉ là ra lệnh thi hành, bảo cảng Hải Châu và cảng Đăng Châu bắt đầu kiểm kê thuyền bè, bắt đầu tích trữ lương thảo đồ vật, sớm chút chuẩn bị nhiều thêm một phần nắm chắc.
Triệu Tiến không có suy xét quá lâu, tin tức giữa trưa truyền tới, sau bữa cơm chiều trời tối đen, Triệu Tiến gọi hết mấy người Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương và Như Huệ tới thư phòng của mình, trước mắt người trọng yếu của Từ châu chính là mấy vị này rồi.