- Tiến gia nói không sai, muốn bảo vệ tốt nhất định phải dám tấn công ra ngoài, thật muốn tử thủ, liền tự mình giết mình. Triệu Tùng nói với bọn đội trưởng liên trưởng bên dưới.
Đột kích ngắn ngủi vừa rồi, khiến cao thấp Triệu Gia Quân bị bì nén tới hiện giờ đều sảng khoái lạ thường, có loại cảm giác trúc ra được tức giận, vừa rồi sở dĩ ba mươi khẩu súng bắn nhanh như vậy đều là bởi vì sau khi đã nhét đạn vào súng hỏa mai hoàn tất, sau khi bắn xong lại cầm lên ngay súng hỏa mai đã nhét hoàn tất đạn dược khai hỏa, khiến hoả lực bắn ra không ngừng.
- Cho bọn Thát tử một trận giáo huấn, khiến cho chúng đứt đi ý nghĩ! Một gã liên trưởng giọng điệu buồn bực nói.
- Vậy thì ngươi cũng đừng hy vọng sớm như vậy, bọ Thát tử phải vất vả lắm mới lên được đảo, chính là muốn tiêu diệt hoàn toàn nơi này, làm sao có khả năng từ bỏ ý đồ nhanh như vậy. Tù binh bọn chúng bắt cũng ít nhất hơn vạn, vừa rồi mới chỉ là bắt đầu mà thôi. Triệu Tùng không hề có lạc quan gì, chỉ là vẫn bình tĩnh giải thích.
Mặc dù không có tự kiêu tự đại, tùy tiện lạc quan, nhưng khởi đầu tốt đẹp luôn khiến người ta sĩ khí được nâng cao hơn, ngay cả đi lại làm việc trong bảo trại làm việc trong pháo đài cũng cao hơn rất nhiều. Đám dân chúng được thu dụng làm việc cũng không dám có chút qua loa, bọn trai tráng cũng không có chút thần sắc sợ hãi, ngược lại thêm vài phần điềm tĩnh, vừa rồi lúc kẻ thù xông tới chính là thời điểm khó đưa ra quyết tâm, nhưng khi nhìn thấy tiếng chém giết rung trời bên ngoài, xác chết khắp cả đất, chính là lúc run sợ nhất, một khi đã gắng gượng cho qua đi thì sẽ bình tĩnh hơn rất nhiều.
Nữ Chân Kiến Châu lui về phía sau thì cũng không có tiếp tục xông lên, cũng không xua đuổi bọn tù binh công thành nữa, thời khắc thái bình trên chiến trường rất ngắn, nhân cơ hội bọn dân chúng thu dụng trong pháo đài công sự bắt đầu gia cố lại tường vây phía ngoài, che chắn trên trận địa hôm qua là vội vàng tu sửa, bất luận tu sửa và gia cố cái gì đều không dư thừa.
- Thát tử dìu đỡ người sang đây. Binh sĩ gánh vác vọng nhìn xa của Triệu Gia Quân truyền xuống tin tức, Triệu Tùng và La Thần không hiểu ra sao cả đi lên xem, thấy một người dìu đỡ một gã võ tướng Nữ Chân Kiến Châu đứng từ xa dò xét. Nữ Chân Kiến Châu tuy rằng hung tàn, nhưng lại chất phác hơn so với quan quân Đại Minh rất nhiều, như thế nào lại bày dáng vẻ kiêu ngạo như vậy, đây nhất định là chủ tướng quân địch đang lược trận.
***************
- Cha, mọi người đều không nỡ dùng người đi lấp vào. Bọn nô tài bắt tới đó cũng phải đi làm ruộng khai hoang, coi như là bán trả lại cho Minh quốc cũng kiếm được chút lời. Nhưng hàng rào bên ngoài rất cứng, đưa sang cũng trở thành công cốc hết, thật sự là không đáng giá.
Mấy tên Tham lĩnh tụ lại bên cạnh Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ, mặc dù vị lão tướng này phải được thân binh bên cạnh dìu đỡ mới đứng vững được, nhưng mọi người vẫn là có chút cẩn thận. Mà vị phó tướng Bố Thiện đứng bên cạnh xem ra sắc mặt lại không thấy có điểm nào tốt cả, sau trận đại thắng hôm qua, Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ ngồi thuyền lên đảo, Bố Thiện không có cùng ông ta bàn bạc thẳng thừng bố trí công trại hôm nay, lại không nghĩ rằng sẽ đầu rơi máu chảy.
Vừa rồi bị bọn tù binh cuộn lại tấn công, rối loạn trận cước của bản thân Nữ Chân Kiến Châu, tù binh chết bị thương quá ngàn không nói nhưng quân của Nữ Chân Kiến Châu lại cũng bị tổn thất tới tám mươi mấy người. Vốn dĩ mượn nhờ uy thế Tứ Bối Lặc Hoàng Thái Cực chế phục, Tham lĩnh dưới trướng đều rất phục tùng, nhưng với tổn thất vừa rồi trong lòng mỗi người đều biết bảo trại kia khó gặm, càng luyến tiếc hơn là của cải nhân đinh đã tới trong tay nên càng không muốn quân binh của mình ra trận. Đã thắng rồi tội gì vất vả, bên này Bố Thiện còn đang nổi trận lôi đình thì bên kia đã mời Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ tới.
- Tới tay mới là bạc, còn không tới thì cũng chẳng khác gì cục đá, người Hán ở trấn Đông Giang này hiện giờ chính là đều nằm trong tay các người hết rồi sao? Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ giọng khàn khàn hỏi, ông ta vốn không muốn lên Bì Đảo, người cũng tuổi cao sức yếu rồi, cho dù có là cưỡi gió mây, đi thuyển biển yên sóng lặng cũng cảm thấy cực kỳ vất vả.
Phía dưới không hề vang lên tiếng động gì, vài tên Tham lĩnh đứng bên cạnh Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ lại có chút xấu hổ, sở dĩ mời vị này đến trên danh nghĩa là chủ tướng, chính là để cho ông ta kìm lại Bố Thiện, quân lệnh truyền xuống là muốn giết hết Đông Giang, hiện tại đã làm xong nhưng sao lại phải tốn sức để đi đánh vài cái trại nhỏ này, mọi người đều biết Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ và Bố Thiện đều không hề qua lại với nhau, không nghĩ tới Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ lại nói bóng gió như vậy.
- Chúng ta đến đánh trấn Đông Giang là vì cái gì, không phải là vì muốn Bắc phạt tây chinh hay sao, không nên vì một lần bị con chó Minh gây rối mà không dám toàn lực chiến đấu, hiện tại diệt trấn Đông Giang rồi nhưng thế nào lại nhảy ra người Từ Châu gì. Bọn chúng nếu như không gây chuyện còn tốt, đây tới tới đi đi, bọn đàn ông Kiến Châu chúng ta trên thân bọn chúng thiệt hại mấy trăm, các ngươi liền cứ như vậy buông tha sao? Trấn Đông Giang trước kia đông lủi tây chạy, một lần liền lấy mấy cái đầu, mấy trăm người này một lần lấy được mấy cái? Ngươi chờ chúng hết hơi sao.
Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ càng nói giọng càng cao, Tham lĩnh bên người đều không tự giác càng khom người thấp hơn, rốt cục cũng hiểu Đổng Ngạc gia là một trong ngũ đại thần theo chân Đại Hãn đánh thiên hạ, cho dù có là một lão già nhưng khi phát giận vẫn có uy thế như vậy.
Khó có được kích động như vậy, Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ sau khi nói xong liền ho khan kịch liệt, đứng gần còn nhìn thấy ông ta ho ra cả tơ máu, mọi người trong lòng nắm chắc, vị lão đại thần này chỉ sợ là không kiên trì nổi mấy ngày, trong lúc đó Bố Thiện trên mặt lại lộ ra thần sắc kích động, vốn cho là vị Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ này sẽ làm gã mất thể diện, không ngờ lại là ủng hộ gã.
Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ bên đó còn chưa nói xong, gã không còn hơi sức gì, tiếng nói cũng nhỏ đi không ít.- Các ngươi dám trở về như vậy, đợi Bì Đảo bên này lại có thành tựu, Tứ Bối Lặc sẽ bỏ qua cho các ngươi sao/ Đại Hãn sẽ bỏ qua cho các ngươi sao? Nhìn thấy nhiều nhân đinh như vậy, các ngươi ngu muội rồi sao?
Chuyện này vừa nói ra, mọi người liền trở lên nghiêm nghị, mọi người đích thật là bị nhân đinh hơn vạn nầy làm cho hoa mắt, hiện giờ Liêu Trấn và các nơi bên ngoài tường thành Nữ Chân đều là đồng cỏ hoang vắng, nông lâm bắt cá các nơi cũng không thiếu, lại có được nhân thủ, sau chiến thắng lần này mọi người thu hoạch đều rất hưng phấn, ai cũng không muốn lại tiêu hao.
Nhưng nghĩ đến Đại Hãn bên đó, ai cũng không dám chậm trễ, Tứ Bối Lặc đối đãi với người dưới khoan dung độ lượng, nhưng giải quyết sự việc lại chưa từng hàm hồ, dựa theo quân pháp mà làm việc, gã cũng là thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn. Mà nghĩ tới Đại Hãn mọi người ngẫm nghĩ liền cảm thấy sợ hãi, Đại Hãn mấy năm nay tính tình vui giận càng ngày càng thất thường, ngay cả em trai ruột là Thư Nhĩ Cáp Tề cùng đứa con cả Chử Anh đều bị xử tử. Ngoài ra các quý nhân khác chết cũng không ít, theo như lời của Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ là muốn chiếm trấn Đông Giang, giết hết người ở đó, sau khi nghĩ tới hậu quả mọi người cũng lập tức hiểu được là phải làm gì tiếp theo rồi, chỉ còn nước nhổ bật trại này, cho dù để cho tù binh bên dưới của mình đánh sạch, cũng phải đi đánh. Bằng không nếu Đổng Ngạc Hà Hợp Lễ không báo lên, Bố Thiện không báo lên, trời biết người thân cận của mình có đi báo hay không đi báo, trời mới biết nô tài bên dưới của mình đi báo hay không đi báo.