Vẫn còn một chút, sương mù dày đặc trước mắt này nói là ngăn trở, thật sự ra cũng không tính được là ngăn trở, gây cản trở tầm mắt, nhưng không ngăn chặn được bước tiến của quân đội, cũng không ngăn được bắn phá của đạn pháo. Nữ Chân Kiến Châu bất động, chẳng qua là vì dù bận vẫn ung dung, bình tĩnh. Đối với đội quân như vậy, quân phòng thủ Kim Châu thân là binh mã mỏi mệt vẫn cứ không cần khinh động mới tốt.
Ngoại trừ phòng ngự và tuần tra, ngày càng có nhiều người đứng bên trên tường thành nhìn về phương tây, hy vọng nhìn xuyên qua được sương mù dày đặc cách trở, nhìn thấy phía bên kia coi thử có dấu vết con thuyền tiến đến hay không, đáng tiếc là không nhìn thấy gì hết. Nếu đội thuyền đến được, như vậy thành Kim Châu liền tăng thêm một chút hy vọng, nếu như thuyền không đến, vậy mọi chuyện đều chấm dứt tại đây.
Đáng tiến có sương mù dày đặc ngăn cách, vốn dĩ không thấy rõ cái gì, nhưng mọi người vẫn sống chết nhìn chằm chằm, ngay cả người không ở gần cũng thường xuyên nhìn về hướng tây, bên kia là nơi chứa hy vọng.
Đột nhiên, trên mặt quân phòng thủ trên tường thành cảm thấy lãnh lẽo, bọn họ lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra, gió bắt đầu nổi lên rồi!
Bên này Kim Châu sương mù bay bay, nếu mà không có gió, sương mù dày đặc thường kéo dài cả ngày, nhưng nếu gió biển đã thổi lên, cho dù là sương mù dày đặc như hiện tại, tối đa một hai canh giờ nữa sẽ bị thổi tan, khi đó chinh là thời khắc cuối cùng.
- Trời muốn ta chết!
Không những một người nghĩ như vậy, nhưng không có người nào nói ra, từ khi ở lại Liêu Đông chống trả binh mã Kiến Châu Nữ Chân, bọn họ hầu như đã không có hy vọng gì nữa rồi, mọi người vẫn luôn chém giết trong nản lòng và tuyệt vọng, đến bây giờ chỉ chẳng qua là kết cục mà thôi.
Bên trong thành Kim Châu bắt đầu vang lên tiếng hô điều binh và gào thét, tương tự, cách màn sương mù dày đặc, trong doanh trại của binh mã Nữ Chân Kiến Châu đã bắt đầu có cử động, bọn họ cũng đang tập hợp binh lính xếp thành hàng.
Sức gió lại từ từ tăng mạnh, thậm chí dưới tường thành còn thấy được sương mù lưu động, sương mù nhạt dần từng chút một, lòng mỗi người lại càng căng thẳng.
Khổng Hữu Đức nói hầm hừ.
- Con mẹ nó chứ, hôm nay phải giết thêm vài tên thát tử, xuống dưới cũng vinh quang!
Lưu Hưng Trị một mặt vừa giúp Lưu Hưng Hiền mặc áo giáp vào, mặt khác thì mang vẻ mặt xám xịt than thở nói.
- Vốn định tới giành lấy một cái xuất thân phú quý, mỗi ngày ăn thịt uống rượu ngủ cùng đàn bà, ai nghĩ tới phải dâng cả mạng chứ.
- Nhị ca, dù sao cũng phải đi liều mạng, huynh còn nói như vậy làm gì.
Lưu Hưng Hiền không kiên nhẫn nói một câu.
Lúc này con mắt của Lưu Hưng Trị cũng đã đỏ lên, cắn răng mà nói
- Là ta kéo đại ca và các ngươi tòng quân, trong lòng ta thật rất hối hận, bọn thát tử chết tiệt đó, nếu không có bọn chúng, bây giờ chúng ta đều đã cưới vợ cả rồi!
Nói được một nữa, đột nhiên có tiếng vang lớn ầm ầm ngoài thành, người đang quan sát trên tường thành cuống quít gục xuống ẩn núp, trong lòng mỗi người dưới thành đều giật mình, thát tử lại nã pháo.
Đạn pháo lại bắn trúng tường thành, phân tích từ chỗ rơi của đạn pháo, hai khẩu pháo kia của ngày hôm qua cũng không có dịch chuyển chỗ đặt, mọi người kinh hồn bạc vía ẩn núp, bất quá pháo cũng không có bắn ra thêm lần nào nữa, nhưng lại nghe được tiếng hoan hô trong trận doanh của Nữ Chân Kiến Châu, điều này làm cho sĩ khí của những quân sĩ trong thành càng ngày càng thấp xuống.
Thậm chí có vài người cho rằng, bởi vì đại bác khai hỏa, ngay cả sương mù cũng bị bắn tan, qua rồi mới phát hiện đó chỉ là một ảo giác, đủ thấy nó làm cho người ta kinh hồn táng đảm đến mức độ nào.
Giữa mơ hồ nhìn thấy quân tiên phong của bọn Nữ Chân Kiến Châu đã đến dưới thành, quân phòng thủ vừa muốn động viên, nhưng nhìn thấy đối phương lại lui trở về, thời điểm còn không biết phải làm như thế nào, cách một làn sương mù lặng im một lát, đại pháo lại khai hỏa, thành trì rung động, nhưng điểm rơi lại lệch về phía bên kia tường thành.
Lúc trên chiến trường, nhất là loại chiến trường không hề có chỗ trống để xê dịch này, không nhiều kế sách đa dạng như thế, ý đồ của song phương thực sự cũng rất dễ dàng phán đoán, xem ra Nữ Chân Kiến Châu chỉ muốn đánh tường thành sụp xuống, sau đó từ nơi đó xông vào.
Hiện tại pháo binh chưa nói tới nhắm trúng, không có hiệu quả, nhưng lại khiến hỏa pháo nóng lên, mà còn duy trì đả kích quân tâm sĩ khí bên trong thành, sửa lại pháo kích này thì là dựa vào quân tốt của Nữ Chân Kiến Châu tới gần quan sát, không ngừng tiến hành điều chỉnh, sương mù dày đặc rất thích hợp để hai bên ẩn nấp.
Mặc dù đêm qua Trần Kế Thịnh và Trương Bàn có phán đoán chính xác, nhưng đến bây giờ vẫn không nhịn được mà phái ra một đội cảm tử của Bả tổng, thử xem dựa vào sương mù mò tới trước mặt pháo trận được hay không, sau đó diệt gọn đối phương. Nhưng trong lòng bọn họ lại không có chút tự tin nào, cho nên tinh nhuệ dưới trướng, nhất là tinh nhuệ trọng giáp của Bì Đảo trấn Đông Giang cũng không có phái ra.
Trên chiến trường rất yên lặng, đội ngũ của Bả tổng này dùng dây thừng leo xuống thành, sau đó tiến nhập vào trong sương mù, kế đó lại là yên lặng như trước. Khi mọi người suy đoán nơi tiếp theo của quân địch, tiếng la, tiếng rống giận dữ, theo đó mà bùng nổ vang lên, Trần Kế Thịnh và Trương Bàn vẻ mặt bình tĩnh, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngũ quan của bọn họ run rẩy rất nhỏ. Dù là ai cũng đều biết, đội ngũ của Bả tổng đó hoàn toàn tiêu rồi. Sự việc cũng như dự liệu của bọn họ, một lát sau, tiếng la cũng yên tĩnh lại, có mấy người ngiêng ngả lảo đảo chạy về bên cạnh thành trì, nhưng mà chưa kịp lên thành, đã bị cung thủ đuổi theo phía sau bắn chết.
Sương mù bắt đầu mờ dần, nhưng tầm nhìn từ mười bước biến thành hai mươi bước, từ hai mươi bước biến thành bốn mươi bước, tốc độ của quá trình này càng lúc càng nhanh, đã thấy được thấp thoáng doanh trại của Nữ Chân Kiến Châu, gió từ từ lớn hơn, vừa lúc đó tiếng pháo lại vang lên!
Quân trận của Kiến Châu Nữ Chân đã bắt đầu di chuyển về phía trước, binh lực của bọn họ có ưu thế tuyệt đối, bắt đầu phát động tấn công từ mấy chỗ, đương nhiên đại bác bắn phá là thuận lợi nhất, nhưng có đại bác để che chắn và cầm chân, các nơi khác của Kim Châu cũng thành bạc nhược yếu kém.
- Nam nhân già trẻ trong thành Kim Châu, đồng hương của chúng ta, người bên cạnh chúng ta, người nhà chúng ta, có bao nhiêu người chết trong tay Thát tử, hôm nay chính là lúc để báo thù. Giết một tên không thiệt, giết hai tên giết ba tên chính là thay họ báo thù, chúng ta có xuống dưới cũng có mặt mũi gặp người!
Trương Bàn cầm một thanh trường mâu, khàn giọng rống to.
Quân phòng thủ Kim Châu đã xếp thành hàng theo tiếng rống to đó mà đứng lên, những quân tinh nhuệ mặc giáp của Từ Châu dùng cánh tay va chạm vào ngực giáp, đương đương rung động, trong tay Trần Kế Thịnh cầm một thanh đao, tiếp đó rống to hơn nói.
- Thát tử xem thường chúng ta, nói chúng ta là heo, là cừu, hôm này chúng ta để cho chúng nhìn thử xem, chúng ta là lão hổ.