Từ lúc bắt đầu xông đến hàng thứ ba, Triệu Tùng liền không có tiến lên một bước, chỉ là xê dịch tại chỗ để né tránh, binh lính bên cạnh không ngừng ngã xuống, bên cạnh vẫn được thay vào, liên đội đi sau cũng đã tham gia chiến đấu, trong trận kịch chiến thế này, Triệu Tùng không rảnh phân tâm, nhưng y chú ý đến một bên tăng bên giảm, cứ đánh như thế này, hiện giờ đã bắt đầu có thay thế, cứ đánh thế này thì mấy liên của mình sẽ bị binh mã Nữ Chân Kiến Châu có ưu thế binh lực ăn sạch hết, hiện giờ nên rút lui rồi, nhưng hiện tại vốn rằng không có cách nào rời đi, y đã bị bao vây rồi.
Đúng vào lúc này, bên tai Triệu Tùng vang lên kêu gào bằng tiếng Nữ chân, nhưng lúc này y nào còn để ý được nhiều như thế nữa. Làm thế nào xông ra, làm sao để dẫn đội ngũ về trại, điều này mới là trọng yếu nhất, trường kích trong tay đâm về trước, lại bị đối phương dùng tấm khiên chắn lại, trong lúng túng thậm chí còn có quân địch muốn chém gãy trường mâu này.
Bên cánh vang lên tiếng súng hỏa mai, lần này lại không phải là bắn một lượt, mà là chia thành ba đợt bắn, binh lính Nữ Chân Kiến Châu hiện giờ đã nhận biết được lợi hại của súng hỏa mai này, nhưng trên chiến trường chật chội đông đúc này, người đứng quá dày, muốn tránh cũng khó, ba lượt bắn của súng lửa này, cứng rắn mở một cái lổ hổng ở bên cánh, sau khi mở lỗ hổng này, một liên binh lính trường mâu Triệu Gia Quân hô hét xông xuống.
- Doanh trưởng, chúng ta rút! Chia thành hai đội nghênh đón quân địch, hiện giờ liên bên cánh và đám lính súng hỏa mai đến cứu viện, Triệu Tùng mặc kệ mình không cam lòng thế nào, cũng biết lúc này là cơ hội tốt để rút lui, hơn nữa là cơ hội trong chớp mắt.
- Rút, về bảo trại, về bảo trại! Triệu Tùng rống to lên, binh lính bên cạnh y cũng đều rống theo, nhân lúc súng hỏa mai bắn ra và lỗ hổng quân xung phong đánh mở bên cánh, Triệu Tùng dẫn người chạy về sau.
Quân Nữ Chân thật vất vả mới vây được họ tất nhiên không cam lòng, vừa muốn tụ lại lại có súng hỏa mai nổ, nghe thấy tiếng nổ này, đám truy kích theo đó thả chậm bước chân né tránh, súng hỏa mai của quân Từ Châu này quả thực là rất lợi hại, bị bắn trúng giống như bị một cây đục sắt đóng vào trong thân thể, chỉ cần bị trúng người thì chết chắc rồi.
Sức mạnh bên cánh của Nữ Chân Kiến Châu rất có hạn, nhưng cử động của quân sĩ doanh trên Bì Đảo sắp xếp bên cánh lại không hàm hồ, rất dễ dàng liền bị đột phá, sau đó giết đến.
Các Ngưu lục, kỳ binh trong chốc lát sợ hãi không tiến, lại để Triệu Tùng dẫn người xông ra, đám Tham lĩnh đốc chiến ở phía sau đều nổi giận, từng quân lệnh truyền đến phía trước, đội ngũ Từ Châu này bắt buộc phải tiêu diệt, tuyệt không để mặc cho bọn chúng rời đi.
Thông qua mật thám ngầm đã phái đến trước đây, Nữ Chân Kiến Châu đều rất rõ ràng các cánh sức mạnh trên Bì đảo, mấy trăm người thương hành Từ Châu tuy khiến bọn họ cảm thấy kỳ quái nhưng không để trong lòng, dựa vào dũng mãnh và thiết huyết của nam nhi Bát Kỳ, mấy trăm đoàn luyện Minh quốc này đã tính là gì, cho dù có dũng mãnh của thân binh gia đinh Đại Minh thì cũng mới mấy trăm mà thôi, chinh phạt Bì Đảo, Nữ Chân Kiến Châu bên này đã đưa vào mấy ngàn.
Ai ngờ mấy trăm người này lại bất kể sống chết mà rời bảo trại ngăn chặn, ai ngờ được mấy trăm người này lại dám xông vào quân trận Nữ Chân, ai ngờ được đánh không phân trên dưới thậm chí hơi chiếm thượng phong, ai cũng không ngờ đến được.
Nữ Chân Kiến Châu từ lúc khởi binh đánh Minh, ngoài việc công thành ra, chưa từng gặp phải cường địch như thế này, chưa từng có thương vong thảm trọng như thế này, tiêu tốn khí lực lớn thế này, bố trí nghi binh, đại quân đổ bộ từ bờ đông Bì Đảo, chính là vì để tiêu diệt hoàn toàn quân Minh ở trấn Đông Giang, nhưng hiện tại mỗi người đều không để ý được nhiều như thế, chỉ muốn tiêu diệt đám binh mã Từ Châu đáng ghét trước mắt này thôi.
Đám Triệu Tùng rút lui cũng không phải là quay đầu là chạy, bán phía lưng không chút phòng hộ cho kẻ thù, liên đội từ bên cánh xông xuống biên chế vẫn còn, sau khi lùi sau mười mấy bước lai đứng im, dàn thành hai mươi lăm ngang bốn dọc, trường mâu chĩa phía trước.
Đã không chạy thì hãy đợi bị giết chết, binh lính Bát Kỳ kịp hiểu ra lại rống giận xông lên, có người giương cung bắn tên, có người dùng tấm khiên chắn trường mâu, càng nhiều người bao vây từ bên cánh, Nữ Chân Kiến Châu đã từ trong trận chiến vừa rồi đúc rút ra được kinh nghiệm, trận hình binh mã Từ Châu cổ quái này khó chơi nhất chính là mặt trước, nhưng mặt bên lại có cơ hội, chỉ cần vây chặt thì có khả năng nuốt trọn.
Vừa mới đến bên cánh, còn chưa kịp phát động công kích, súng hỏa mai khiến cho người ta hết hồn đã nổ vang, trong trận trường mâu của trăm người này, có hơn trăm khẩu súng khai hỏa.
Đến lúc này, đã không còn bận tâm cái gì mà dùng phương trận làm lá chắn dựa vào, quay vòng khai hỏa, hàng sau chen chúc luôn lên trước, bên cánh vọt thẳng tới bên cánh.
Hỏa dược kích phát nổ vang, tàn lửa bắn tung tóe vào trên mặt binh lính trường mâu ở hai bên, bỏng tới mức thân thể co giật, có người bị phỏng rộp, có người bị cháy đen, nhưng ai cũng không để ý đến điều này, liều mạng đâm trường mâu về phía trước.
Ở trước trận hình lại có một trận dừng lại, lại có khoảng trống, binh lính Triệu Gia Quân không chút chần chừ quay người liền chạy, phía sau lại là tiếng rống giận điên cuồng gào thét xông lên.
Triệu Tùng không vì cản trở liên đội phía sau mà không lo rút lui, phía trước ngăn cản chốc lát chạy về sau, bọn họ ở khoảng cách mấy chục bước xếp thành đội ngang như nhau hướng về quân địch, sau khi binh lính súng hỏa mai chạy đến hàng ngũ này không chần chừ bắt đầu lắp thêm đạn dược, chuẩn bị bắn, mà liên đội tiếp địch phía trước lại là trốn chạy về phía sau, ở chỗ cách mấy chục bước dàn thành hàng ngang nghênh địch, tranh thủ thì giờ thở dốc nghỉ ngơi và chỉnh đốn.
Từ khi Triệu Gia Quân tự tạo được súng hỏa mai, sát thương chủ yếu khi đối địch liền từ trường mâu đổi thành hỏa khí, ý niệm này cũng truyền lại từ trên xuống dưới, chỉ cần súng hỏa mai khai hỏa số lượng đầy đủ, thì chiến đấu chính là dùng trường mâu yểm trợ cho dúng hỏa mai, bảo đảm súng hỏa mai đủ sức liên tục khai hỏa.
Trong chiến cục thế này, lấy ít địch nhiều, tạo thành uy hiếp đối với quân Nữ Chân Kiến Châu chỉ có súng hỏa mai, thế càng phải cố hết sức đảm bảo, rút lui không có nghĩa là buông tha chiến đấu dọc đường chạy như điên, như thế chẳng phải là sẽ bị quân địch đuổi tới, diệt cùng lúc, chỉ có không ngừng ngăn chặn, không ngừng sát thương mới thong dong lui về được.
Qủa nhiên, lần đầu tiên lui lại là chạy như điên, sau khi đuổi đến hàng ngang mà Triệu Tùng đứng, binh lính Nữ chân chần chừ, hàng ngang trường mâu hướng về phía trước vững vàng đó rất khó mà đánh tan, mà trong trăm bước đều là súng hỏa mai bao trùm sát thương, hung hãn không sợ chết không phải là không lo sống chết, nếu chỉ là xông lên để chết thì ai cũng sẽ không mong muốn.