Nữ Chân Kiến Châu từ một bên khác đến đây? Nghe thấy như thế quan binh trấn Đông Giang cũng không biết phải ứng phó như thế nào nữa, nhưng mỗi người đều biết rằng, nếu ở quân trận phía sau và bên cánh có binh mã Thát tử mà nói, vậy toàn bộ tiêu đời rồi.
Một tí may mắn không duy trì được quá lâu, khi thấy chiến ckỳ tam giác của Nữ Chân Kiến Châu xuất hiện, toàn quân trấn Đông Giang ở phía bắc Bì Đảo hoàn toàn bị sụp đổ rồi, mọi người đều đang hoảng hốt đi nhìn, nhìn quân trận Nữ Chân từ trên cao chậm rãi đi xuống.
Người trên bờ vốn bởi vì đội thuyền chuyển hướng rời khỏi còn đang hoang mang bối rối, khi biết được phía sau cũng có đại quân Nữ Chân, đã không còn một tia chiến ý, có một số ít quân binh trấn Đông Giang muốn đi liều mạng, nhưng đa số người vẫn muốn bỏ trốn, có người chạy về phía biển rộng, vừa chạy vừa vứt bỏ quân khí cởi bỏ quần áo, muốn bơi qua đại dương, cũng có người chạy về phía hai bên bờ sông, mặc kệ nơi đây có phải là đảo hoang hay không, trong bụng nghĩ thầm trước tiên rời khỏi nơi đây xong tính sau.
Không có thuyền biển đi ngăn cản bè gỗ cập bờ rồi, binh lính Mãn Châu trên bè gỗ bắt đầu lên bờ, trên bờ cũng không có sức mạnh gì đi ngăn cản, kế tiếp là hai đường ép tới tấn công chém giết rồi.
Bọn hộ vệ thân binh vây ở bên cạnh Mao Văn Long có lẽ biết được đang xảy ra chuyện gì rồi, tuy nhiên thân là hộ vệ thân binh, đó là phải cùng nhau sống chết với chủ tướng của mình, sự việc đã đến nước này, chỉ có nghe theo mệnh lệnh thôi.
Đầu mục thân binh nghiêm túc nói.- Đại soái, chúng ta chạy thôi, đi đến bảo trại Từ Châu bờ nam, chúng ta còn có cơ hội chạy trốn nữa!
Mao Văn Long cười cười, lại nói với một người bên cạnh.- Ngươi đem mấy tên tới báo tin thả ra đi, nhanh lên!
Hộ binh kia kinh ngạc đến liếc nhìn một lát, vội vàng lĩnh mệnh đi bận rộn rồi, Mao Văn Long bỏ đao vào vỏ, sau đó cầm lấy một cây trường mâu, cất giọng nói.- Các đàn ông Đông Giang trấn nghe đây, hãy đi theo ta liều mạng với Thát tử!
Từ trên xuống dưới bờ bắc, cục diện đã hoàn toàn sụp đổ rồi, đám người đã bắt đầu tự giết lẫn nhau, mà binh mã Nữ Chân từ hai đường bờ biển và chỗ cao thong thả và kiên định áp sát tới đây.
****************
Sau khi hộ tống thu gom xong đội ngũ, Triệu Tùng mang người lui về bảo trại, đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu đóng giữ theo dõi nhẹ nhàng thở ra, cũng tự mình trở về nơi đổ bộ bên đó.
Không ngờ bọn họ vừa mới lui về không được bao lâu, lại nhìn thấy cổng lớn bảo trại được mở ra, binh mã Từ Châu vừa rồi lui về lại xuất hiện nữa, ba chiếc xe đẩy hai bánh kỳ lạ ở phía trước, binh lính súng hỏa mai đi ở phía sau, cứ như thế áp tới.
Chẳng lẽ còn muốn chiến đấu nữa, tuy nói rằng cục diện bây giờ đã ổn định, nhưng những chiếc thuyền giành được từ tay bọn người Cao Ly vẫn như cũ rất là trọng yếu, đây là đường lui của đại quân đổ bộ lên đảo, nếu xảy ra sơ xuất gì, cũng sẽ quân tâm không ổn.
Vừa rồi người bên trong pháo đài Từ Châu đi ra năm trăm người, bây giờ nhìn kỹ mới có ba trăm mấy người, mà bên mình khoảng chừng hơn ngàn người, đã nắm chắc làm sao đi chiến đấu rồi, sẽ không chịu thiệt thòi như lúc nãy nữa. Đám người Từ Châu này là muốn ra đây chịu chết sao? Vừa rồi nhìn thấy đám người Từ Châu đánh tới cũng coi như lão luyện, chẳng lẽ bây giờ đầu óc đều bị hỏng hết rồi sao? Nhưng nếu đã đi ra rồi, muốn tiếp tục chiến đấu nữa, bên này cũng không trốn tránh chiến đấu. Tuy nói rằng đợi đến khi đại quân bình định xong trấn Đông Giang quay về đây là thỏa đáng nhất, nhưng lúc này cũng không lui lại được rồi, giữ không được thuyền là bị rơi đầu đấy.
- Đừng để cho bọn chúng dàn xong trận thế, chiếu theo bố trí lúc nãy, bên cánh sườn chừa lại bốn người, còn lại những người khác theo ta xông về phía trước, cung thủ đừng đứng bắn tại chỗ, vừa chạy vừa mở cung! Quân tướng Nữ Chân đóng giữ gầm lên hạ lệnh.
Biết được đánh bằng cách nào rồi, vậy sẽ không bị chịu thiệt thòi quá lớn nữa, súng hỏa mai của ngươi có sắc bén cỡ nào, đối với những người dùng tốc độ cao xông lên nhiều nhất chỉ khai bắn được hai đợt thôi. Bên cánh sườn nếu có người khống chế mà nói, có lẽ sẽ làm không được, đợi đến khi tới gần chống chọi với trường mâu trường kích của các ngươi, đại cung trọng tiễn của Kiến Châu cũng không phải dễ xơi đâu.
Hiện tại trọng yếu nhất chính là chạy tới trước mặt, xông qua đó, bằng không đợi đến khi súng hỏa mai bên Từ Châu nổ thêm vài lần, tổn thương liền lớn hơn nữa, về phần ba chiếc xe đẩy hai bánh phía trước kia, chẳng qua chỉ là hỏa khí như một tổ ong vậy thôi, chẳng có uy lực gì cả, lúc này cần gấp nhất chính là tốc độ phải nhanh.
Tuy rằng binh mã Từ Châu chiến đấu không tệ, nhưng từ trên xuống dưới Nữ Chân Kiến Châu vẫn luôn tin tưởng, thứ nhất là ưu thế về số nhân, thứ hai chính là tốc độ, Từ Châu trang bị tinh nhuệ, tác chiến dũng mãnh gan dạ, nhưng tốc độ tiến lùi thật sự là khá chậm chạp, tại đây trên chiến trường, nhanh một bước, sẽ chiếm trước tiên cơ một bước.
Đội ngũ bên Từ Châu mới ra đến khu vực bến thuyền, bên Nữ Chân Kiến Châu đã chia thành hai đội áp tới, mặc dù cử động của Triệu Gia Quân không nhanh lắm, nhưng thì giờ cũng không lâu, tại đây trong khoảng khắc ngắn ngủi, Nữ Chân cũng đã làm xong ứng đối rồi, có người ngăn cản ở ngay mặt, có người công kích bên cánh sườn, có người trấn thủ đóng giữ tại chỗ, nhanh như vậy mới gọi là chân chính nhanh đấy, Nữ Chân Kiến Châu so với quân Minh, so với Mông Cổ trên thảo nguyên, chính xác mạnh hơn nhiều lắm.
Triệu Gia Quân không có để ý, vẫn từ từ tiến về phía trước, chỉ là bọn lính súng hỏa mai bắt đầu không ngừng cầm lấy súng hỏa mai xem kỹ lại, thỉnh thoảng lại thổi mấy cái, đây là đang kiểm tra ngòi lửa rốt cuộc có bị tắt hay không, nếu bị tắt mà nói, súng hỏa mai sẽ không có cách nào khai hỏa.
Càng ngày càng gần, súng hỏa mai của nhân mã Từ Châu phát nổ trong vòng sáu mươi mấy bước, xem ra tầm bắn chính là cái phương viên này, ở bên ngoài chỗ này, sẽ rất an toàn, chỉ cần tiến về phía trước, lại tiến thêm về phía trước nữa.
Chín mươi bước rồi, nghe được một tiếng nổ vang, súng hỏa mai Từ Châu nổ vang rồi, các tên lính xông lên phía trước đều theo đó trở nên phấn khởi. Cái này giống như lúc đối mặt với quân Minh vậy, trước tiên phát nổ, không có tạo thành sát thương gì, tiêu hao hết thuốc nổ, nên khi vọt tới trước mặt chỉ một mực chém giết là được rồi.
Vừa rồi binh mã Từ Châu này còn có chút thần sắc, còn tưởng rằng sẽ có cái gì khác với bọn quân Minh, sau khi ác chiến quả nhiên đánh ra bộ mặt thật rồi, người Hán quan nội đều là cái bản tính yếu nhược như vậy.
Nhưng tầm bắn của súng hỏa mai Triệu Gia Quân trên trăm bước, trong phương viên bảy tám chục bước khá là chính xác, xa hơn một chút chỉ đành duy trì phương hướng sơ sài, nhưng theo phương hướng sơ sài như thế, sát thương vẫn như cũ được bảo đảm.
Súng hỏa mai phát nổ, quân lính Nữ Chân Kiến Châu xông lên phía trước kêu thảm ngã xuống, những người không bị bắn trúng tạm dừng trong chốc lát sau đó tiếp tục chạy như điên về phía trước, phía sau là người phe mình, lui về phía sau có khả năng bị đẩy ngã chém giết, chỉ có chạy về phía trước mới có cơ hội, thừa dịp bên trong khe hở này vọt tới trước mặt, mới có đường sống, mới có cơ hội thắng.