Chẳng qua ngày vui ngắn chẳng tầy gang, ngay lúc Nữ Chân Kiến Châu phái ra gần ngàn binh mã công đánh Bì Đảo, cũng có năm ngàn binh mã tới được nơi này, thế cục Trương Bàn bên này nhìn rất tốt, thật sự lại bày ra ván cục lớn, Nữ Chân Kiến Châu một khi đưa vào sức mạnh, Phục Châu bên cánh tức khắc chống đỡ không nổi, chỉ có thành Kim Châu tựa vào biển còn giữ vững được.
Có thành trì công sự làm chỗ dựa vào, có trên biển làm đường lương và đường lui, cộng thêm eo biển Kim Châu bên này độ rộng có hạn, uốn khúc giống như địa hình eo biển trên Bì Đảo, Nữ Chân Kiến Châu không cách nào một lần đưa vào quá nhiều sức mạnh, thành Kim Châu lúc này mới vững vàng được.
Nguyên nhân chân chính chống cự được tới hiện tại có hai cái, một cái là giữa đường tinh nhuệ Bì Đảo trấn Đông Giang gia nhập, một cái là người và đồ vật ở Sơn Đông thủy chung không có đứt quãng đưa vào.
Mặc dù phủ Đăng Châu đã bị Triệu Gia Quân khống chế, mặc dù trấn Đăng Lai ở bên cạnh sớm đã bị chia chác, nhưng bên đó quân dân từ Liêu Đông tới số lượng đông đảo, cũng có kẻ sĩ có lòng cứng rắn ôm bầu nhiệt huyết xông về Liêu Đông tham chiến, càng có người bằng lòng quyên góp quân lương lương thảo trợ chiến, thậm chí bằng lòng tự trù bị thuyền bè.
Theo tán đồng nhắm một mắt mở một mắt, theo xuất tiền, xuất lực, xuất người của “kẻ sĩ nhiệt tâm”, quân Minh Kim Châu giữ vững vàng như vậy.
Nhưng tới hiện giờ, bọn họ không chống nổi, cứng rắn trước kia là bởi vì Nữ Chân Kiến Châu không có ném hết toàn lực chú ý tới nơi này, nhưng nếu Nữ Chân Kiến Châu nghiêm túc, lập tức trở nên gian nan khốn khổ.
- Bảo đằng sau luân phiên thay người lên! Đợt thứ hai của Thát tử sắp xông tới rồi!
- Các huynh đệ chớ nên nương tay, ngươi nương tay kẻ chết chính là ngươi, ngươi giết người ngươi còn sống được, ngươi không giết tất cả mọi người phải chết!
Có đầu mục quân tướng chạy nhanh trong đám người rống to khích lệ, tường thành Kim Châu đã tàn phá, hào bao quanh thành dưới tường thành đã bị lấp bằng, thậm chí xác chết và khí cụ công thành đã che mất đáy tường thành. Tuy nhiên nhìn trang phục kiểu tóc của số xác chết này, đều là dân chúng người Hán, còn ở phía xa, đám lớn Hán dân khóc la đang bị Nữ Chân Kiến Châu xua đuổi xông về phía trước.
Địa thế nơi này trống trải bằng phẳng hơn xa so với Bì Đảo, cho nên Nữ Chân Kiến Châu không ngừng đưa vào tù binh ở đằng trước chịu chết.
- Thát tử đã nóng vội, mấy lần này đều tiến lên Thát tử thật. Các huynh đệ chặn không nổi rồi! Lưu Hưng Trị vẻ mặt dơ bẩn rống to nói, trải qua một trận chiến trấn Đông Giang, mọi người đối với chiến lực của Nữ Chân Kiến Châu lại có lý giải mới, chỉ cần tiến lên là Thát tử thật, ngoại trừ người Từ Châu hung hãn dũng mãnh kia, ai cũng ngăn không được.
Mấy người huynh đệ Lưu Hưng Tộ, Lưu Hưng Hiền tề tâm, dĩ nhiên hiểu được Lưu Hưng Trị muốn nói điều gì, Lưu Hưng Tộ giọng bực bội nói.- Bây giờ còn có thuyền, lên thuyền đi lên đảo, Thát tử khẳng định đuổi không kịp. Kim Châu bên này lương thảo không cung ứng nổi đại quân, đợi Thát tử rút lui chúng ta lại trở về!
- Vô dụng ẻo lả. Các ngươi muốn chạy trốn sao? Hiện giờ muốn chạy nữa, ngay lúc đầu ngươi chạy theo làm cái gì! Nghe nói như thế, Khổng Hữu Đức bên cạnh lập tức nổi giận, đi lên liền muốn động thủ.
Bên trong đám người trẻ tuổi, Khổng Hữu Đức cường tráng hơn người khác, võ nghệ cũng là xuất chúng, gã vừa muốn động thủ, huynh đệ Lưu gia vội vàng sóng vai nghênh đón, có người càng là buông tay ở trên chuôi đao, mà cách đó không xa từng tên bộ hạ cũng đều bắt đầu tụ tập, thời đại này làm binh làm tướng, bên trên sống mái với nhau bên dưới dĩ nhiên cũng phải đuổi theo.
Trần Kế Thịnh nộ quát một tiếng.- Khốn khiếp, đối đầu kẻ địch mạnh, các ngươi còn muốn nội chiến sao!
Trần Kế Thịnh ở trấn Đông Giang chính là Phó tướng, sau khi tới được Kim Châu bên này, vốn địa vị so với Tổng binh Trương Bàn hơi cao, nhưng đoạn tháng ngày trước, lúc giao chiến Nữ Chân Kiến Châu bắt quân Hán đối phương làm tù binh, với tánh tình của Trương Bàn, chỉ cần người Hán ông ta liền cho rằng là người phe mình, sẽ đối xử tử tế và mời chào. Nhưng Trần Kế Thịnh bên này đã có từng trải ở Bì Đảo, phái người nghiêm mật giám thị đối với bọn tù binh, còn làm bố trí tương ứng, vì vậy Trương Bàn và Trần Kế Thịnh còn có tranh cãi.
Kết cuộc thời điểm ác chiến thủ thành, đám người mời chào sang đây này, được gọi là tù binh quân Hán hối lỗi sửa sai lại lâm trận phản bội, nếu như không phải Trần Kế Thịnh làm sẵn bố trí, phòng ngự nói không chừng sẽ bị sụp đổ. Nhưng bởi vì làm sẵn bố trí, ngược lại còn chiếm một chút tiện nghi, bởi vì chuyện này cộng thêm địa vị của Trần Kế Thịnh trước kia, đây mới đảo khách thành chủ, nắm giữ toàn cục.
Đối với bàn cãi của huynh đệ Lưu gia và Khổng Hữu Đức, Trương Bàn ngược lại có cách nhìn khác, ông ta ngược lại nhìn xem rất rộng rãi nói.- Lúc này thế cục như thế, không muốn đi chính là tận trung vì Đại Minh, còn muốn chạy chính là vì Liêu Trấn chúng ta lưu lại chút hạt giống. Dù sao có thuyền ở đây cũng không bắt ép các vị.
- Không được đi. Các huynh đệ từ Bì Đảo trốn thoát, lại từ nơi này trốn đi. Vậy còn có mặt mũi nào gặp Mao soái, càng không có mặt mũi đi gặp hàng vạn bà con đã chết đi. Trần Kế Thịnh lớn tiếng nói, bọn họ từ lúc từ Bì Đảo rút lui cũng đã biết chuyện không làm được, đới với kết cục của mấy vạn quân dân Bì Đảo trấn Đông Giang cũng có đoán trước.
Những ngày tới được Kim Châu này, mỗi người Bì Đảo trốn ra được đều không ngủ yên, ban đêm thường xuyên bừng tỉnh, không phải phẫn nộ hô to chính là bi thương khóc lớn, đều là lòng tràn đầy áy náy, chính vì tâm tính như vậy, không ai muốn chạy lần thứ hai.
- Trần gia nói không sai, chúng ta chống đỡ được, giết nhiều thêm mấy tên Thát tử, không làm thất vọng Mao soái, không làm thất vọng bà con Liêu Đông! Khổng Hữu Đức tức giận quát, bộ hạ Trương Bàn bên cạnh gã cũng đều gật đầu, huynh đệ Lưu gia than thở mấy câu cũng là không nói gì nữa.
- Đều ở nơi này đợi mọc dài lông sao? Thát tử sắp lên tới rồi, đi vào chỗ giết địch! Trương Bàn rống to nói, mọi người lập tức giải tán.
Binh mã Nữ Chân Kiến Châu dưới thành không có xua đuổi lấy người Hán bất chấp mọi thứ cứng rắn xông tới, bọn họ cũng biết là chết uổng phí, quân coi giữ đầu thành cũng có khả năng thấy được, chỉ có từng chiếc thuẫn xa, dùng giá gỗ ván gỗ đóng thành mặt phẳng nghiêng, người ở phía sau trợ giúp đi tới, còn có bao cát và chăn bông đặt trên tấm ván gỗ.
Theo phòng ngự như thế, cung tiễn và gỗ đá đều rất khó làm bị thương, hơn nữa ngươi không có cách nào phán đoán, bên dưới kia đều là bá tánh dân Hán, bên dưới kia còn là Nữ Chân Kiến châu, thậm chí lẫn lộn bên trong sẽ có kẻ giả dạng trà trộn vào. Tuy rằng xông tới trước mặt thành trì vẫn là phải vứt bỏ thuẫn xa công thành, nhưng không có thương vong bên đường, sức mạnh công thành sẽ rất dễ dàng tụ tập tới dưới tường thành, khiến quân coi giữ ứng phó vô cùng gian nan.