Triệu Tùng trừng mắt nhìn La Thần một cái, quay đầu nhìn liên đội đang đợi lệnh nói.- Mười lăm người liên thứ ba cùng tiểu tử này đi thu nạp thanh tráng, mang bao nhiêu người về được thì mang, ngăn cản các ngươi thu nạp hoặc thu nạp về không nghe theo an bài của các ngươi, giết miễn bàn!
Sau khi hạ lệnh, nhất thời không có trả lời, vốn dĩ hạ lệnh, người nhận mệnh lệnh sẽ lập tức vâng dạ, hiện giờ lại có chút chần chừ, Triệu Tùng ngẩn người ra lập tức giận dữ, hướng xuống dưới quát.- Đánh một trận liền không còn gan nữa sao? Các ngươi co lại bên trong là được rồi, để ông tự đi!
Y vừa hét xong, liên trưởng liên thứ ba cũng kịp giật mình tỉnh lại, mặt đỏ bừng lớn giọng trả lời.- Xin doanh trưởng yên tâm, thuộc hạ dẫn năm đội đi làm theo.
- Liên thứ nhất chúng ta chém giết ở phía trước, các ngươi yểm trợ ở phía sau thì sợ rồi, lá gan bị chó ăn rồi sao? Liên thứ nhất bên đó có người âm dương quái khí nói, mọi người liên thứ ba đỏ mặt tía tai, chần chừ như thế giải thích thế nào cũng không được.
- Liên thứ ba không sợ chết, hán tử Từ Châu không sợ chết! Liên trưởng liên thứ ba cả người đều sắp nổ tung rồi.
Triệu Tùng giọng điệu buồn bực nói một câu.- Không sợ chết thì tốt, hoàn thành nhiệm vụ là trọng yếu, không sợ chết không phải là để các ngươi đi chịu chết, nhìn thấy giặc Thát thì cố mà chạy về, người sống mới có hữu dụng.
Tuy có câu dặn dò này, nhưng sắc mặt Triệu Tùng lại vô cùng khó coi, y biết nguyên nhân của chần chừ này, Triệu Gia Quân đã từng đánh trận khó, nhưng chưa từng đánh trận thảm liệt thế này, trên dưới Triệu Gia Quân đều cho rằng nhà mình bất bại, đều tưởng rằng có ưu thế áp đảo, hơn nữa vẫn thuận gió thuận nước, sau khi gặp phải vướng mắc thế này, trong lúc nhất thời có chút hoảng hồn.
Nhưng trước mắt đã không đủ để y nghĩ nhiều nữa, nơi không xa còn có trên nghìn lính Nữ Chân Kiến Châu, Triệu Tùng bắt buộc phải dẫn những doanh trại còn lại ra ngoài yểm hộ, nếu không năm mươi người này sẽ không làm được việc gì.
- Kéo một tổ ong lên, hỏa pháo đợi mệnh lệnh ta! Trước khi đi dặn dò, cửa lớn bảo trại lại là mở ra, Triệu Tùng dẫn mấy liên đội lại đi ra khỏi bảo trại lần nữa.
Cho dù binh lính Nữ Chân Kiến Châu đối diện về số lượng ước chừng hơn hai lần, nhưng trận chiến vừa rồi cũng cho bọn chúng ấn tượng rất sâu. Nhìn thấy cánh binh mã kỳ quái này lại xuất chiến, mọi người đều căng thẳng khác thường, binh lính nữ chân Kiến châu cũng không sợ ác chiến, nhưng ngẫm lại lại gần đối phương phía trước sẽ bị súng hỏa mai bắn chết một loạt, thì trong lòng lầm bầm.
Binh đinh Bát Kỳ bên dưới chần chừ, Tham lĩnh canh giữ cùng Tả lĩnh bên dưới lại không dám hàm hồ, nếu hành quân pháp thì phải có đầu người, hơn nữa người nhà cũng làm nô, thế nào cũng phải lên trước, bọn chúng cũng chầm chậm ngang nhiên tiến lên.
Binh mã Nữ Chân canh giữ để ý đến có ba chiếc xe hai bánh được đẩy đến phía trước, trên xe có hòm thể, nhìn giống như một tổ ong của Đại Minh, nhưng bên trong không có cài tên lửa, chỉ là một cái ống, mà phía sau ba chiếc xe này lại là các tay súng hỏa mai Từ Châu đã sẵn sàng, ở đó xếp thành hàng ngũ chỉnh tề.
Đến lúc này, binh mã Nữ Chân Kiến Châu còn chưa bước chân vào phạm vi bến thuyền, cho dù đối với chiến thuật của Triệu Gia Quân vẫn còn có chút hàm hồ nhưng người từng trải trên chiến trường đều nhìn ra được rộng mở san bằng của vùng này, rất thích hợp với chiến pháp của Triệu Gia Quân.
Năm mươi người liên thứ ba vì cử động thần tốc, trên người chỉ mặc giáp ngực, mang mũ giáp, khinh trang tiến lên, cùng với Trịnh Tiểu Nhị chạy nhanh về phía trong đảo, mà đội ngũ Triệu Tùng dẫn đầu bất động.
Sau khi nhìn thấy chỉ có năm mươi người chạy ra, Nữ Chân Kiến Châu không đi truy kích, năm mươi người không có cách nào thay đổi chiến cục, bên phía bờ bắc bên kia là thành cuộc ẩu đả trên vạn người, bọn họ chỉ là giằng co với đám Triệu Tùng.
Sắc mặt Triệu Tùng khó coi mà nói.- Giặc Thát lại không vội, bọn chúng nhất định nghĩ, đợi đại quân hai bên hội hợp đến lúc đó hãy đến thịt chúng ta!
Sau khi xác nhận năm mươi người phái đi một người cũng không bị truy đuổi, Triệu Tùng dẫn đội ngũ chậm rãi lui vào trong trại, binh mã Nữ Cân Kiến Câu canh phòng bên đó cũng rất có chừng mực quay về chỗ cũ, bên đó vẫn có không ít thuyền cần canh giữ.
Triệu Tùng một mình sắp xếp người trông đường đi, sau đó trên vọng đài bảo trại của bến thuyền, xây dựng sửa chữa bảo trại Vân Sơn Hành chính là để đảm bảo an toàn tồn tại của Triệu Gia Quân ở Bì đảo, nhưng ai cũng không ngờ nguy hiểm lại đến nhanh như thế, cho nên bảo trại vẫn có một mục đích trọng yếu chính là khống chế bến thuyền của Bì Đảo.
Đối với chiến lược của thương hành Từ châu và viễn cảnh trên biển mà nói, tồn tại của bến cảng Bì Đảo là vô cùng trọng yếu, bảo trại này chính là để nắm chắc cảng biển bến thuyền, thậm chí đến đường kính hỏa pháo trên bảo trại có chút suy xét đối với phương diện này.
Triệu Tùng nói với La Thần đang lo lắng.- Lão La, trên bến thuyền còn cái gì, chất cái gì, trong danh sách của chúng ta đều có chứ, cầm danh sách đến đây ta xem.
****************
Binh lính Triệu Gia Quân đến chiến trường bờ bắc báo tin sớm đã đến nơi, lúc y đến bên đó, đang nhìn thấy vô số bè gỗ từ trên bờ bên đó chèo sang bên này.
Cho dù binh lính Triệu Gia Quân này biết trấn Đông Giang thủy chiến giỏi hơn Nữ Chân rất nhiều, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, y cũng biết phần thắng không lớn.
Nữ Chân Kiến Châu dốc hết toàn lực vào bè gỗ, mà trấn Đông Giang lên thuyền chèo thuyền cũng chỉ hơn hai nghìn, về số lượng, Nữ Chân Kiến Châu vẫn có ưu thế, trấn Đông Giang lại không có bao nhiêu thuyền tốt, trọng yếu hơn là, phần thắng của quan quân trấn Đông Giang chỉ ở trên biển, Nữ Chân Kiến Châu đó bất kể trả giá sau khi lên bờ, kết trận tương đấu, binh mã Bì Đảo vốn dĩ chắn đỡ không nổi.
Nạn dân phân tán tên Bì Đảo không ít, nhưng vào lúc lâm chiến này, bọn họ đều được tổ chức lại, hoặc là vận chuyển cấp dưỡng quân tư, hoặc là làm dự bị đợi mệnh, không được tự ý rời khỏi, không được tự ý gia nhập chiến trường.
Binh lính Triệu Gia Quân đến đây báo tin và binh lính trấn Đông Giang canh giữ bên đó cũng biết nặng nhẹ, không hô ầm tin tức Nữ Chân Kiến Châu đổ bộ ở mặt khác lên, mà là muốn gặp mặt Mao Văn Long bẩm báo.
Từ bờ đông, bờ nam và các nơi cao chạy lại báo tin hẳn là không chỉ một lần, nhưng Triệu Gia Quân bên đó có phản ứng nhanh nhất, đến bên này sớm nhất.
Chư tướng trấn Đông Giang đang theo dõi chiến cục trên bờ biển lập tức gặp người báo tin, sau khi nghe xong đòi hỏi hai bên lui về sau cũng miễn cưỡng làm theo, lúc này mấy nơi báo tin khác cũng tới, mặc dù còn chưa nghe được cái gì, chư tướng trấn Đông Giang cũng bắt đầu có phỏng đoán không hay.
- Giặc Thát đổ bộ bên phía đông nam ít nhất cũng có bốn nghìn, cũng có khả năng là năm nghìn.
- Doanh trưởng nhà chúng tôi đã dẫn quân ra ngăn cản, xin Mao tổng phái binh ra chi viện bên đó, ngăn bọn giặc Thát lại.