Đi thuyền trên biển vào cảng, đó là một quá trình rất rườm rà chậm rãi, điều chỉnh buồm, bánh lái, biến hóa phương hướng, chậm rãi nhích gần lại. Rất nhiều người Cao Ly ở bờ biển chờ đợi đã nhịn không được phát ra tiếng thán phục. Bọn họ nào thấy qua thuyền lớn như vậy, đều nói thuyền quy giáp của nhà mình lợi hại, khả năng nhìn thấy được lại có mấy người, kẻ thấy được cũng cảm thấy không có lớn bằng đại thuyền Đại Minh trước mắt.
Không riêng người Cao Ly nhìn thấy mới lạ, mà ngay cả quân dân Bì Đảo cũng xem không đủ, chớ đừng nói chi là nạn dân Liêu Đông vừa mới được thu nạp tới, rất nhiều người đều là vừa làm việc vừa nhìn xung quanh nơi này, kẻ không làm việc thì vây hẳn lại đây, người trên bến thuyền càng lúc càng đông. Trần Kế Thịnh thấp giọng hỏi một câu cần người dọn bãi hay không, Mão Văn Long lại chẳng nói chẳng rằng, mọi người cũng liền không đếm xỉa hội ý nữa.
Một gã võ quan trẻ tuổi đột nhiên mở miệng nói.- Không đúng, những thuyền biển này không ngừng xoay chuyển, là muốn nã pháo với nơi này chăng. Tất cả mọi người đều là nhìn sang, nhận ra trên biển có con thuyền đang nhích tới gần, có cái thì hạ neo đậu ngay tại chỗ, trên boong thuyền đặt mấy khẩu hỏa pháo, họng pháo đang nhằm vào trên bến thuyền.
Bắt đầu tính toán, không sai biệt lắm trên bốn con thuyền có hỏa pháo như vậy, hơn mười khẩu hỏa pháo nhằm vào trên bến thuyền, Mao Văn Long không động thanh sắc, bọn người mặt khác lại đang trao đổi ánh mắt, không riêng bản thân nhiều lòng dạ riêng, bên phía Từ Châu cũng giống vậy không qua loa. Mao Văn Long liếc mắt nhìn gã võ tướng trẻ tuổi nhắc nhở kia, gật đầu khen ngợi nói.- Tiểu Khổng không tệ, rất cảnh giác!
Khích lệ này khiến võ tướng trẻ tuổi tức khắc kích động cả mặt đỏ bừng, vội vàng đứng thẳng. Tất cả mọi người đều biết vị Khổng Hữu Đức này. Mỏ quặng Khai Nguyên bạo động, bị Thát tử cứng rắn giết tới, thúc phụ của Khổng Hữu Đức dẫn y và tàn dư tới được nơi Bì Đảo, là một đám người kéo sang sớm nhất. Thúc phụ gã mang bệnh trên người không xong, nhưng Khổng Hữu Đức làm người trượng nghĩa, học cũng cũng học được nhanh lắm, rất được tán thưởng của Mao Văn Long.
Từ Châu tổng cộng tới đây hơn hai mươi thuyền, trong đó tám chiếc Phúc thuyền boong thuyền rộng thùng thình, cũng chính là lúc này mới dám chạy. Vùng biển giữa Bì Đảo và Sơn Đông vào tháng năm tới tháng chính sóng gió rất nhỏ, nhìn thấy những thân thuyền to lớn này, trên mặt chư tướng bên cạnh Mao Văn Long đều có thần sắc hưng phấn, lần này cần có bao nhiêu đồ đạc mang tới, lần này Bì Đảo và trấn Đông Giang lại được lợi rất nhiều.
Thuyền biển không ngừng điều chỉnh rốt cuộc cập lên bến thuyền, buông xuống ván giẫm. Giống như trước giờ, ưu tiên nhất đều là lương thực, mặc dù sau khi Bì Đảo dư dả, đã mua được rất nhiều lương thực Cao Ly tới, nhưng điều này vốn dĩ không dám qua loa, vẫn là món hàng lớn nhất đôi bên trao đổi buôn bán. Người làm trai tráng trên bến thuyền tuôn sang bắt đầu bốc dỡ, nhưng lần này khác với ngày trước, vốn dĩ nên chất lên xe chuyển thẳng về hướng trong doanh trại Bì Đảo, nhưng lần này chủ thuyền lại đòi chất ở gần kề chỗ bỏ neo.
Đây cũng không phải không được, chỉ có điều hơi chút rắc rối, bọn người làm đơn giản dò hỏi chốc lát, lập tức chính là nghe theo. Từng bao lương thực dỡ xuống, theo tiến hành dỡ hàng này, người khoanh tay đứng nhìn ngược lại nhìn ra được chút lề lối, đây rõ ràng là ở nơi cập bờ bao thành một vòng tròn, dùng bao lương thực đắp thành tường thấp, như vậy bày ra cho đẹp hay sao?
Mọi người đang lúc thầm thì, lại nhìn thấy quản sự Vân Sơn hành ở trên Bì Đảo nhằm hướng lều bên này đi tới. Quản sự này là một gã béo mập cười hì hì, đối với ai cũng là rất ôn hòa, tuy nhiên mọi người đều là kẻ từng trải qua sinh tử, đều biết rằng tên mập này trước kia từng giết qua người, hơn nữa còn giết không ít.
Xem gã mập này đi tới, dĩ nhiên có hộ binh Mao Văn Long đi cản lại, tên mập kia cười hì hì nâng cao giọng nói.
- Mao tướng quân tiểu nhân có việc cầu kiến.
Mao Văn Long nhướn mày, trên mặt có chút khó coi, chư tướng khác cũng đều ngơ ngác nhìn nhau, Mao Văn Long và mọi người tới nơi này là hành động âm thầm, hơn nữa cũng không có để lại vết tích với người bên ngoài, gã mập này làm sao biết được.
Bì Đảo không lớn, nhiều người lắm mắt, mấy vị võ tướng của Mao Văn Long này lại rước lấy người để ý, lọt hành tung cũng không kỳ quái. Mọi người dĩ nhiên nghĩ tới khả năng này, sở dĩ sắc mặt khó coi, là nghĩ tới quản sự Vân Sơn Hành này có khả năng ở Bì Đảo chen vào tai mắt của mình, vả lại mọi người suy xét, chen vào tai mắt khả năng càng lớn hơn.
Nhưng người đều đã đến trước mặt rồi, không gặp cũng không hợp lẽ, tuy nói rằng chư tướng trấn Đông Giang là chủ nhân Bì Đảo, nhưng ăn mặc chi dùng và binh giáp đều đến từ Từ Châu này, làm sao có khả năng trở nên cứng rắn. Bì Đảo trong âm thầm không phải chưa từng giở trò, nói chẳng hạn như đối với Dư gia cùng đại bang Trịnh gia kia khai ra điều kiện càng tốt hơn, Bì Đảo tuy nghèo khổ, nhưng đồ vật vẫn đầy đủ, kết cuộc không dùng được, có người rõ ràng bị mua chuộc nói động được, nhưng lần thứ hai liền không xuất hiện nữa, khiến cho bao nhiêu công sức trấn Đông Giang bên này trước đó đều đổ sông đổ bể.
- Bảo La mập lại đây. Mao Văn Long buồn bực nói, tất cả mọi người đều biết người quản gia họ La này, tên là La Thần, năm đó ở kinh thành làm việc ở thư phường, về bút mực coi như là tay thông thuộc, người như thế thế nào cũng được gọi là tiên sinh, mọi người trước mặt cũng gọi như vậy đấy, chỉ có điều trong âm thầm gọi là La mập.
Khổng Hữu Đức vừa được khen ngợi hướng về phía La Thần đi tới, cười chào hỏi, sau đó dẫn người đi sang. Mao Văn Long, Trần Kế Thịnh, Lý Cửu Thành ngồi ở nơi đó không nhúc nhích gì, mấy người khác đều đứng dậy thăm hỏi, La Thần chắp tay hành lễ, khách khí chào hỏi.
- Bì Đảo thật là nhỏ, bản quan bất luận đi nơi nào, chung quy vẫn bị La tiên sinh tìm được, thật là thú vị. Mao Văn Long khẽ cười, nhưng cũng không mời La Thần kia ngồi.
Nụ cười trên mặt La Thần vô cùng chân thành, không bởi vì Mao Văn Long mà biến hóa chút nào, đứng ở đó ôn hòa nói.- Mao soái nào đâu nói vậy, tiểu nhân cũng là tìm nửa ngày rồi. Không dối gạt gì Mao soái, tiểu nhân đúng là có việc gấp cần sang đây báo một tiếng.
Nghe có việc gấp, chư tướng Bì Đảo nhìn nhau, nhưng không ai lên tiếng, La Thần tiếp tục nói.
- Lúc trước từng nói qua với Mao soái. Chỗ tiền tuyến Bì Đảo này, phía tây có đại quân Thát Tử, nước Cao Ly này cũng là một nước không nhờ vả được, thương hành của chúng ta ở bến cảng hàng nhiều tiền nhiều, cho nên muốn an bài người đến trông coi bảo vệ. Mao soái còn nhớ việc này không, khi đấy đã ưng thuận rồi.
Hai mắt Mao Văn Long nhíu lại, gật đầu nói.- Bản quan lúc ấy ưng thuận, binh lính trấn Đông Giang vốn không đủ, còn không ngừng bị rút đi Sơn Đông, cho nên không màn tới chỗ quý vị được.
La Thần cười hì hì nói.
- Hộ vệ lão gia nhà ta phái tới ở trên thuyền, lập tức sẽ lên bờ, những người này làm việc thật sự rất có khuôn phép, tiểu nhân trước đó cũng không biết, lúc này mới vội vàng tìm đến báo tin cho Mao soái.