Không trông cậy được vào đám dân chúng đang hoảng sợ này đi giữ kỷ luật gì, mỗi một đội dân chúng đều có một hoặc vài cái đầu bị chặt xuống, đám người sau khi nhìn thấy cũng tự thân biết trấn phục đi giữ khuôn phép rồi, sự việc cứ như vậy vòng đi vòng lại.
Nhiều người rồi, lại bị sát phạt ràng buộc nghe lời, hiệu suất làm việc cũng đã rất cao, người khờ khạo cỡ nào cũng đoán được mình nên đi làm gì rồi, dùng đầu gỗ chồng chất ở các ke hở kho hàng, dùng hàng hóa và đất sét ngăn ở mép bờ bến thuyền, đây là đang xây dựng một nơi trú quân tạm thời, đây là giúp mọi người tìm một con đường sống, tất cả mọi người là từ bên Liêu Trấn trốn đến nơi đây, cũng không muốn trên đảo hoang này bị bọn Thát tử giết hại.
Binh mã Kiến Châu đóng giữ có chút nóng vội, nhưng bây giờ vùng bến thuyền so với lúc nãy còn khó gặm hơn, hỏa khí của Triệu Gia Quân sau khi có công sự che chắn, bắn ra thong thả hơn, thậm chí không cần dùng trường mâu đi che chắn chi viện, với lại vòng trong ngăn trở vòng ngoài, Triệu Gia Quân khi đi lại càng thong thả hơn, Kiến Châu Nữ Chân đã thử qua ba lượt, sau khi bỏ lại mấy chục cái thi thể, cũng không dám tiến gần phía trước nữa.
Thêm một canh giờ lại trôi qua, nạn dân Bì Đảo chạy tới tìm nơi nương tựa cũng không có gia tăng thêm, diện tích Bì đảo tuy không lớn lắm, nhưng cũng là một hòn đảo nhỏ chứa được mấy chục ngàn quân dân, trên đảo lại có rất nhiều núi, chỗ ẩn núp cũng không ít, đa số nhân thủ dùng được đều nằm trên bờ bắc, ở nơi doanh trại cũng có rất nhiều người rồi.
Có một số là chiêu mộ không được, có một số thì không đủ tin tưởng đối với bên Từ Châu, còn có nhiều người còn lại là vì trong hoàn cảnh loạn cục sụp đổ này không biết phải làm sao, đến lúc này, Bì Đảo đã đi vào đường cùng rồi.
Triệu Tùng dĩ nhiên sẽ không có dốc hết sức đi chi viện trấn Đông Giang rồi, nhưng hàng tồn trong kho quả thật không còn nhiều nữa, khi đao thương phát hết xuống dưới, trang bị không đủ cho bốn trăm người.
Nhưng trang bị khá ít này lại khiến cho tốc độ công việc thu dụng và xây dựng nhanh thêm, các thanh niên khỏe mạnh của Bì Đảo khi nhận được binh khí cũng tự giác biết được thân phận của họ cao hơn mọi người một bậc, vì muốn thể hiện mình trước mặt người Từ Châu, khi bọn họ trông coi đốc xúc duy trì trật tự, cũng không hề có một chút nương tay với dân chúng Bì Đảo.
Theo nghiêm túc thúc dục, những bó củi lớn nhỏ để làm chướng ngại vật trên đường và các loại hàng rào đều được đặt ngang ở các nơi, các hòm các hộp trong đó chứa đựng đủ loại đặc sản thổ sản đều được chồng chất lên, những hàng hóa này khi chuyển về bên quan nội lời gấp mười mấy đến mấy chục lần, nhưng ở đây chỉ dành cho công việc xây dựng, cũng may là trên bảo trại này không thiếu công cụ, đất cát trên bãi biển lại khá xốp, nếu không cho dù nhân thủ đông đủ, dựa vào hai tay cũng không có cách nào đi tiến hành.
Triệu Tùng chia bảo trại và bến tàu thành hai khu vực, bảo trại là nơi quan trọng nhất, cho dù phía ngoài đã được công sự thô sơ vây lại, nhưng cổng lớn vẫn đóng kín mít, trừ người bị thương và trẻ em mười hai tuổi trở xuống ra, có một liên trú đóng tại đây. Đây là vòng trong, vòng ngoài tức là khu vực giữa bức tường phía ngoài bảo trại và tường dài vừa mới xây lên. Bộ đội đóng quân còn lại của Triệu Gia Quân đều ở nơi đây đốc chiến chỉnh đốn và sắp đặt, vòng trong vòng ngoài đều có liên đội tiến hành thay phiên tuần tra, mà dân chúng Bì đảo và bại binh Đông Giang vừa mới chiêu mộ tới thì không được bước vào trong bảo trại.
Đám binh sĩ phái đi chiêu mộ dân chúng cũng đã trở về, ở trong khu vực bến thuyền có tổng cộng hơn bốn ngàn dân chúng, tráng niên khỏe mạnh có hơn ba ngàn người, còn lại đều là nữ nhân trẻ em và người già yếu, có hơn năm trăm người trên tay cầm lấy đao thương thiết khí, còn có vài trăm người cầm côn gỗ được vót nhọn linh tinh, còn dư lại đều là tay không. Trong hoàn cảnh nghiêm khắc đàn áp, tất cả mọi người rất tuân thủ khuôn phép, những người không tuân thủ khuôn phép đã trở thành thi thể trôi ở trên mặt nước rồi.
Tiếng động từ phía Bắc truyền tới đã càng lúc càng nhỏ rồi, cái loại tiếng động lớn như trời rung đất chuyển đã không còn, chỉ có tiếng hỗn loạn, đến lúc này, cũng không có thêm nhiều người chạy tới nữa, chỉ có lắc nhắc vài người thôi, thậm chí có người bị váng đầu chạy thẳng tới bên binh mã Nữ Chân Kiến Châu đóng giữ luôn, cũng có người không bị váng đầu, chạy qua bên kia quỳ xuống đất xin đầu hàng. Trong ngoài bảo trại càng lúc càng yên tĩnh, mỗi người không biết phải làm cái gì, không biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, cứ như vậy mãi cho đến lúc xế chiều.
Từ chỗ của dân chúng vụn vặt lẻ tẻ trốn tới biết được tin tức, là binh mã trấn Đông Giang đã bị bọn Thát tử vây kín, hoàn toàn bị tàn sát đẫm máu, đại kỳ của Mao soái dựng thẳng lên chưa được bao lâu, đã sụp đổ trong lúc bị Nữ Chân Kiến Châu vây công. Tin tức lấy được kỹ càng nhất là do binh lính Triệu Gia Quân mang về, những binh lính bị Mao Văn Long nhốt lại và sau khi thả ra thì đi theo đường tắt, một gã thân binh của Mao Văn Long đã dẫn bọn họ lượn quanh mép bờ đảo nhỏ, đường tắt này khi bình thường nhìn chính là vách đá rừng rậm.
- Mao Văn Long không có rời khỏi, dẫn theo thân binh tiến lên trên núi, trên người gã có mặc thiết giáp của chúng ta, cung tiễn Thát tử chẳng làm được gì cả, chỉ là võ nghệ của gã quá tầm thường, bị người vây quanh chém ngã, thân vệ bên người Mao Văn Long đều chết trận hết rồi. Mao Văn Long không phải xuất thân là võ gia nhà tướng, mà là từ quan văn chuyển thành chức vụ quan võ, cho nên chiến thuật võ nghệ không cần phải nói cũng biết được cao siêu đến nhường nào.
Nghe được như thế, vẻ mặt Triệu Tùng có chút phức tạp, cuối cùng vẫn là không kìm nổi lẩm bẩm mắng.- Một người hồ đồ tự cho rằng mình là người thông minh, nếu không phải vì gã có lòng dạ riêng nhỏ mọn những thứ vô dụng kia, nếu chịu đưa cho chúng ta ba ngàn người, một lộ Thát tử này đã bị chắn ngay ở trên biển rồi.
Triệu Tùng sau khi oán giận hai câu, giọng buồn bực nói.- Nhưng rốt cuộc vẫn là một gã hán tử tốt đấy!
- Người này có lòng dạ không nhỏ, muốn trong loạn thế này vật lộn lấy một phen phú quý, đáng tiếc thật. La Thần cũng đi theo cảm khái vài câu.
- Binh mã bờ bắc trấn Đông Giang và teasng niên khỏe mạnh Bì Đảo, bị Thát tử ngăn ở hai phía, có người nhảy xuống biển bỏ trốn, cũng không biết có bao nhiêu người bơi được vào đất liền. Thát tử buông tay chém giết, trấn Đông Giang hoàn toàn bị sụp đổ rồi. Thuộc hạ lúc rời khỏi, Thát tử vẫn chưa có dừng tay.
Sắc mặt đám người Triệu Gia Quân trở nên nặng nề, mấy tin tức này thật sự khiến cho người ta không lạc quan nổi rồi, Triệu Tùng nhìn nhìn La Thần bên cạnh, gọi người tập trung mấy biên đội hết tại cổng lớn bảo trại, để cho các tráng niên khỏe mạnh Bì Đảo vừa chiêu mộ tới đi canh trực, y phải amu chóng đi răn dạy vài lời rồi, ai cũng biết được mấy canh giờ sau muốn nói cũng không có thì giờ đi nói rồi.