Tháng sáu ở thành Tế Nam, là lúc tiết trời nóng nhất trong năm. Ban ngày mọi thứ giống như bị hấp chín. Buổi tối mặt trời xuống núi, cũng không thấy mát mẻ hơn chút nào. Hằng năm vào khoảng thời gian này, người bị trúng nắng không ít. Những người giàu có đều kéo nhau đi du sơn ngoạn thủy để tránh nóng, nhưng dù sao cũng phải ra khỏi thành, cho dù là thân sỹ cường hào cũng không rời khỏi thành bất cứ lúc nào mình muốn.
Nếu như ở trong thành, đến gần được một con suối, để nước suối mang đi cái không khí oi bức, hoặc mượn bóng mát cây xanh, hưởng thụ chẳng khác nào đi du sơn ngoạn thủy. Chỉ có điều Tế Nam này tuy được gọi là tòa thành của những con suối, nhưng suối trong thành cũng chỉ có mấy nơi. Mấy vị quan lớn từ quan về hưu cũng không đủ chia nhau, có chia cũng vòng vòng trong quan thự và phủ đệ, bá tánh tầm thường làm sao có phần.
Nhưng có một con suối ngoại lệ, là suối Liễu Tự ở góc tây nam Tế Nam. Thành nam vốn dĩ chính là nơi ở của bá tánh nghèo khổ. gần suối Liễu Tự còn có mấy cái chợ, quan lại và mấy người quyền quý đương nhiên không muốn đến, nên trở thành lạc viên của bá tánh bình thường. Mỗi lúc vào hè, mọi người đều ghé vào con suối, hóng làn gió mát, uống mấy ngụm nước mát mẻ ngọt lành, mùa hè khốn khó cũng không phải quá khó vượt qua.
Nhưng mười lăm năm gần đây không còn được hưởng thụ thú vui này nữa. Xung quanh suối Liễu Tự đã mọc lên một trạch viện lớn, tầm vóc hình dáng và khí thế so ra không kém đại lão gia trong nha môn chút nào, phòng ốc cũng rất nhiều. Đừng nói mọi người không đến gần con suối này được, cho dù muốn đến gần trạch viện này cũng không được. Có đứa trẻ không hiểu chuyện nào chơi đùa chạy đến gần năm mươi bước, đều bị treo lên dùng roi đánh thị chúng. Còn có một người lái buôn từ ngoài đến đây, dắt theo một con la, muốn nghỉ chân bên bờ tường một chút, kết quả là con la thì bị bắt đi, còn bị đánh đập một trận.
Ban đầu còn có trai tráng nổi giận đến tranh cãi, liền bị hộ viện của đại trạch viện này đánh cho sứt đầu chảy máu, việc này đã khiến mọi người tức giận. Gần một ngàn người ở tây nam thành Tế Nam đến để nói cho ra lẽ, không ngờ đến bên ngoài trạch viện, lại bị hơn trăm hộ viện của trạch viện đánh cho hoa rơi nước chảy. Sau đó chẳng những không có ai chữa trị, mà bộ khoái sai dịch trong nha môn còn bắt một đám người đi, gán cho cái tội danh tụ tập làm loạn. Mỗi nhà mỗi hộ đều cắt thịt lột da hộc máu lấy ra một khoản tiền mới chuộc được người.
Chuyện đến đây vẫn chưa hết, mấy người triệu tập mọi người sau đó đều chết không minh bạch, trong đó còn có một tú tài nhiệt tình. Đến tú tài lão gia cũng dám hạ thủ, quả thật là gan to bằng trời, đấy là người đọc sách đó. Người nhà của những người chết, những người bị trọng thương, và của tú tài nọ cũng đến nha môn cáo trạng. Những đồng niên đồng môn của tú tài này cũng lòng đầy căm phẫn. Không ngờ cáo trạng đưa đến nha môn giống như trâu đất xuống biển, không còn tăm hơi.
Giết người, còn giết người đọc sách, sau đó quan phủ còn dám bao che, hạng người như vậy ai dám đắc tội. Sau khi trải qua mấy chuyện như vậy, xung quanh đại trạch viện đã trở thành đầm rồng hang hổ, cũng không còn ai dám đi nữa. Tiếng tăm của đại trạch viện này đã dần lan truyền khắp Tế Nam. Bất kỳ ai hễ nhắc đến đại viện Mạc gia, giọng nói đều theo đó khẽ hơn mấy phần.
Đương gia của Mạc gia là Mạc Ứng Long. Quan phủ hay dân gian trong thành Tế Nam đều gọi là Mạc viên ngoại, mà giang hồ lục lâm thảo khấu ngoài phố phường thì gọi là "Mạc đại gia". Bởi vì Mạc Ứng Long dùng bạc để giúp con trai trở thành tú tài, lại quyên góp tiền bạc, nên người ở đây đều gọi là "Mạc thái gia".
Tuy nói được người ta gọi là thái gia, nhưng Mạc Ứng Long này mới hơn bốn mươi tuổi, thân hình cường tráng, thoạt nhìn như người ba mươi mấy tuổi. Gương mặt trông hiền lành, thoạt nhìn giống như một hương thân thật thà.
Nhưng không ai dám cho rằng y là một người thật thà chất phác. Cấu kết quan phủ, ức hiếp dân lành, chuyện gì cũng làm, giết một tú tài hay tên học trò cũng không tính là gì. Mạc Ứng Long này sở dĩ được người ta gọi là "gia", vì y có chỗ dựa vững chắc là quan phủ cùng thủ đoạn tàn nhẫn.
Chỗ dựa trong quan phủ của y là vị sư gia định tội trong nha môn Mạc Bồi Sinh. Vị sư gia này là đường đệ họ hàng xa của Mạc Ứng Long, là tú tài bản địa Tế Nam, đã làm phò tá hai mươi năm trong phủ nha huyện nha. Mạc Bồi Sinh là người bản địa, trên dưới đều quen biết. Mấy năm đầu có lẽ cũng không có gì ghê gớm, đến sau này, các loại thường vụ chính vụ mấu chốt của nha môn không cái nào y không biết rõ. Từ quan thự Tuần phủ đến nha môn phủ huyện đều không lẽ nào không nể mặt y. Bất kỳ ai đến Tế Nam này làm quan đều không thiếu tham tán của y.
Có một chuyện còn trùng hợp hơn. Từ lúc Mạc Bồi Sinh đảm nhiệm cái ghế đông chủ đến giờ, năm người đông chủ đều có chút quen biết lẫn nhau. Cũng vì mối quen biết này, người tiền nhiệm rời chức đề cử người kế nhiệm, cứ thế cho đến hiện tại. Những đại lão gia gian khổ học tập thi cử, tứ thư ngũ kinh bát cổ văn chương đều thông, chính vụ thì lại không quen. Mạc Bồi Sinh này biết tiến thoái đúng mực, quen thuộc mọi chuyện lớn nhỏ, trong tay y không có vấn đề gì phức tạp, đương nhiên càng lúc càng được nể trọng.
Ở địa phương này nhìn lại, quan viên đến rồi lại đi, như dòng nước chảy, nhưng Mạc Bồi Sinh này thì lại bất động như sắt, đương nhiên trở thành hạng người có thực quyền bậc nhất địa phương này. Mạc Ứng Long thì lại không phải người bản địa Tế Nam. Những người lớn tuổi ở đây còn nhớ được, lúc Mạc Ứng Long này vừa mới đến thành Tế Nam rất nghèo túng, bên cạnh chỉ mang theo mười mấy người, bởi vì quá là chướng mắt nên còn bị bộ khoái quan sai để ý, vẫn là nhờ Mạc sư gia bảo vệ. Còn có người nhớ mang máng rằng bọn họ nói tiến quan thoại mang khẩu âm Liêu Đông rất nặng.
Mạc Ứng Long kia vừa đặt chân đến Tế Nam, thì đoạt lấy tất cả các mối làm ăn trong giang hồ. Những hạng người giang hồ trên phố phường đánh nhau, cầm đao thấy máu đã là chuyện to tát, nhưng Mạc Ứng Long này diệt luôn cả nhà người ta, sau đó đến khổ chủ cũng không có. Hơn nữa người người biết bọn họ là thân thích của "Mạc tiên sinh", quan sai cũng nể mặt nể mũi. Nhưng Mạc Ứng Long này cũng không phải là người lỗ mãng, đoạt địa bàn rồi, những thứ cung phụng phải có đều sẽ có, đối với những hạng người trong quan phủ, cung phụng hiếu kính không ngừng, còn những kẻ khác thì không bận tâm tới. Cũng có viên lại quan sai cảm thấy bị mạo phạm muốn động thủ, nhưng trong thành Tế Nam này, làm sao đấu lại Mạc tiên sinh.
Nếu như chỉ ở đất nam thành này thì vẫn còn đỡ, vốn dĩ là địa bàn của những kẻ nghèo hèn, không có gì để ý, mười mấy người cũng không đáng để cường hào chân chính để mắt tới, có nhà nào tập hợp nổi trăm mấy người dữ dằn. Thuộc hạ của Mạc Ứng Long thì càng lúc càng đông, hơn nữa đều là những kẻ liều mạng thích chém giết, còn biết kết trận phối hợp lẫn nhau, mấy mươi người chống hơn trăm người, không có chút nào giống như rơi vào thế hạ phong, về sau còn dùng cả quân cung.
Lấy cứng đối cứng không phải đối thủ, về phía quan phủ cũng không sánh bằng. Dần dà những mối làm ăn trong thành đều bị Mạc Ứng Long nắm hết. Đến lúc này, Mạc tiên sinh kia cũng cảm thấy chỗ tốt của người bà con thân thích này. Khoan hẵn nói đến khoản cung phụng hằng tháng, ở ngoài có chuyện gì không thuận tiện, đều giải quyết rất nhanh, hơn nữa khi không lại được thêm mấy phần kính nể, Mạc tiên sinh múa bút uốn lưỡi cũng có đao.
Lúc này trong tay Mạc Ứng Long có hơn ba trăm người. Những mối làm ăn giang hồ xung quanh và trong phủ thành Tế Nam, đã không đến phiên người khác làm, cho dù là kiếm chút cháo, cũng phải có người nói giúp, hằng tháng phải dâng lễ.
Từ lúc Liêu Đông bị Nữ Chân Kiến Châu xâm lăng, phủ Đăng Châu phủ Lai Châu có rất nhiều Liêu binh, Liêu dân từ Liêu Trấn đến. Bọn họ tập hợp thành một thể, người ngoài rất khó tiếp cận. Mà đám Liêu binh Liêu dân này cũng làm không ít chuyện giết người cướp của, buôn người, tuy nhiên cũng là tự làm khổ nhau. Lục lâm giang hồ ở Sơn Đông cũng biết đây là một miếng thịt béo, nhưng không ai móc nối được, lo cũng bằng thừa.
Nhưng Mạc đại gia này thì đã móc nối được đường dây. Chỗ y mở cửa thu thập của cải trộm cướp được từ phủ Đăng Châu, phủ Lai Châu, sau đó vận chuyển đến Lâm Thanh tiêu thụ. Nữ nhân, trẻ con từ phủ Đăng Châu và phủ Lai Châu được bán đến đây, cũng được y thu nhận đem bán. Mối làm ăn này phất lên nhanh chóng, gia nghiệp theo đó cũng bành trướng thêm rất nhanh. Dân Liêu Trấn lưu vong từ hai phủ Đăng Lai đến đây tìm nơi nương tựa cũng càng lúc càng nhiều.
Thời điểm nhiều nhất trong tay Mạc đại gia này có hơn sáu trăm tinh tráng, đao thương cung tiễn đều không thiếu, chỉ có điều làm như vầy cũng quá chướng mắt. Binh bị đạo, Bách hộ thậm chí Cẩm Y Vệ Sơn Dông cũng để ý nơi này. May mà Mạc tiên sinh đã sớm biết tin tức, dàn xếp thế cục, lại bảo Mạc Ứng Long tản đi không ít người, mới bảo toàn được đến hiện tại.
Thuận buồm xuôi gió trở thành cường hào một phương. Sau khi con trai của Mạc Ứng Long đỗ tú tài, những thân sỹ Tế Nam vốn dĩ đối với ông ta kính nể nhưng không dám gần cũng bắt đầu chõ mũi vào. Nhìn thế nào cũng thấy Mạc gia này muốn cắm rễ ở Tế Nam, truyền cho con cháu đời sau, sau này về phía quan phủ bọn họ cũng sẽ không có sơ xuất gì nữa.
Vào lúc này, Vân Sơn Hành ở phủ thành Tế Nam đã mở cửa. Vốn dĩ ở thành Tế Nam danh tửu Hán Tỉnh là việc buôn bán mang lại món lãi kếch sù, Mạc gia đương nhiên muốn thọc gậy bánh xe. Các cửa hàng nhập hàng, đều phải dâng cho bọn họ ba thành dựa theo giá tiền của hàng nhập vào, kết quả danh tửu Hán Tỉnh trong tay Mạc gia sẽ nhiều nhất Tế Nam, làm ăn cũng tốt nhất.
Hiện giờ những cửa hàng khai trương ở phủ thành Tế Nam, Mạc gia nhất định phải thọc gậy bánh xe. Triệu Thiên Vương Từ Châu uy danh hiển hách bọn họ đương nhiên biết, nhưng cảm thấy Từ Châu ngươi cách xa Tế Nam, cho dù ta làm gì ngươi cũng không chiếu cố nổi. Nhị quản gia của Mạc Ứng Long thẳng thừng cho người đến cửa, nói muốn bao tiêu hết tất cả danh tửu Hán Tỉnh, tam tiết (ý nói 3 ngày Đoan Ngọ, Trung Thu, Nguyên Đán) kết sổ.
Đòi hỏi này đương nhiên bị Vân Sơn Hành cự tuyệt.nhị quản gia của Mạc Ứng Long ngang ngược quen thói, liền đập phá cửa hiệu. Tay bọn họ đều từng đẫm máu, ngày thường lại đánh nhau không ngừng, nếu thật sự muốn gây náo loạn, tiểu nhị của một cửa hiệu không ngăn được, nói không chừng còn phải chịu thiệt. Không ngờ Vân Sơn Hành có chưởng quỹ tiểu nhị không biết đánh, có người thì rất biết đánh nhau. Bọn họ vừa động quyền cước, thì đằng kia liền vơ lấy trường côn đoản bổng thẳng tay đánh tới, đánh đuổi bọn họ ra ngoài.
Ban ngày ban mặt đương nhiên không tiện động đao, nhị quản gia kia buông vài câu ác mồm xong liền dẫn đám người tan tác rời khỏi. Nhưng mọi người đều biết, Mạc gia này có lẽ sắp hạ độc thủ. Mạc gia làm việc cũng không lỗ mãng, bọn họ dám náo loạn bởi vì trong đám người kia không có ai là quan lại thân sỹ, tất cả đều là thương hộ địa phương, cũng có vài người là cường hào ở đây, những người này bọn họ không sợ.
Ngay cái đêm động thủ, những phân điếm Tế Nam của Vân Sơn Hành đã bị người ta phóng hỏa, lại còn phóng hỏa nhiều chỗ khác nhau, có nơi thì là ám hỏa do tàn nhang bốc lên, có nơi thì lấy ván gỗ tưới dầu châm lửa, còn có nơi bị ném đuốc vào. Phát động đồng thời nhiều chỗ, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Vân Sơn Hành đối với những thương hành bình thường quả thật theo dõi rất nghiêm, cũng có nhân thủ riêng biệt trực đêm đi tuần, nhưng không ngờ ở trong thành Tế Nam còn có người dám to gan như vậy. Hơn nữa mấy chỗ đồng thời phát động, khiến người ta thật sự khó lòng phòng bị. Dập tắt mấy ngọn lửa, lại bị mấy ngọn lửa ngầm cháy đến một kho hàng, nếu không phải nhờ khuôn phép phòng cháy của Vân Sơn Hành nghiêm ngặt, dùng cát ụp lên, e rằng đã xảy ra đại họa. Mặc dù là vậy, cũng có một căn phòng chứa hàng tạp bị thiêu rụi, hai người bị bỏng, tổn thất không nhẹ.