Nhưng vào lúc này, bọn họ cũng đang không ở được trong nước biển, một số binh lính Triệu Gia Quân đổ bộ dùng luôn trường mâu đuổi bọn chúng đi lên trên.
- Đại lão gia, thế trận giặc Thát hình như càng chậm trước đó rồi. Từ trước bộ tốt giặc Thát không nhanh, nhưng xông lên rất mạnh, vẫn không tản. Liêu dân dẫn đường coi như là đã trấn định lại giải thích.
Trang Lưu đã tháo giáp mặt của mình xuống, nghẹt giọng nói.- Đợi lúc giặc Thát xông lên, ngươi tự mình tìm nơi trốn đi, không ai chiếu cố ngươi!
- Đa tạ đại lão gia khai ân, tiểu nhân đi theo bên trên đánh vài trận với giặc Thát, lần đầu nhìn thấy các Ngưu lục Thát tử tản ra như này, trước đây đều là tụ lại với nhau. Nhìn ra được nhiều thế này, đứng được ở đây nói nhiều thế, đã là người có can đảm rồi.
Đại đội Nữ chân Kiến châu đối diện xem ra chỉ sợ có vạn người đồng thời ép lên, nhưng nhìn kỹ lại không đúng, các Ngưu lục các doanh trại đều là rất phân tán, bày mở ra, trước sau trùng điệp, nhìn thanh thế càng thêm lớn.
Trang Lưu trong mũ giáp cười vài tiếng nói.- Bọn chúng sợ pháo!
Ở bên phía pháo trận Triệu Gia Quân đã có người đang đo khoảng cách, dùng hai cây thước gỗ đã hiệu chỉnh giao nhau, nhắm một mắt đo đạc, đây là cách người tây truyền thụ cho, nhưng rất có ích.
Mắt thấy quân địch tiến vào trong tầm bắn, gã liên trưởng pháo trận kia quay đầu thét lớn.- Các khẩu pháo cách xa nhau chút, bây giờ bắt đầu, từng khẩu pháo nhằm Thát tử bắn ra, không cần để ý bắt một lượt gì, bắn chết là được!
Địch trận rộng lớn thế này, nhiều quân địch thế này, không cần thiết phải đồng loạt bắn phát huy hỏa lực, chỉ cần nhanh chóng bắn ra, mỗi phát pháo bắn ra đều giết được người, hiện giờ chỉ cần cố hết sức giết nhiều quân địch là được, về phần các khẩu pháo cách hơi xa chính là lo lắng lắp vào bắn ra quá nhanh, hai bên sẽ có phiền nhiễu và ảnh hưởng, ngộ nhỡ đốm lửa bắn tung tóe ra thì rắc rối lớn.
Đám pháo binh nhất tề đáp ứng, mấy khẩu hỏa pháo đều bị đẩy ra xa, pháo ba cân tây và khinh pháo nhẹ hơn di động rất thuận tiện, mọi người không có làm lỡ chút thì giờ nào, sau khi vào chỗ lập tức khai hỏa.
So với kỵ binh xung phong nhanh, tốc độ của bộ binh muốn nâng lên cũng không dễ dàng, điều này khiến hỏa pháo thong dong điều chỉnh góc bắn, thong dong bắn ra.
Đạn pháo gào rít rơi vào đội ngũ Nữ chân Kiến châu, cho dù đội hình của bọn họ đã đủ thưa thớt, nhưng đạn pháo nhằm vào chỗ đông người, vốn dĩ không kịp né tránh, đạn pháo rơi xuống đất bắn lên, nổ tung đất đá, điều này khiến cho người ta không cách nào phán đáon, không kịp tránh né, mấy phát đạn pháo rơi xuống, lập tức tạo thành hỗn loạn trong đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu, có người kêu thảm, có người ngã trên đất, nhưng đối với đội ngũ tầm vóc lớn thế này mà nói thì không tính là gì cả.
Đại đội tiến lên khí thế không dừng, cho dù kỵ binh đã nói bên này pháo bắn rất nhanh nhưng trên dưới Nữ Chân Kiến Châu không hề tin tưởng, quân đội Minh quốc như thế nào mọi người nhìn thấy nhiều rồi.
Không tin thì không tin, nhưng bước chân mọi người đều nhanh hơn chút, cách bãi bùn một khoảng, bây giờ chạy đến xông tới, đợi đến đó rồi không còn sức lực nữa, cho nên phải ép về phía trước, hơn nữa đội hình không được tản ra, một khi tản ra thì không hình thành thế xung phong được, đối với kẻ địch cũng không nói đến tổn hại gì cả.
Tiếng pháo lại vang lên, thế tiến của đại đội Nữ Chân Kiến Châu đều dừng rồi, không ngờ nhanh như vậy, bắn chuẩn được sao?
Vấn đề này nhanh chóng có đáp án, tiếng gầm rít của đạn pháo trượt qua giữa không trung nhanh chóng tới gần, nếu bị bắn trúng nhất định không sống nổi, cho dù bị đất đá bắn tung tóe trúng người, trên mình đều sẽ bị thủng.
Đạn pháo còn chưa rơi xuống đất, người ở phương hướng tương ứng liền bắt đầu né tránh, đã không còn bận tâm đến giữ vững đội ngũ nữa, bọn họ lại làm tách cả hàng ngũ khác, đám Tá lĩnh rút đao gầm giận, thậm chí ra tay chém người, nhưng vẫn là không ngăn cản được chạy loạn như thế, nếu là chém giết binh khí, mọi người sẽ không khiếp đảm như vậy, nhưng đạn pháo rơi xuống, vốn dĩ không có khả năng gì ngăn cản, giáp trụ sẽ bị xé nát, né tránh cũng không kịp, càng rắc rối hơn chính là, người khai pháo cách ngoài trăm bước chân, điều này càng phá hủy dũng khí và ý chí chiến đấu của mọi người.
Nhưng đại đội vẫn ép lên trước như cũ, đại đọi vẫn là trận hình tương đối nghiêm cẩn, nơi đạn pháo rơi xuống cũng không phải là chỗ trống không người, hơn nữa tất cả binh tốt Nữ Chân Kiến Châu chưa từng thấy mấy lần pháo bắn, lại làm sao phán đoán được rõ điểm rơi của đạn pháo.
Cầu sắt mấy nghìn cân bay vút qua, binh khí giáp trụ và tứ chi ngăn trên đường đi, đều bị xé nát, các mảnh vỡ và đất đá bắn rung tóe bốn phía lại là lợi khí của người bị thương, có người chết ngay, có người đen đủi bị trọng thương không chết, ở đó thảm thiết xin đồng bọn cho được chút êm ái.
Người khác không muốn rơi vào kết cục thế này, đều là cố hết sức tránh xa, sau khi đạn pháo rơi xuống đất, người đều cố hết sức tránh né, một khi đạn rơi xuống đất, ngoài thương vong ra còn có một vòng tròn bán kính lớn hơn sát thương rất nhiều xuất hiện, điều này khiến trận hình có chút không duy trì nổi.
Mỗi người đều nhanh bước chân, nhanh chút đến phía trước thì không cần chịu đựng pháo bắn nữa, giết sạch viện quân nhìn nhân số không nhiều kia.
Từ Tham liĩnh đến Tá lĩnh, mỗi người đều đang gầm thét giữ vững đội ngũ, từng trải sa trường lâu năm, tất nhiên hiểu rõ đội hình nếu bị tan rã, nhìn cả một mảng đen sì ép đến, thật sự lại không có hiệu quả gì, thậm chí đối phương phản kích một cái, rất có khả năng xoay chuyển hẳn cục diện, nhưng nghe tiếng pháo bên đó lần lượt nổ lên, trong lòng mỗi người đều hoảng sợ nặng nề, đừng nói binh đinh Bát Kỳ bên dưới, đến Tham lĩnh Tá lĩnh cưỡi ngựa hoặc là chần chừ không tiến, hoặc là thúc giục ngựa tiến nhanh.
Năm khẩu hỏa pháo, trong đó hai khẩu khinh pháo bây giờ còn chưa khai hỏa, nhưng bốn khẩu pháo ba cân tay lần lượt nổ vang khiến cho quân trận Nữ Chân Kiến Châu càng ngày càng xao động, trận hình bên đó càng ngày càng tan tác, mỗi một quả pháo rơi xuống không sát thương lớn như thế nhưng lại khiến cho cả đại đội di chuyển càng lúc càng nhanh, có người đang bước nhanh, thậm chí có người đang chạy chậm.
Con đường trung quân Nữ Chân Kiến Châu là đường lớn ngoaài thành đi về cảng biển, tuy bản thân con đường cũng không rộng rãi bằng phẳng gì, nhưng so với đường hai bên cánh hành tiến thì đã tốt hơn rất nhiều, bọn họ nhanh bước chân, con đường lại tốt, nhanh chóng chính là dẫn đầu những người khác, vốn dĩ một hàng ngang dày đặc trở thành một hình tam giác.
Rất nhanh hình tam giác này vỡ ra, hàng ngang chặt chẽ nặng nề biến thành ba phân đội, trung quân càng ngày càng nhanh, hai cánh tuy phải theo cùng lại bởi vì địa hình hoặc là nguyên nhân khác mà không có cách nào đuổi kịp, nhưng ai cũng biết trọng yếu của giữ vững trận hình, chỉ đành chạy theo, cả đội ngũ từ bước nhanh đến chạy chậm, thậm chí có người bắt đầu chạy như điên.