Đi lên vọng đài đầu tường, liền nhìn thấy hai gã binh sĩ đang dưới ánh lửa ngủ gà ngủ gật. Tất cả đều là thay phiên trực, không có người thức cả đêm không ngủ. Triệu Tùng lập tức liền nghĩ thông suốt nguyên nhân, đám tiểu tử này khẳng định là muốn khai chiến cùng với Thát tử, hưng phấn ngủ không được. Triệu Tùng đầu tiên là ngáp một cái, lau khóe mắt, đi lên chỉ được hai bước, đá tỉnh hẳn hai người, tức giận quát.- Bọn tôi nợ khốn khiếp, các ngươi không sợ hành quân pháp sao?
Quân pháp Triệu Gia Quân nghiêm khắc, trấn thủ canh gác nếu như buồn ngủ chính là trọng trách, nếu như hỏng việc vậy chính là trảm đầu, trong việc bậc này, nửa điểm mập mờ cũng không được. Hai binh lính bị đập đều là giật mình đánh thót, quay đầu nhìn thấy Triệu Tùng lập tức cả mặt đau khổ. Triệu Tùng mắng mỏ đôi câu, quay đầu nhằm nơi khác đi tới. Bảo trại này chính là tầm cỡ thành trì nhỏ, tuần tra trấn thủ lần lượt thay đổi lẫn nhau, một chỗ buông lỏng, sẽ không nguy hiểm tới toàn cục, nhưng nhìn thấy bên này như vậy, Triệu Tùng cũng không dám lơ là thả lỏng, vừa ngáp vừa bước nhanh đi tới.
Lúc này binh sĩ Triệu Gia Quân trấn thủ mỗi người đều tinh thần không đầy đủ, mặc dù bọn họ nhiều nhất đứng ở nơi này một canh giờ, hưng phấn giao chiến với Thát tử khiến cho bọn họ ngủ không ngon. Triệu Tùng gần như là mắng suốt đường, doanh quân sĩ này của y chỉ mấy trăm binh sĩ lại bất đồng với lữ đoàn đội khác, mỗi gã binh sĩ đều từng tham gia qua hai lần chiến đấu trở lên, vả lại đều là xuất thân Từ Châu và Bi Châu, là lão binh dòng chính của Triệu Gia Quân, tuy nói tuổi cũng không lớn, nhưng đã từng trải cũng không ít. Mặc dù như vậy, ai nấy vẫn là hưng phấn như vậy, đây chính là khai chiến với Thát tử, bản thân Triệu Tùng cũng không được ngon giấc, đây thật không cần nói với người ngoài.
Triệu Tùng vừa dậy, tất cả mọi người cả doanh quân sĩ và Vân Sơn Hành đều thức dậy, một ngày mới bắt đầu, người của nhà bếp dậy càng sớm hơn nữa, bánh nướng áp chảo canh cá thịt, dưa muối rất nhanh đã sửa soạn hoàn tất, ăn sáng chia làm hai nơi, một nơi trong yếu trại, còn có một nơi đưa tới trên hai chiếc thuyền biển dừng đỗ trong bến cảng, trên thuyền còn có mấy chục gã thủy thủ ở đó, dù sao với đồ vật dư dật của Từ Châu bữa sáng như vậy cũng là rất phong phú. Chiến đấu sắp tới, luôn phải ăn ngon uống ngon giữ gìn thể lực và sĩ khí. Mọi người sói nhai hổ nuốt, tiếng vui vẻ cười nói, Thát tử tới đây, khiến cho bọn chúng biết rõ lợi hại của nam nhi Từ Châu.
Bên ngoài bảo trại, người Bì Đảo theo dõi thật không có thay phiên gì, nhịn tới lúc này, mỗi người đều là mí mắt đánh vào nhau, vô cùng buồn ngủ, nhất là vào trước lúc trời sáng này rất là gian nan. Nhưng vào lúc này mùi hương đồ ăn bay tới, bên trong tiếng vui vẻ cười đùa huyên náo trở nên lớn hơn, bọn họ lập tức chính là bị bừng tỉnh, một bên chảy nước miếng, một bên không chút nào che lấp chửi loạn. Đám phá gia chi tử sinh ra nơi đất giàu có này, đợi giặc Thát lên đảo, cho các ngươi đẹp mặt.
Trời dần dần sáng, bọn quân lính Triệu Gia Quân bị Triệu Tùng mắng hết một lượt, lại bị liên trưởng đội trưởng theo dõi chặt, ai cũng không dám buông lỏng, đều là kiểm tra binh khí võ bị, nhưng hưng phấn và kích động trong lòng vẫn kiềm nén không được như trước. Đây chính là đánh nhau với Thát tử, đều nói Thát tử vô cùng hung hãn, không biết so với Từ châu chúng ta thì như thế nào, doanh chúng ta là đội thứ nhất Triệu Gia Quân tiếp chiến với Thát tử nhất định phải đánh ra chí khí và mặt mũi.
- Mau nhìn đỉnh núi! Trong lúc đó có binh lính đứng gác điên cuồng hô lên, ai nấy đều quay đầu nhìn sang, nhìn thấy được người canh gác trên tán cây kia đang ra sức lay động cờ xí.
- Địch đánh lén. Địch nhân ở phía bắc, địch nhân ở phía đông, ở phía nam tới rồi. Tất cả nhìn rõ ý nghĩa của tín hiệu kia, phía bắc có kẻ địch, phía tây có kẻ địch, nhưng phía đông cũng có kẻ địch, phía nam cũng có. Phía đông và phía nam chính là phương hướng nơi cảng biển. Thát tử điên rồi sao? Bọn chúng dựa vào bè gỗ liền dám vòng thành một vòng tròn lớn như vậy, bọn chúng có bao nhiêu người liền dám chia binh như vậy, đây rốt cuộc là muốn tới tấn công Bì Đảo hay là muốn chịu chết?
- Đội thuyền! Đội thuyền! Ngoài bảo trại đã truyền tới gào thét hoảng sợ biến giọng, có dân chúng Bì Đảo trên bến thuyền, cũng có thủy thủ trên thuyền biển. Binh sĩ Triệu Gia Quân trên bảo trại nhìn thấy rõ ràng, trong sương sớm nhàn nhạt sớm tan biến, có rất nhiều con thuyền căng buồm lái tới, mấy chục thuyền chỉ sợ phải trên trăm chiếc!
Mặc dù trên thuyền không có cờ hiệu, chỉ thấy được trên thuyền đứng đầy người, nhưng mọi người tức thì kịp hiểu ra, đây là thuyền của Nữ Chân Kiến Châu, đây là thuyền của Thát tử. Bè gỗ nơi gần bờ bắc nhất tiếp chiến vốn dĩ không phải chủ lực, chủ lực chân chính vẫn luôn vận sức chờ đợi, đến lúc này phát động!
La Thần áo dài không chỉnh tề xông ra, nhìn đội thuyền ngoài hai dặm, giọng run lẩy bẩy nói.- Thát tử đến đây không chỉ năm ngàn, chỉ sợ là hơn vạn binh mã. Thuyền Cao Ly bên đó bị cướp đoạt hoặc là bị gom lại, cũng đích xác đưa cho bọn chúng rồi. Bọn chúng vẫn luôn ở trên bờ Bì Đảo sửa soạn, bọn chúng liền không có muốn đánh hải chiến với Bì Đảo bên này, bọn chúng vẫn là muốn lên bờ chém giết!
- Bọn chúng ở đảo Thân Di, bọn chúng ở đảo Thân Di!
Một gã tiểu nhị Vân Sơn Hành hô, đảo Thân Di ở hai mươi dặm phía đông Bì Đảo, đảo Thân Di tuy rằng cũng là đảo nhỏ, lại nối liền với đất liền, sau khi thủy triều rút, thuận theo bãi bùn là đi bộ lên đảo được, Nữ Chân Kiến Châu bên kia thật ung dung lên đảo, sau đó gom thuyền sẵn sàng, trách không được che đậy chiến trường hoàn bị như vậy, hóa ra là vì chuẩn bị này.
Đây không cần thần cơ diệu toán gì, ngay khi kẻ địch xuất hiện ở trước mặt, hết thảy đều suy đoán ra được, xung quanh Bì Đảo thích hợp đội thuyền tiến lên phát động công kích, cũng chính là một nơi đảo Thân Di.
- Thát tử lần này tính kế vô cùng tốt, bọn chúng lại dám đi thuyền ban đêm! Có người giọng buồn bực nói, nhưng không ai cảm thấy như thế nào, đảo Thân Di cách Bì Đảo không tới hai mươi dặm, lại dùng dãy bờ biển đất liền và sao trời làm ký hiệu, ban đêm đi thuyền không nói lên được nguy hiểm gì.
Nhưng bàn tán ở nơi này cũng chỉ có đám tiểu nhị văn thư của Vân Sơn Hành, tất cả bọn người doanh quân sĩ đều đang bận rộn. Vải dầu đắp lên hai khẩu khinh pháo đã bị lấy xuống, tùy thời khai hỏa, có binh sĩ chạy về hướng bến thuyền chỗ không xa, nhìn thấy được hai con thuyền biển kia bắt đầu giương buồm nhổ neo. Đây là dặn dò của Triệu Tùng, hai con thuyền lớn này lưu ở trong bến cảng rất dễ dàng bị người ta thu giữ phá hư, vẫn không bằng ra ngoài biển linh hoạt, xem như là một con đường lui.
Nhân sĩ trấn Đông Giang theo dõi bảo trại Vân Sơn Hành đã nhằm bờ bắc bên kia chạy như điên, hôm qua vẫn ở khắp nơi có tuần tra trấn thủ, mà trải qua mấy lần đại chiến và cảnh tượng doanh bờ đối diện trắng đêm không ngủ kia, đại đa số sức mạnh của trấn Đông Giang đều tập trung tới bờ bắc bên đó, nơi này đã trống rỗng rồi, không kịp làm ra ứng phó, báo tin không chỉ là quân binh của trấn Đông Giang, Triệu Tùng cũng phái người của chính mình ra, cần phải đảm bảo tin tức truyền tới bên đó.