Một đêm này bắt đầu, cho dù là trên đảo hay trên đất liền, trên dãi bờ biển đối diện của hai bên bờ đều là ánh đèn nhấp nháy, lửa trại khắp nơi, một mặt phải nhân lúc đêm tối mà làm việc sẵn sàng, một mặt lại là phòng bị đối phương nhân ban đêm bơi qua đánh bất ngờ. Cũng thế, yếu trại nơi Vân Sơn Hành này cũng là ánh lửa sáng trưng, năm liên đội chia thành hai bộ, luân phiên trực đêm nghỉ ngơi, hỏa pháo súng hỏa mai đạn dược ở giữa, mấy chiếc thuyền biển lưu lại cũng đều là toàn bộ giới bị, đối với Triệu Gia Quân Từ Châu mà nói, đối diện không chỉ là chiến tranh, còn có uy hiếp bên cạnh nữa.
Ngoài những binh lính trực canh sẵn sàng chiến đấu ra, mọi người của Vân Sơn Hành và binh lính tinh nhuệ điều động luân phiên ra ngoài, đưa tin tức bên ngoài về, lại sau khi biểu thị rõ ràng không xuất binh cũng không cho mượn hỏa khí, trấn Đông Giang đưa ra đòi hỏi rành mạch. Lúc chiến đấu giới nghiêm, hy vọng hộ vệ thương hành Từ Châu không nên ra khỏi thương hành, để tránh có hiểu lầm gì. Đối với đòi hỏi này, Triệu Tùng không có ý kiến gì, nhưng cũng sẽ không ngồi im ở đó bất động, y muốn biết động tĩnh bên ngoài.
Duy nhất không cần lo lắng chính là sĩ khí của các liên, kỳ thật đến Triệu Tùng cũng muốn chính diện tiếp chiến với Nữ Chân Kiến Châu, nhưng cục diện này quả thật không đúng, xuất chiến ngược lại ảnh hưởng đến lòng người, nhưng nếu cả bàn đều thua thì chính là tội lớn rồi. Triệu Tùng biết rõ năm trăm người của mình thay mặt cho cái gì, trang bị của bọn họ trong Triệu Gia Quân cũng là tìm một đoàn đến phân phát, nếu để trấn Đông Giang có được trang bị thế này, cả chiến lược Triệu Gia Quân đều phải gặp phiền phức.
Sở dĩ không cần lo lắng, là bởi vì liên trưởng đội trưởng trong thương hành đều nhìn thấy được rút lui của quan quân Bì Đảo trong các thôn trại không xa, lúc trước không có để ý, tất nhiên bị đối phương nhằm vào sơ hở, đợi đến lúc Triệu Tùng nói, đám liên trưởng đội trưởng ở nơi cao quan sát, cả ngàn quan quân cử động làm sao giấu diếm được người khác, nhìn thấy điều này, mọi người đều không rét mà run, tâm tình lập tức được nâng lên.
Mọi người đều biết một việc, Từ Châu là Từ Châu, Đại Minh là Đại Minh, cho dù lúc đối mặt với giặc Thát, Đại Minh cũng không coi Từ Châu là người nhà mình.
Vốn dĩ Bì Đảo chỉ nghe được tiếng sóng vỗ bờ, trong đêm không an tĩnh như vậy, ở yếu điểm hai nơi bờ bắc và bờ tây tiếng người ồn ào, mà ở những nơi khác lại canh phòng nghiêm ngặt, đêm khuya không có nghĩa là được phép nghỉ ngơi, còn phải canh phòng đôi bên lẻn vào. Trong đêm, trèo thuyền hay là ngồi bè gỗ tìm nơi hẻo lánh của Bì Đảo để lên bờ, nhưng so với ban ngày dễ hơn nhiều, điểm này, Nữ Chân Kiến Châu biết, Trấn Đông Giang cũng biết.
Theo tin tức đám người Vân Sơn Hành không ngừng báo về, cả một đêm này xung quanh Bì Đảo đã xảy ra mấy lần chiến đấu, Nữ Chân Kiến Châu hung hãn trên đất liền ở trên biển quả thực là không chiếm được lợi thế gì, huống hồ bọn chúng chỉ lên bờ từng đội nhỏ, đều bị tinh nhuệ trấn Đông Giang đã sớm sẵn sàng chém giết trên bờ biển.
- Ngày mai ngươi dẫn hai người đi chiến trường, dùng những thứ đã học trên học đường, mang những thứ đã nhìn thấy được về đây. Triệu Tùng gọi tên một đội trưởng. Triệu Tùng cũng từng học ở võ quán Từ Châu, phàm là võ tướng xuất thân từ trong đó, kinh nghiệm dũng mãnh có lẽ không bằng người khác nhưng làm việc ứng biến lại có đủ quy củ, quan sát chiến trận cũng không giống người xung quanh, bọn họ nhìn ra được tin tức Triệu Gia Quân cần nhất.
Sau khi hạ lệnh, Triệu Tùng lập tức đi nghỉ ngơi, đối diện với trận chiến sắp đến, y quả thực rất hưng phấn, nhưng Triệu Tùng biết bắt buộc phải ngủ, nếu không sẽ không có cách nào đảm bảo đầy đủ tinh thần vào ban ngày. Khuôn phép quân pháp Triệu Gia Quân là không nói đến hư văn, tất cả phải nhìn hiệu quả thực tế, chủ tướng không ngủ thay cấp dưới trực đêm, cố nhiên là yêu binh như con, nhưng lúc lâm trận tinh thần không đủ, sẽ dẫn đến việc cấp dưới rơi vào hiểm cảnh, điều này rốt cục là bảo vệ hay là không đây.
Nhưng Triệu Tùng tỉnh dậy rất sớm, y đã ngủ đủ rồi, còn bởi vì Bì Đảo tỉnh dậy rất sớm, lúc ánh mặt trời xuất hiện, bên phía Bì Đảo đã nổi lên tiếng trống và tiếng kèn, trong ngày này quả thực không dám có chút buông lỏng nào.
Phỏng đoán của Triệu Tùng và La Thần rất chính xác, cử động của lẻ tẻ binh lính Triệu Gia Quân Trấn Đông Giang lười để ý, tuy đối phương từ chối giúp đỡ, nhưng vẫn là cung cấp quân tư, cộng thêm giao tình từ trước, cũng không có lý do đối địch. Đội trưởng và những người khác được cử đi gần như là đi hết một vòng Bì Đảo, đưa về những tin tức càng chi tiết, cho dù tình cảnh rất căng thẳng nhưng Nữ Chân Kiến Châu trong ngày hôm nay vẫn là sẽ không tiến công, bởi vì vẫn chưa sẵn sàng, hiện giờ vẫn chưa nhìn thấy một chiếc bè gỗ nào xuống biển.
Nhưng trấn Đông Giang đã cầu viện nước Cao Ly rồi, bọn họ không trông cậy vào binh mã Cao Ly suy yếu xua đuổi được giặc Thát, nhưng Cao Ly dù sao cũng có địa lợi, phái binh kiềm chế binh mã Nữ Chân Kiến Châu không biết kiêng nể gì, khả năng tự bảo vệ của Bì Đảo trấn Đông Giang sẽ lớn hơn rất nhiều, cứ thế trong tình cảnh căng thẳng mà trôi qua một ngày.
Quan nội giữa tháng sáu, tháng bảy là thời điểm nóng nhất, mà trong đêm và sáng sớm ở Bì Đảo này lại có chút lạnh. Điều này khiến Triệu tùng sợ nóng ngủ rất ngon, hưng phấn hôm trước trở lại, ngày nay ngủ sâu hơn chút, lúc y bị tiếng tù và trên Bì Đảo đánh thức, cùng nghe thấy tiếng hô hét loáng thoáng, đây là âm thanh trên chiến trường.
- Doanh trưởng, binh mã giặc Thát bắt đầu vượt sông tấn công rồi! Có người ở bên ngoài lớn tiếng bẩm báo, Triệu Tùng ngồi bật dậy, vào lúc mấu chốt này, y đi ngủ cũng mặc áo giáp trên người.
Tên lính báo tin bên ngoài thở hồng hộc, là vừa từ phía bờ bắc chạy đến, theo miêu tả của y, vào lúc trời tờ mờ sáng, Trần Kế Thịnh đóng ở bờ bắc Bì Đảo chuẩn bị thổi kèn gõ trống, bắt đầu một ngày cảnh giới mới, lúc này thủy triệu mới bắt đầu xuống, Nữ Chân Kiến Châu ở bờ đối diện nhìn không có động tĩnh gì đột nhiên bắt đầu phát động, từng chiếc bè gỗ được đưa xuống biển, liều mạng chèo về phía Bì Đảo.
Ba dặm có hơn một nghìn bước, mặc dù là trên biển, mặc dù là dùng bè gỗ cũng không cần quá nhiều thì giờ, Nữ Chân Kiến Châu làm vẫn thực không mù mờ, cố hết sức đánh bất ngờ, chỉ là trấn Đông Giang bên này điệu bộ cũng không chậm, trên chiến trường vốn dĩ phải suy nghĩ các loại tình huống, ở đây từng chiếc thuyền cũng bắt đầu xuống biển nghênh chiến.
Thuyền dễ dàng khống chế đối với bè gỗ đơn sơ, một là công kích từ trên cao xuống thấp, hai là tốc độ chiếm ưu thế, mà loạt lớn hỏa khí của trấn Đông Giang tuy không sánh bằng tinh nhuệ Triệu Gia Quân nhưng trên chiến trường thế này lại phát huy không tồi, bởi vì có che chắn và ưu thế của thuyền, đám binh lính kéo gần đến mười mấy bước nổ súng, khoảng cách này thế nào cũng đều có uy lực.