- Nhìn xem khi nào thì thuyền sẽ quay trở về.
Có người giọng buồn bực nói thì thầm, không ai tiếp lời.
Sau khi chiến đấu ác liệt còn không kịp thở dốc, thì lại nghe thấy tiếng trống rền vang của Nữ Chân Kiến Châu ở đối diện, binh lính đứng ở vọng đài trên đầu thành thét to.
- Thát tử sắp đến rồi!
Lần này thật sự là bổn đội Thát tử trèo lên rồi, các đội chậm rãi áp sát tiến về phía trước, ở phía trước vẫn có tù binh và quân Hán đặc biệt thảm hại như trước, nhưng đại đội đang chậm rãi di chuyển về phía trước vẫn không hề vội vã công thành, ngược lại bắt đầu đem thuẫn xa và tàn dư của các loại vũ khí công thành ra dựng phía trước thành trì, cử động này không khỏi làm cho người ta càng thêm bồn chồn.
Đây là muốn quét dọn chiến trường, để sửa soạn cho đại đội tiến công, sau đó chỉ sợ cũng không còn là những đám tù binh và quân Hán mới đầu hàng đáng thương đáng trách nhát gan không tiến đánh như vậy, mà là Bát Kỳ Kiến Châu nghỉ ngơi dưỡng sức, vẫn luôn chờ đợi quân trấn thủ Kim Châu tiêu hao, tiếp theo đây chắc chắn khó đánh hơn vô cùng.
- Tại sao bây giờ lại điều động đại đội?
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn đều có cùng nghi ngờ này, từng trải sa trường, đối với tiết tấu chiến tranh đã có một loại nhận biết, khi nào thì xuất binh khi nào thì lui binh. Theo bọn họ trông thấy, lúc này còn chưa tới lúc bổn đội Thát tử xuất động động, bởi vì quân trấn thủ Kim Châu vẫn còn nhuệ khí, tổn thất chủ lực những chưa có kịp tổn hại căn cơ, hẳn nên phải tiếp tục tiêu hao, sau đó một tiếng trống làm cho tinh thần hăng hái xông lên đánh hạ, tại sao bây giờ lại xuất động, cái này làm cho người ta hồ đồ rồi.
Tuy nhiên bọn họ cũng không nghĩ sâu xa gì cả, lúc này Nữ Chân Kiến Châu tiến lên, tiếp theo chắc chắn sẽ là một trận chiến ác liệt, nhưng thừa dịp lúc giết được địch giết nhiều thêm một vài Thát tử, cuối cùng cũng không chịu lỗ, hiện tại ai cũng không biết sống thêm được bao lâu, ý niệm trong đầu họ chẳng qua chính là giết một tên là đủ, giết hai tên là buôn bán có lời.
Đánh tới lúc này, trời đã sắp tối, binh mã Nữ Chân Kiến Châu vẫn còn đang dọn dẹp chiến trường, chẳng lẽ là muốn công thành trong đêm sao? Chuyện này lại rất khó ở Kim Châu, bởi vì ban đêm ở đây trên biển sẽ có nhiều sương mù, trong sương mù rất khó nhìn thấy thứ gì ngoài năm bước, quân phòng thủ so với quân tấn công mà nói, sẽ có rất nhiều thuận lợi.
Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng quân phòng thủ Kim Châu vẫn không dám có chút lơ là nào, đều đang căng thẳng nghiêm nghị đợi chiến, chờ đợi cuộc chiến sắp tới gần. Tuy nhiên, sau khi Nữ Chân Kiến Châu dọn dẹp chiến trường xong xuôi, bọn chúng vẫn không có giơ cao vũ khí tiến lên công thành, ngược lại còn lui trở về.
Rốt cục là bọn Thát tử này lại sửa soạn dối trá cái gì, bên này còn đang nghi hoặc, lại đột nhiên nghe thấy động tĩnh trong quân Nữ Chân Kiến Châu, vốn tưởng rằng chỉ là tiếng rống hò hét rống giận, lắng nghe lại là tiếng hoan hô, tình hình hiện tại thấy như thế nào cũng không có chỗ đáng để hoan hô, rốt cục là chúng đang vui vẻ cái gì?
- Pháo. Đại pháo.
Một gã cung thủ trên đầu thành khàn giọng hô lên, giọng vẫn đang run rẩy.
Mượn tia sáng nắng chiều, hai bên thấy được rất rõ ràng, đại pháo lại không bị thứ gì che đậy lại, nhìn thấy được tia sáng kim loại lập lòe trên hỏa pháo được đẩy ra, tổng cộng có hai khẩu hỏa pháo.
Đầu thành Kim Châu đã trở thành một vùng an tĩnh, mỗi người đều đang ngó chừng trận pháo phía trước của quân Nữ Chân Kiến Châu. Từ lúc Nữ Chân Kiến Châu xâm lấn Liêu trấn tới nay, đã tước đoạt rất nhiều trang bị của quân Minh, hỏa khí cũng không ít. Quân Minh sử dụng hỏa khí nếu chịu đầu hàng đều có đãi ngộ rất tốt, nhưng Liêu trấn an nhàn đã lâu rồi, pháo chủ yếu cho dùng để phòng thủ thành trì, cho nên số lượng pháo còn tồn bên này không nhiều lắm. Dùng toàn bộ nhằm phương hướng Liêu Tây đánh nhau với Nữ Chân Kiến Châu trọng yếu hơn, chứ đừng nói chi là từ bên Liêu Dương Thẩm Dương kia tới được nơi đường xá như Kim Châu này càng bất tiện. Nữ Chân Kiến Châu vừa không có thủ đoạn thích hợp vận chuyển đường biển và vận chuyển đường sông, vận chuyển đại pháo rất khó khăn.
Cho nên đối với quân Minh còn sót lại của Kim Châu và Bì Đảo mà nói, hỏa khí là sở trường của bọn họ, mà không cần lo lắng bọn Thát tử bên kia có hỏa khí gì, mọi người dân từ trấn Đông Giang đi tới đây cũng đã chứng minh điểm ấy. Quân đội Kiến Châu tấn công trấn Đông Giang rõ ràng là quân chủ lực, tầm vóc lớn như vậy mà cũng không mang hỏa pháo theo, vậy bên này rõ ràng là quân yểm trợ, vậy nên bên đây cũng không cần lo lắng.
Vạn vạn lần không ngờ tới được, bên đó lại lấy ra hai khẩu hỏa pháo!
- Tướng quân pháo là tướng quân pháo.
Thứ gọi là tướng quân pháo, đơn giản chính là loại pháo có đường kính ống pháo bắn được đạn nặng chín cân tây. Loại pháo này bên trong quân Minh đã là loại binh khí có uy lực rất lớn, chúng còn có tiếng là “thổi nát vài dặm, sát thương vô số”.
- Đây là chúng chở mấy khẩu pháo tại thành Liêu Dương tới đây rồi.
Trần Kế Thịnh thì thào nói, cội rễ Liêu trấn mọi người đều biết ít nhiều, vũ khí quân quốc sắc bén như vậy rốt cục có nguồn gốc từ đâu, dĩ nhiên phán đoán ra được.
Ở đầu thành Kim Châu đột nhiên có người khóc lớn lên, tiếng khóc the thé khác thường, mới khóc vài tiếng đã bị người bên cạnh bịt miệng đánh ngã, thậm chí Trần Kế Thịnh và Trương Bàn còn lười hạ lệnh xử quân pháp. Sau khi nhìn thấy hai khẩu hỏa pháo, quả thật lòng dạ mọi người đều như đã chết, một trận này chỉ sợ rất khó đánh.
- Nhị vị tướng gia, chúng ta phải nhanh chóng đóng cổng thành lại, bằng không sau khí cửa thành bị đánh mở thì xong đời!
Đang lúc yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng nói rống lớn của một người trẻ tuổi, lúc này mọi người còn đang sững sờ mới bừng tỉnh, nhìn sang, chính là Khổng Hữu Đức đang hô to.
Thành Kim Châu cũng chưa tính là tử thủ, dám chắc có tử thủ cũng không kiên trì được bao lâu, cho nên có hai chỗ cổng thành còn chưa bị phá hỏng, vẫn duy trì trạng thái ra trận bất cứ lúc nào, một chỗ là đối chiến ngay mặt Nữ Chân Kiến Châu, một chỗ còn lại là đi đến bến thuyền nghênh đón chi viện, hóa ra chiến thuật này có chút hữu hiệu, nhưng một khi đối phương có hỏa pháo, nhất định phải phá hỏng cổng thành, bằng không sẽ biến thành điểm yếu của thành trì này, sau khi bị pháo oanh tạc, quân địch rất dễ dàng mượn pháo xông vào.
Muốn bố trí ổn thỏa tướng quân pháo như vậy, cần trình tự vô cùng rườm ra, phải đắp đài cao bằng đất trên mặt đất, sau đó vùi hòm gỗ sâu vào bên trong, tiếp theo mới đem thân pháo nặng nề cố định tại bên trên, chỉnh lí xong mới đem thuốc pháo bỏ vào, mấy trăm người Nữ Chân Kiến Châu bên kia đang bận rộn, còn động dụng không ít trâu ngựa gia súc.
- Nhanh đi khóa cổng thành lại, cả hai cổng thành đều phải phong kín!
- Hãy nhìn xem những chiếc thuyền quay trở lại hay không.
Có người nói khẽ vậy, chẳng qua không có ai trả lời.
- Thát tử muốn nổ súng rồi, mau trốn đi!
Có người thét to lên, nhìn chằm chằm bên này. Mỗi lần hỏa pháo khai hỏa tiếng động ầm ĩ thật sự rất lớn, nói chẳng hạn như xung quanh hỏa pháo sẽ có ánh lửa, đám người đang bận rộn lại đột nhiên tản ra vân vân. Quân phòng thủ Kim Châu nghe những người Bì Đảo đó nói, cái gì mà hỏa pháo của người Từ Châu khai hỏa rất nhanh này nọ, đương nhiên tất cả mọi người đều không tin.
Đầu thành và tất cả các nơi ở trước mặt đều không có người nào lộ ra bên ngoài, ầm ầm hai tiếng vang lớn, đám quân thủ thành đang ẩn nấp nghe thấy tiếng pháo rít, sau đó tường thành cũng bị chấn động, đó là vì đã bị đạn pháo nã trúng.
Sau khi hai tiếng pháo vang lên, ngay tức khắc phía quân phòng thủ bên này đã có người xông lên đầu thành, thắp sáng ngọn đuốc soi ánh lửa nhìn lại, bọn họ muốn nhìn đoạn tường thành bị đạn pháo phá hoại. Cũng không phải bọn họ để ý đợt pháo kích thứ hai ra sao, quan quân từng trải đều biết rằng, lần nã pháo sau để nạp lại đạn pháo đều tiêu tốn thời gian rất dài, chỉ cần khẩn trương nhìn chằm chằm, cũng không có gì không an toàn cả.
Tướng quân pháo có tiếng là khai sơn phá thạch, thật sự ra đối với loại tường thành bên ngoài gạch đá bên trong bằng đất này cũng không có lực phá hoại lớn như vậy, chẳng qua là nổ ra hai cái hố. Tuy nhiên đã có hỏa pháo, vậy bọn chúng chắc chắn cũng sẽ không chỉ biết bắn thẳng vào chính diện. Với một thành nhỏ như Kim Châu vậy, nếu nhắm ngay một góc tường thành mà nã, khả năng chỉ hai phát pháo liền đem tường thành đánh sập cũng rất lớn, thậm chí ở tường thành chính diện đánh ra một mặt nghiêng, đều là phiền phức vô cùng.
Quân phòng thủ Kim Châu dù ngoan cường thế nào, đối mặt với ưu thế binh mã của Nữ Chân Kiến Châu cũng không có chút phần thắng nào, chỉ cần cho binh mã Bát Kỳ Kiến Châu một cơ hội đặt chân trèo lên thành, biến công thành thủ thành thay đổi thành trạng thái dã chiến trên đất bằng, vậy thực là một tai họa.
Mặc dù vào ban ngày đã đánh đấm đến sức cùng lực kiệt, nhưng hiện tại lại không có ai nói đến chuyện muốn nghỉ ngơi, lương thực được tính toán sử dụng chi li cũng bị mở ra ăn thoải mái. Đến lúc này, mọi người vẫn cứ không đề cập tới, nhưng trong lòng đều tự hiểu được, những ngày thủ ở Kim Châu đã không còn lâu dài.
Đầu thành đối mặt với Nữ Chân Kiến Châu, có người cứ nhìn chòng chọc vào nhất cử nhất động bên kia, sợ pháo của đối phương lại khai hỏa, nhưng đợi cho đến khi bầu trời tối đen, đợi cho binh mã Nữ Chân Kiến Châu ở đối diện nghỉ ngơi chỉnh đốn vào đêm, cũng không thấy đợt pháo thứ hai được bắn ra.