Quan lại giàu có quan nội sống an nhàn, được bảo dưỡng tốt, thân thể tinh thần đều vô cùng cường tráng, mà những trọng thần lão tướng Nữ Chân Kiến Châu đến tuổi này, ở thời điểm trước sau năm mươi tuổi cường tráng như thời ba mươi tuổi, nhưng qua năm mươi tuổi, cả người liền nhanh chóng già yếu đi, thân thể nhanh chóng tụt dốc.
Một gã võ tướng to lớn ba mươi mấy tuổi hỏi.- Đại nhân, trước khi trời tối chúng ta sang sông rồi, có cần đánh hạ Nghĩa Chân hay không, chúng ở bên cạnh chúng ta dù sao cũng không yên ổn.
Xưng hô “đại nhân” này có chút cổ quái, vốn ban đầu là sau khi nước Kim Nữ Chân Kiến Châu định ra khuôn phép, đều dựa theo chức phận trong kỳ mà xưng hô, tuy nhiên mấy năm nay lại dựa theo khuôn phép của Đại Minh định chức phận, rất nhiều cục diện cũng dựa theo cách gọi của người Hán mang đến đây. Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ là quan Tổng binh tam đẳng, lại là chủ soái lần xuất chinh này, cách xưng hô này thực rất tốt.
Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ run rẩy đứng ở đó, vừa muốn mở miệng liền ho khan, một gã thân vệ bên cạnh vội vàng lấy ra một túi nước, nhấp một hớp mới ép xuống được. Tên võ tướng xin chỉ ý kia trong mắt lộ nên vẻ chán ghét và xem thường, nhưng lập tức che giấu đi, ra vẻ quan thiết hỏi.- Đại nhân cũng còn tốt, trước tiên bảp bọn họ dựng lều trại các thứ lên, nấu bát canh nóng để đè áp.
- Không cần phiền toái như vậy đâu, ta còn chịu đựng được. Nghĩa Châu bên kia không cần đi quản, người Cao Ly không dám động, chúng ta chỉ cần dựa theo dự tính bước đi. Bọn họ ngay cả tin tức cũng không đưa qua. Bố Thiện, ngươi bây giờ đi dặn dò kỵ binh chặn tất cả các con đường. Đám chó Minh Đông Giang kia không biết phái bao nhiêu người đến. Về phần Cao Ly bên này, tám phần là bọn chúng sẽ trốn ở trong thành. Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ dặn dò bằng một giọng điệu yếu ớt.
Bố trí thế này bất kể thế nào cũng là lão thành điềm đạm, chắp tay đáp ứng với gã võ tướng trẻ tuổi gọi là Bố Thiện kia, qua bên kia hét lớn sắp xếp, lúc này bờ phía đông sông Áp Lục đã thành đại doanh bận rộn, sắc trời cũng đã tối, từng đống củi được chất đống, đốt lửa soi sáng. Bọn Ngưu Lục ở bên kia sửa sang lại quân tư doanh ngũ, ở bờ tây sông Áp Lục đối diện, cũng nhìn thấy được đèn đuốc sáng trưng, rất nhiều người ở bên đó bận rộn, dỡ vật tư bên trên từng chiếc xe ngựa xuống, tất cả lương thảo vật tư Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ dẫn binh cần, phải nhờ vào binh trạm phía tây bờ không ngừng cung ứng, cũng may khoảng cách từ bờ sông đến Thiết Sơn Bì Đảo cũng không xa, ở chỗ này bố trí cũng đầy đủ.
Vốn để Đông Ngạc Hà Hòa Lễ cưỡi ngựa, nhưng y ở cái tuổi này thân thể làm thế nào cũng không lên được, kỳ binh bên cạnh dứt khoát làm một cái xe ngựa, dìu đỡ lão tướng đi một vòng bên trong doanh trại, sau đó mới quay về nghỉ ngơi.
Bọn Tham lĩnh Tá lĩnh nội doanh và đều biết rõ, Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ là thân phận Chính Hồng Kỳ, lại là một vị trong số ngũ đại thần còn sống, còn cưới con gái của Đại Hãn, thân phân quý trọng, nhưng làm chủ chính thức bên trong doanh trại này là phó tổng binh Bố Thiện, đây mới là kẻ lời nói dùng được. Phó tổng binh Bố Thiện chính là xuất thân thân vệ tứ Bối Lặc Hoàng Thái Cực, nghe nói lần này phái đến đây chính là tiếp nhận chức vụ do thân thể Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ không tốt.
Sau khi dò xét toàn doanh trại, Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ và tinh thần không khá trao đổi mấy câu với Bố Thiện, soái tướng chỗ y ở liền không gặp người, chỉ có mấy tên hộ vệ thân cận hầu hạ.
- Đây không phải là phái ngươi đi tìm cái chết sao? Người ở tuổi này còn chịu đựng hành hạ này. Đổng Ngạc gia chúng ta vào sinh ra tử cho Ái Tân Giác La bao nhiêu năm, liều mạng biết bao nhiêu nam nữ, đổi được cái này sao? Một gã thân vệ bưng chén thuốc đến bên cạnh, miệng không ngừng oán trách.
Trong soái trướng đã không có những hộ binh khác, Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ nghiêng mình dựa vào giường gỗ, giống như là ngủ thiếp đi, hộ vệ kia sau khi đến bên cạnh, y mới mở mắt ra nói.- Sau khi ta chết, ngươi tốt nhất cắt lưỡi của mình đi, chớ nên liên lụy cả nhà chúng ta cùng gặp họa.
Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ lúc nói chuyện, giọng nói giống như tiếng gió rít khẽ động, thân thể đích thực không được, vẻ mặt thân vệ kia đầy ủy khuất, nhưng cũng không dám nói gì, sau khi Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ nhấp một ngụm thuốc, nhìn đối phương mà nói.- Ngươi cảm thấy là chịu chết, ta lại cảm thấy là ban cho sống thêm mấy ngày, trả công lao trận này cho ta, ít nhiều cũng cho các huynh đệ ngươi chút chỗ tốt.
- A mã, huynh đệ chúng ta có chỗ tốt gì, Đại Hãn đã nói chúng ta không có bất kỳ danh phận nào, không được lấy tiền đồ đấy, ai sẽ cho chúng ta. Mấy vị con trưởng kia thật đúng là không buồn để ý. Nói việc này, thân vệ kia lộ vẻ mặt oán giận, giọng nói lại không dám nâng cao.
Ngưỡi Nữ Chân gọi phụ thân là a mã, Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ năm đó khỏe mạnh có một điển cố, sau khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích gả con gái của mình cho y, vợ cả của Đống Ngạc Hà Hòa Lễ giận dữ, mang binh mã bộ lạc Đổng Ngạc đến thẳng chỗ Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ đóng quân, bởi vì Nỗ Nhĩ Cáp Xích ra mặt mới xóa bỏ được. Người ngoài nói đến cũng cảm thấy buồn cười, người biết rõ nội tình lại biết Nỗ Nhĩ Cáp Xích là mang binh mã đi, cưỡng bức ép vợ cả của Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ thu tay lại.
Sau khi trừng phạt nghiêm khắc, Nỗ Nhĩ Cáp Xích ban cho vợ cả Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ cái tên Ách Hách Mụ Mụ, cũng không cho con cái của ả có bất kỳ công danh tiền đồ gì nữa, mà Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ cùng con gái của Nỗ Nhĩ Cáp Xích sinh được mấy người con hiện tại đều đã được ban thưởng. Nhìn huynh đệ khác mẫu thân giàu có, bản thân lại chỉ được đi theo làm hộ binh hèn mọn, trong lòng dĩ nhiên có tức giận.- Chỗ tốt? Chẳng lẽ tiền tài ruộng đất không phải là chỗ tốt? A mã ta đây sao bán mạng, không có đạo lý sau khi ta chết đến chút chỗ tốt của con trai cũng bị đoạt đi, mấy huynh đệ các người yên bình sống qua ngày không tốt sao? Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ thản nhiên nói ra, nói được hai câu lại không ngừng ho khan.
Lại nhấp một ngụm thuốc, Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ cầm chuông bạc bên cạnh người lắc ba tiếng, con của y biết rõ, đây là để hộ binh hộ vệ phía ngoài rời xa một chút, chờ làm xong nhưng thứ này, Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ ra hiệu cho con của y tới gần, thấp giọng nói.- Tra Tề, lời này cha nói với con lần cuối, con cũng đừng nói với bọn huynh đệ của con, để mục nát trong bụng mình là tốt rồi. Mẹ ngươi sinh ra mấy người, thì tính tình của con giống nàng nhất.
- Không cần phải nói, ta lần này trong lòng đã nắm rõ, bộ xương già này chỉ sợ giao phó ở Cao Ly rồi. Cha đã viết cho con bản tấu chương. Chờ không được nữa, sau khi cha chết cầu xin cho các huynh đệ ngươi một chỗ để yên thân, các ngươi cũng đừng nghĩ tới tiền đồ gì, qua được tháng ngày làm chủ của cải của nhà Minh hay không chính là phúc khí. Có phải cảm thấy A Mã ngươi kém thông minh hay không? Không thành thật mà nói, mẹ ngươi cùng các ngươi cũng đã bị người làm thịt rồi, ngươi không nhớ Thư Nhĩ Cáp Tề chết như thế nào sao. Ta xem A Mẫn kia cũng không có kết cục gì tốt, bây giờ nhà Ái Tân Giác La chúng định đoạt, ngươi còn muốn bộ lạc Đổng Ngạc, đây sớm đã không phải là của chúng ta rồi, đó là một tai họa tự tìm cái chết.