Đám binh lính đổ bộ của Triệu Gia Quân vừa mới qua trận chiến kịch liệt không có gì hưng phấn, hoan hô mấy tiếng rồi bắt đầu bố trí trận địa, hơn nữa vẫn là không ngừng bận rộn rất vất vả, đào rãnh mương tường lũy, mồ hôi rơi xuống như mưa, cử động này đồng dạng khiến đám dẫn đường líu lưỡi, nếu là quan quân trước kia làm gì có chuyện làm việc này, bắt luôn dân phu đến làm rồi, việc bắt đinh này thậm chí ép cho rất nhiều dân chúng phải đầu quân cho bên phía Nữ Chân.
Trang Lưu không có tiếc rẻ chiến trường giành được thắng lợi này, quân địch bên này đều đã bị quét sạch, tiếp theo phải làm chính là dọn sạch cảng biển Kim Châu, cho dù bến thuyền bên đó và nơi cập bến cũng đều đơn sơ dị thường, nhưng dù sao cũng thích hợp để đổ bộ dỡ hàng hơn so với bãi bùn bên này, hiện giờ trọng yếu nhất chính là để đại bộ phận sang được.
- Nhị gia đến rồi! Có người nói với Trang lưu, được xưng hô tiếng “Nhị gia” này đều là hạng người liên trưởng lữ thứ nhất trở lên, năm đó đều gọi như thế.
Trang Lưu vừa dặn dò mấy liên đội đi tiếp nhận mấy cảng phụ cận, vừa dẫn người đi nghênh đón.
Trần Thăng cũng ngồi thuyền lên bờ, đến gần kề bãi biển, cũng nhảy vào trong biển, cầm trường kích tiến lên bờ, sau khi rời khỏi nước biển, đám thân vệ giúp lau người, thay đổi luôn áo giáp.
Trang Lưu tiến lên nói.- Sư trưởng không nên đến vào lúc này, đợi đến khi cảng biển dọn sạch đã.
Trần Thăng vẫn nhìn chiến trường phía xa, không kiên nhẫn xua tay ngắt lời Trang Lưu, trầm giọng nói.- Đừng nói những lời vô dụng này, ta cũng không phải đứa trẻ ba tuổi nữa. Ngươi tập hợp đoàn của ngươi lại, dẫn doanh trại hỏa pháo đánh giặc Thát, đuổi bọn chúng đi, bọn chúng còn tưởng là đang hát kịch, không đánh được thì trở về doanh nghỉ ngơi chắc?
- Đáng tiếc là đoàn kỵ sĩ chưa kịp đến, chúng ta đánh với giặc Thát thế này, thắng thì thắng được, chính là không có cách nào mở rộng chiến quả. Trang Lưu sau khi nhận mệnh tùy miệng nói một câu.
Trần Thăng mở miệng nói.- Trước tiên dừng lại ở Kim Châu này, khai thông đường biển Đăng Châu và bên này, những việc khác không cần nghĩ quá nhiều.
Trang Lưu bên đó đáp ứng một câu, xoay người chạy về đoàn của mình, mới chạy được hai bước liền bị Trần Thăng gọi lại dặn dò.- Phải cẩn thận quân Minh trong thành Kim châu, bọn chúng không cùng một đường với chúng ta.
Trang Lưu ngẩn người ra, lập tức cười gật đầu nói.- Xin sư trưởng yên tâm, thuộc hạ biết ai là người mình, ai là kẻ địch.
Liên đội càng ngày càng nhiều tề tựu trên bãi bùn, đám binh lính hỗ trợ lẫn nhau mặc áo giáp, binh lính súng hỏa mai cũng chỉnh lý lại trang cụ, châm lửa trong chậu than, sau đó cầm súng hỏa mai bước nhanh về phía trước.
Trần Thăng ở trong đám người vây quanh đi về phía trước, trên bến thuyền ở một bên, thủ quân của Nữ Chân Kiến Châu đã hốt hoảng lui lại, bọn chúng cũng biết bến thuyền này vô cùng trọng yếu, canh giữ ở đây là ngăn cản viện quân lên bờ, nhưng đại đội đều đã bị đánh cho hoa rơi nước chảy, bọn chúng làm sao còn chống đỡ nổi.
Đã có thuyền bắt đầu tiến vào nơi cập bến, đám thủy thủ đã lên bến thuyền trước, đang dùng dây thừng buộc vào cái cọc ở bến thuyền, sau khi thuyền cập bến, hỏa pháo lớn hơn sẽ được tháo xuống.
Khi đoàn thứ hai lữ thứ nhất đã biên chế đầy đủ xuất hiện ở dưới thành Kim Châu, doanh trại của Nữ chân Kiến Châu đã không duy trì nổi nữa, bọn họ dùng đất gỗ dựng lên công sự và doanh trại vốn dĩ không ngăn được oanh kích của hỏa pháo, huống hồ hiện giờ, đoàn thứ hai mang mấy chục khẩu pháo đến.
Cánh đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu chỉ dừng lại ở trong doanh trại chốc lát, lập tức liền toàn quân rút khỏi về phía bắc, bọn họ lại là phát hiện đám viện quân đến từ trên biển tốc độ hành quân không nhanh, không có cách nào để truy kích, đến lúc này cũng không còn để ý cái gì trang bị quân nhu nữa, thậm chí đến phóng hỏa cũng không kịp, đạn pháo không ngừng rơi xuống trong doanh trại, ai còn để ý được nhiều thế, quân tướng và đám kị binh đi trước, bộ tốt cũng lui lại, nhanh chóng đi hết.
Trang Lưu cũng không để đoàn thứ hai đi truy kích, trong tình huống không có kỵ binh, hiệu quả truy kích sát thương rất bình thường, huống hồ hiện giờ trọng yếu nhất là duy trì được an toàn ở gần kề Kim Châu.
Đầu thành Kim Châu đã đứng đầy người, bên trên thậm chí có chút chật chội, mỗi một người đều đang nhìn ngóng về phía tây, đều muốn nhìn tiến trình trận chiến đó.
Lúc đại đội Nữ Chân Kiến Châu nhào tới, đầu thành than thở một mảnh, thậm chí có người oán trách những thổ hào nông thôn không biết dùng binh, bờ biển nhỏ hẹp quanh co như vậy, ở đó chống đỡ giặc Thát, không có đường mà về, lẽ nào các người muốn học cái gì mà đặt vào tuyệt địa mà sống lại sao?
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn lại hắng giọng hạ lênh, để thủ quân Kim Châu tranh thủ mở cổng thành, cho dù đi ra nguy hiểm hay không, nhất định phải cố hết sức của mình mà kiềm chế đại quân giặc Thát, để viện quân đứng vững bên bờ biển, cổng thành bị đóng chặt cứng hoàn toàn, muốn đào ra phải mất nhiều thì giờ.
Kết quả bên này còn chưa tiến hành được nửa công việc, bên trên lại truyền tới tiếng hét khó bề tin nổi, đều ở đó nói.- Giặc Thát lui rồi! Lại qua một lúc, không ngờ ở đó hét.- Giặc Thát bại rồi!
Thủ quân Kim Châu nghe thấy tiếng động này bất chấp đào rỗng cổng thành, theo cục diện này cũng không có người coi trọng cái gì quân pháp, lên thẳng đầu thành mà nhìn.
Liền nhìn thấy binh tốt Nữ Chân Kiến Châu chật vật chạy trốn, hơn nữa nhìn ra rất chật vật, cũng nhìn ra bị thương vong không ít, mọi người đều là há mồm trợn mắt, không chỉ là vì bại cục này, cũng bởi vì điều này quả thực là tháo chạy quá nhanh, trên đầu thành nhìn không rõ cảnh tượng trên bãi bùn, nhưng nhìn thấy binh tốt đi lên không nhiều, sức mạnh đơn bạc thế này lại đánh lui quân Nữ Chân Kiến Châu nhiều gấp mấy lần, rốt cuộc là có yêu pháp gì sao?
Tiếp theo đó, đội ngũ đoàn thứ hai lữ thứ nhất hiện ra ở trước thành trì, từng cảnh tượng này đối với thủ quân trên đầu thành mà nói quá thiếu cảm giác chân thực, đại đội mấy nghìn người đi đến một trận tử chiến, đây không phải là một việc nhanh chóng kết thúc được, mà binh mã Nữ Chân dưới thành quay lại, thua không cần quá trình gì, nếu không có nghe thấy tiếng ồn ào vang dội đó, mọi người đều không xác nhận được rốt cuộc đánh hay không.
Nhưng sau khi nhìn thấy quân dung trận hình đoàn thứ hai lữ thứ nhất, đầu thành trở nên yên tĩnh không ít, bọn họ không quá hiểu tại sao phải có trận hình chỉnh tề thế này, dường như tinh thần khí lực này đều không dùng ra trận giết địch này, mà là về mặt chỉnh tề. Nhưng trận hình kỹ càng thế này lại rõ ràng cho bọn họ một loại cảm giác áp bức, quân tướng hiểu được chút binh thư đều nghĩ đến “thế trận như núi” để so sánh.
Nhìn thấy những binh lính tay cầm súng hỏa mai đi phía trước, thủ quân đầu thành đều đang cảm thán gan của bọn họ thật lớn, ngộ nhỡ quân địch xông đến, ngươi cầm hỏa khí đến một đồ tiện tay đều không có, chỉ còn lại cái mạng chịu chém thôi.
Hỏa pháo được mấy chục binh lính kéo đẩy cũng khiến bọn họ kinh ngạc, cho dù cần sức lực mấy chục người cũng đủ nặng, nhưng so với đại pháo ra trận mấy chục người mà trâu ngựa kéo kia của quân Minh mà nói thì cũng đủ nhẹ hơn nhiều rồi. Nhưng hỏa pháo nhẹ như vậy giết địch đả thương địch được không? Quan quân bên này cũng có tiểu pháo như thế, cái gì mà súng tử mẫu, cái gì mà Phật Lang Cơ, nhưng uy lực thật sự không đáng nhắc tới, hoàn toàn chính là súng rởm kêu to.