Những lời này nói đơn giản, nhưng bên dưới trước tiên là yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng gió biển thổi, yên tĩnh trong tức thời khiến thủ quân đầu thành có chút không hiểu, còn chưa đợi bọn họ buồn bực, tiếng núi rít biển gào vang lên, thủ quân Kim Châu nhìn đội quân chỉnh tề sôi trào đó, mặc dù cách rất xa cũng nhìn thấy người đối diện đang múa may binh khí, trong tiếng hoan hô hò hét, mỗi người đều đang hô, tiếng động ồn ào đó, đầu thành lại nghe không rõ ràng.
Không qua bao lâu, tiếng động dần dần trở nên chỉnh tề đều nhịp, mấy nghìn người đồng thanh hô hoán khiến đầu thành cũng nghe thấy.
- Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Sau khi nghe thấy tiếng động này, thủ thành Kim Châu rất nhiều người đã biến sắc mặt, nhưng cũng không có quá nhiều ngạc nhiên kinh hãi, sau đó bọn họ nghe thấy toàn bộ tiếng la.
- Tiến gia vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Cho dù danh hiệu hiện giờ của Triệu Tiến là Tướng quân Từ Châu, nhưng mọi người quen gọi vẫn là Tiến gia, hiện tại rõ rõ ràng ràng hô ra tiếng vạn tuế, thủ quân Từ Châu ngơ ngác nhìn nhau.
Vừa rồi lúc nghe thấy tiếng hô “vạn tuế”, còn chưa nghe thấy nhân xưng cụ thể, mọi người cũng giả hồ đồ, nhưng hiện giờ binh mã dưới thành rõ ràng hô ra là Tiến gia vạn tuế, theo quy củ thì đây chính là mưu phản lộ liễu, đây chính là quân địch không đội trời chung với vương triều Đại Minh, thủ quân đầu thành đều là xuất thân quan quân Đại Minh, theo quy củ, bọn họ phải không cùng chiến tuyến với phản tặc bên ngoài thành, quyết một trận tử chiến.
Thủ quân đầu thành có người ho khan, có người cười khổ, chỉ là không thấy phẫn nộ, mọi người nhìn nhau, đều từ trên mặt đối phương nhìn thấy chần chừ và xấu hổ.
Nhà mình đau khổ chống đỡ, mắt thấy quân địch sắp chống đỡ không nổi, bị binh mã “phản tặc” mấy canh giờ đánh cho nước chảy hoa trôi hơn nữa đuổi chạy, lại nhìn trang bị này, quân thế này, đâu còn khả năng đánh thắng nữa. Bây giờ mọi người chẳng những không có dũng khí, ngược lại là cảm thấy đám binh mã Từ châu này nhiều chuyện, có chút lòng dạ hiểu rõ hàm hồ bỏ qua, phải đâm phá mới tốt sao?
Trận hình của Triệu Gia Quân ở đối diện xét duyệt không có bao lâu, sau khi hô vạn tuế núi gào biển thét xong liền tản ra vào chỗ, lúc thủ quân Kim Châu còn không biết nên ứng phó thế nào, có một vật cưỡi chạy về hướng thành trì.
Nhìn thấy con vật cưỡi này, đám thủ quân đầu thành vốn muốn tản ra lập tức lại có tinh thần, đều đứng đó bất động, muốn nhìn xem đối phương muốn nói gì.
Đến lúc này, Trần Kế Thịnh và Trương Bàn cũng không có lòng dạ duy trì trật tự, chỉ là ở đó chờ đợi.
Tình thế như thế, kỵ binh đó của Triệu Gia Quân vẫn rất cẩn thu, dừng ở ngoài tầm bắn của cung tiễn, bắt tay lên miệng hô to.- Các vị lập tức xuống thành, đứng cách tường thành một trăm bước, nếu không tử thương mặc kệ, đợi sau khi pháo nổ lại lên thành.
Tiếng hô này lần đầu không ai nghe hiểu, hô đến lần thứ ba, thủ quân đầu thành Kim Châu mới nghe rõ, nhưng vẫn chưa hiểu ý của những lời này, cho bọn ta rời đầu thành, còn muốn cách tường thành trăm bước, nói gì mà tử thương mặc kệ, đây rốt cuộc là muốn làm gì.
Nhưng nghi hoặc của bọn họ nhanh chóng được giải đáp, bọn họ nhìn thấy mấy khẩu tướng quân pháo của Triệu Gia Quân bắt đầu hướng về bên này di động.
- Sắp công thành rồi!
Mọi người lập tức hiểu ra, nhưng đám đông sau khi ngẩn người có phản ứng đều nhất trí, lập tức chạy xuống dưới thành, rõ ràng là giống như dụ dỗ, không hề có ý chống cự, lúc Nữ Chân công thành, mặc dù pháo nổ, còn có người cắn răng hò hét ở đầu thành, nhưng hiện giờ mọi người lại không có ý niệm tử chiến nào.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn tuổi tác kỳ thực cũng không lớn, nhưng dẫn mọi người đánh lâu rồi, cũng dưỡng được khí độ trầm ổn, cho nên đi hẳn ở sau cùng, trên mặt Trần Kế Thịnh mang nụ cười khổ, ra hiệu Khổng Hữu Đức tự đi, trên mặt Trương Bàn cũng có nụ cười khổ không còn cách nào, ngoài cười khổ ra, hai người còn có thêm vẻ thoải mái nhiều ngày không thấy.
- Sau ba tiếng tù và vang lên lùi sau trăm bước! Tiếng tù và thứ tư pháo kích dừng lại!
Trong quá trình xuống thành, bên ngoài lại truyền đến tiếng thét cao giọng, xem ra cánh binh mã Từ Châu này tạm thời đưa ra quyết định này, suy xét không phải hoàn toàn như thế, thậm chí có chút diễn trò.
Cũng chính là Trần Kế Thịnh và Trương Bàn vừa từ trên tường thành xuống, tiếng rít bén nhọn bên ngoài thành vang lên, đám đông lộ rõ vẻ nhẹ nhõm đều thấp giọng mắng hai câu, vội bước nhanh hơn.
Nhưng tiếng thứ hai qua một lúc mới vang lên, lúc này mọi người đã lui sau ngoài trăm bước, nhìn tường thành cao ngất trước mặt, thủ quân Kim châu nhất thời đều không nói lời nào, lại là mấy người trẻ tuổi tức giận bất bình, làu bàu.- Giả thần giả quỷ cái gì, tướng quân pháo đó của giặc Thát chúng ta cũng từng thấy rồi, bọn chúng còn làm ra trò gì khác sao?
Những người khác thì lại yên tĩnh, vẻ ngượng ngùng tự giễu trên mặt trở thành thấp thỏm, tầm mắt lại bị tường thành che đậy, nhìn không thấy cảnh tượng bên ngoài, điều này khiến bọn họ càng bất an.
Tuyệt cảnh kề bên được viện quân xuất hiện trên biển cứu ra chuyển biến sinh tử thế này, niềm vui và nhẹ nhõm mà chuyển biến này mang đến đã tiêu tan, còn lại lại là hoang mang và bất an đối với mai sau.
Vốn dĩ mọi người nghĩ là vì Đại Minh tận trung, xứng với hương thân tử nạn Liêu đông, hoặc là chiến tử sa trường, hoặc là về lại quan nội, đằng trước không hổ lương tâm, phần sau có lẽ có tiền ffoog phú quý, nhưng ai cũng không ngờ lại phát triển như thế này, cứu binh đến, hơn nữa không phải là loại cứu binh thêm dầu vào lửa không làm nên chuyện gì, là cường quân sau khi đến liền đánh đuổi toàn bộ giặc Thát, nhưng đây không phải là quan quân Đại Minh, mà là “phản tặc”.
Mọi người vẫn vì đại Minh đánh chết đi sống lại, nhưng được phản tặc cứu rồi, sau này đi đâu về đâu, đến giờ thực sự không biết được.
Tiếng thứ ba sắc nhọn lại vang lên, đám thủ quân theo đó nín thở, phụ cận tường thành phía bắc lập tức trở nên yên tĩnh, tiếp theo đó là tiếng nổ vang như sấm đã không phụ lòng mong đợi của bọn họ.
Tiếng pháo nổ vang, mỗi người đều ôm tai của mình, sau đó chính là tường thành bị bắn trúng, vào thời khắc tường thành bị bắn trúng đó, đám thủ quân thậm chí cảm thấy mặt đất đều rung chuyển.
Loạt tiếng pháo này vừa dừng, lại vang lên tiếng pháo khác, tiếng pháo bắt đầu ầm ầm không ngớt, đám thủ quân đã không còn tò mò ban đầu, chỉ còn lại sợ hãi chấn động từ trong ra ngoài, và run rẩy trong ý thức.
Lúc trên đầu thành, nhìn thấy binh mã “phản tặc” kéo năm khẩu pháo đến, mặc dù là năm khẩu hỏa pháo lần lượt nổ, cũng không nên có tần suất như vậy, hơn nữa hỏa pháo đó di chuyển khá linh hoạt, độ dài đường kính cũng chính là giống tướng quân pháo, càng không nên có uy lực như vậy, dù sao hỏa pháo giặc Thát mọi người vừa mới thử qua.
Không biết qua bao lâu, thật sự ra không có bao lâu, tiếng pháo dừng lại, đám thủ quân đều có chút thất thần, càng có hoảng sợ khó bề che giấu, đều nói một pháo bắn nát vài dặm mười mấy dặm, nhưng mọi người từng trải cũng chính là như vậy, nhưng hôm nay cảm giác lại không giống nữa.