Lời còn chưa dứt, sắc mặt Mao Văn Long đã trầm xuống, chư tướng bên cạnh gã đều tức giận, việc làm tiền trảm hậu tấu này thực khiến cho người ta phát cáu, lúc trước chẳng qua là khách khí tùy ý ưng thuận, không ngờ cứ như vậy thuận đằng cán bò lên, vả lại Bì Đảo dễ thủ khó công, thật muốn khước từ người ngoài lên bờ, hoàn toàn phong tỏa được, nhưng nay không có chút sửa soạn nào, thuyền cũng đi tới rồi, còn làm thế nào được.
Vào lúc này, tất cả mọi người đều nhìn ra ngoài biển, bây giờ bọn họ đã hiểu hơn mười khẩu hỏa pháo trên mấy chiếc thuyền kia là tại vì sao, cũng có cảnh giác nhìn về phía bến cảng đang dỡ hàng, tường thấp chất đống lương thực kia, lại có thuyền tiến vào cập bến, bắt đầu bỏ ván giẫm xuống, cũng chính lúc này, nhìn thấy được ở mép thuyền dựng lên rất nhiều trường mâu.
Trần Kế Thịnh từ trên chỗ ngồi đứng bật dậy, hung hăng trừng mắt nhìn La Thần, mà La Thần nét mặt ngập tràn vô tội. Hai bên nhìn nhau một lát, Trần Kế Thịnh ghé tai nói nhỏ với Mao Văn Long vài câu, sau đó ba người đang ngồi cũng đứng lên, vội chạy về phía trong đảo. Mao Văn Long trên mặt đã hiện nụ cười tươi, chắp tay đứng lên nói.- Kẻ tới người lui đều nói Từ Châu cái gì mà binh cường tốt mạnh, hôm nay bản quan đã được kiến văn rộng rãi một phen.
Thuyền cặp bến kia đã thả neo, bỏ bàn giẫm xuống, chờ thân thuyền ổn định, người thứ nhất đi xuống dưới, người nọ cầm trường mâu trong tay, lung cõng một giỏ trúc nặng, thân thể mặc giáp, mang theo mũ giáp, đi xuống mấy bước.
Thuyền ở trên nước bị sóng bập bùng, không có cách nào làm cho ổn định, nhấp nhô lay động không ngừng, những người rời thuyền rõ ràng là không quen thuộc, lúc định bước lên bến thuyền, lảo đảo một cái, cơ thể mất thăng bằng, té ngã thẳng xuống đất, còn lăn một vòng trên mặt đất, bộ dạng có chút chật vật.
Trên bến thuyền người rãnh rỗi và không rảnh rỗi vốn cũng không ít, đều ở đấy tò mò nhìn thuyền lớn cặp bến, nhìn thấy không đúng, cũng không khỏi có chút bồn chồn. Quân dân trên Bì Đảo và dân tị nạn khác với những nơi khác của Đại Minh, tất cả mọi người đều là từ trong sống chết đi tới, hiển nhiên có vài phần cảnh giác. Nhìn thấy cảnh này, rất nhiều người nhìn võ quan Bả tổng và Thiên tổng làm chủ, kết quả phác giác bọn Thiên tổng Bả tổng đều đang ở đó nhìn người khác, nhưng cũng không lâu lắm thì ổn định lại, không truyền ra bất cứ mệnh lệnh nào, mọi người đương nhiên buông lỏng, hiếu kỳ tiếp tục nhìn.
Quân sĩ Triệu Gia Quân kia cầm trường mâu xuống thuyền, thân hình cao lớn, mặc khôi giáp, trong lúc giơ tay nhấc chân có phần khí độ khuôn phép, thoạt nhìn rất uy vũ, sức chú ý của mọi người đều tập trung về phía bên này, không phải ở bên cạnh cũng nhìn về phía bên này, chẳng ai ngờ rằng những người này rời thuyền lại té ngã như vậy, thật khiến cho mọi người kinh ngạc, trên bến thuyền thoạt đầu an tĩnh, lập tức có tiếng người bật cười, tiếng cười kia nhanh chóng lây lan, trên bến thuyền tiếng cười vang một mảng.
Mấy quân sĩ Triệu Gia Quân bị té xuống kia cũng ngượng ngùng, đứng dậy đi về một bên, có người có lòng để ý tới, tường thấp bằng bao lương thực dỡ xuống lúc trước giống như biểu lộ rõ chỗ họ đứng yên, cũng có người để ý tới, binh sĩ Triệu Gia Quân bị té xuống, áo giáp và mặt đất chạm nhau, tạo ra tiếng động tựa như một khối sắt.
- Thật đúng là cường binh tốt mạnh, khá lắm, khá lắm! Mao Văn Long bên kia cũng bật cười, thản nhiên nói hai câu, vẻ tươi cười trên mặt La Thần vẫn nguyên như cũ, thậm chí còn nói theo hai câu “thật đáng chê cười, chê cười rồi”.
Một đám binh lính Triệu Gia Quân từ trên thuyền đi xuống, lấy người lính thứ nhất rời thuyền làm điểm cuối xếp hàng, đứng thẳng thành phương trận, một con thuyền chở được một liên đội, may mà từ quân cảng Đăng Châu đến Bì Đảo, lộ trình cũng gần, đòi hỏi lương thực nước uống cũng không nhiều lắm, nói cách khác một chiếc thuyền lớn ngoại trừ thủy thủ, cũng chính là chở năm mươi gã binh sĩ, không phải là không có con thuyền lớn hơn nữa, nhưng rất ít thuyền đến vùng hải phận Liên Đông này.
Một liên đội đứng vững, người của liên đội thứ hai đi tới, tiếng cười vang trên bến thuyền dần dần trở lại bình thường, từng đội hình liên đội Triệu Gia Quân đều là hình vuông, trong lúc tiến lên đứng thành hàng va chạm lẫn nhau, xác nhận trên người bọn họ đều là áo giáp, ngay cả quân sĩ bình thường đều đội mũ sắt, thân mặc giáp, lưỡi trường mâu kia hơn một xích, cùng cán mâu nối lại cũng hơn một xích, chế phục phía dưới áo giáp không thấy miếng vá, giày mang cũng rất thực chỉnh tề, ngoại trừ trường mâu, bên hông còn có một thanh đao nữa.
Quân dân Bì Đảo trấn Đông Giang đều gặp qua cảnh đời, từ trước chưa thấy qua trên đường lưu vong cũng thấy nhiều, hiển nhiên nhìn ra được tài lực bốn trăm binh lính trước mắt, xem vũ khí xong, lại nhìn thân mình binh lính, ai nấy thần sắc đều tốt, vóc người cường tráng, vừa nhìn là biết ăn cơm no vả lại ăn uống cũng không tệ, quan binh to khỏe như thế này trấn Đông Giang có được mấy người, mọi người ăn no bụng cũng không bao lâu.
Bốn trăm quân binh cầm trường mâu kia phân bốn góc đứng yên, đám người vây xem đã không có người nàn lớn tiếng cười nói nữa rồi, mọi người cũng nhận thấy có cảm giác khí thế hung hãn khắc nghiệt này.
- Hảo tặc tử, bây giờ chúng ta cho dù có đuổi bọn chúng cũng đuổi không nhúc nhích rồi! Mao Văn Long nói với gã võ tướng bên cạnh bằng giọng đầy căm hận, không mảy may để ý La Thần ở bên cạnh nghe thấy, Mao Văn Long sắc mặt âm trầm đứng lên, chư tướng trấn Đông Giang cũng đứng lên theo.
Mao Văn Long liếc mắt nhìn vẻ mặt tươi cười của La Thần, buồn bực nói.- Chúng ta đến trước nhìn xem, đi xem cường binh ở Từ Châu tới này!
Có chút dạn dày hành quân bố trận nên mọi người nhìn hiểu được cục diện trên bến thuyền, bây giờ lương thực vây thành một vòng tròn bố trí làm công sự, bốn trăm binh lính Từ Châu kia trang bị đầy đủ canh giữ, cho dù trấn Đông Giang có sẵn sàng sống mái với họ, lấy binh lực trong tay dùng được ra, trong lúc nhất thời cũng không có cách nào lấy lại bến cảng, cho dù lấy được cũng phải bỏ ra cái giá thương vong rất nhiều.
Dọc đường đi qua, tham tướng trấn Đông Giang Trần Kế Thịnh đã truyền tin về, hai ngàn quân sĩ ở lại đợi lệnh bất cứ lúc nào cũng điều động được lên đường, hơn nữa mọi người còn đang bắt lính ở khắp nơi, chỉ cần Mao Văn Long ra lệnh một tiếng, lập tức giết tới. Mao Văn Long sau khi nghe tin báo thì trầm ngâm một lát, nhìn thấy hỏa pháo trên thuyền kia, nhìn bốn trăm binh lính chỉnh tề, chỉ hạ giọng phân phó một câu.- Để sau hãy nói.
Chẳng ai ngờ rằng người xuống không chỉ chừng này, người từ trên bốn chiêc thuyền lớn xuống xong, vì con thuyền phía sau xê dịch ra mảnh đất, lại có binh lính tay cầm súng hỏa mai bắt đầu đi xuống. Mao Văn Long đã đi lại đủ gần rồi, nhìn thấy được rất nhiều tình tiết, sắc mặt lại càng thêm khó coi, những súng hỏa mai không ngờ đều châm ngòi lửa, nòng súng hướng lên trên, nhìn ra đợc, đây là làm ra sửa soạn nổ súng bất cứ lúc nào.