- Đêm nay còn phải cẩn thận đề phòng, tuy nhiên cũng ngủ được ngon giấc rồi. Thát tử biết được chúng ta có phòng bị, đêm nay cũng sẽ không dám khinh động.
- Bọn thú vật này đúng là quỷ kế đa đoan, làm nhục nữ nhân khiến cho chúng ta thấp thỏm không yên, dụ dỗ chúng ta đi xuất kích, sau khi phát hiện không dùng được rồi, thì lập tức không làm nữa.
Triệu Tùng đơn giản nói với liên trưởng đội trưởng, Nữ Chân Kiến Châu dù hung tàn liều lĩnh đến cỡ nào, không có nhân tính đến cỡ nào, cũng là một đội cường binh nhuệ khí dồi dào. Hơn nữa giặc Thát man di khi làm việc cũng không phải chỉ trông vào liều lĩnh hung tàn, bọn chúng quân pháp nghiêm khắc, tiến thoái có độ, trang bị sung túc.
Nữ Chân Kiến Châu cũng biết được sẽ cùng với Từ Châu đánh một trận chiến ác liệt trong bảo trại, đương nhiên sẽ không mặc cho binh lính đi làm xằng làm bậy, sở dĩ không kiêng nể gì đi rêu rao như vậy, chỉ là cái kế dụ địch thôi.
- Các huynh đệ không cần có cái suy nghĩ là mình đang gặp may, bọn Thát tử bỏ ra nhiều công sức như vậy đi bố trí, khẳng định là muốn đánh tới cùng rồi, bọn chúng không phải là chỉ thu dọn xong trấn Đông Giang là rời khỏi.
Triệu Tùng khi nói lời này trên mặt lộ vẻ cười gượng, cũng có phần kiên quyết, cục diện đã như vậy, không muốn chiến đấu cũng phải chiến đấu thôi.
Hai huynh đệ Triệu Tùng và Triệu Hoàn này năm đó xuất thân là người buôn bán ngựa, nên tính tình rất là hoạt bát, cùng với tác phong trầm ổn vững vàng của các cấp võ quan Triệu Gia Quân là có chút khác biệt, lời nói so với người khác cũng nhiều hơn.
- Bọn Thát tử và trấn Đông Giang thù sâu như biển, khẳng định muốn diệt sạch hết, nhưng bọn chúng cũng không phải vì báo thù mà đến đây. Thát tử vì muốn tiêu diệt đi sức mạnh uy hiếp bên cánh sườn phe mình, xoá sạch phía đông trấn Đông Giang, vậy mới thong dong nhằm về phía tây phía bắc dụng binh. Chúng ta chiêu mộ dân chúng Bì Đảo, ác chiến với bọn Thát tử, vậy là biến thành uy hiếp mới của bọn chúng, cho nên bọn chúng khẳng định muốn làm một mẻ, khoẻ suốt đời rồi!
Nữ Chân Kiến Châu quấy rầy giằng co một đêm với nơi bảo trại trú quân, mấy lần đầu là tổ chức tiểu đội lẻn vào bên trong, hoặc là đột nhiên phát động tấn công, nhưng lại qua không tới đường cảnh giới nơi trú quân, hai lần đều bị súng hỏa mai bổ xuống quay đầu bỏ chạy về, còn có mấy lần phóng luôn cả người vào, người vừa nhảy xuống tường thấp, tráng niên khỏe mạnh Bì Đảo lập tức dùng thương gỗ đâm chết rồi.
Một đường từ Liêu Trấn trốn chết đến bên Bì Đảo này, đều là gặp qua cảnh tượng tàn khốc, đã trải qua máu lửa, không phải không dám ra trận giết người, nhưng khó tránh khỏi bị luống cuống tay chân. Binh lính Mãn Châu đến tập kích đêm đều là tinh nhuệ, gấp gáp như vậy đi chống lại, bọn tráng niên khỏe mạnh chiêu mộ đến có mấy tên bị giết bị thương, thậm chí cục diện suýt nữa không khống chế được, tuy nhiên binh lính Triệu Gia Quân vẫn không can thiệp vào, cứ như vậy xua đuổi lấy dân chúng Bì Đảo tiến lên.
Xông tới dù sao cũng là tiểu đội, dân chúng Bì Đảo trong lòng lại đang thù hận, người đông thế mạnh cầm lấy thương gỗ là đâm qua luôn. Tiểu đội binh lính bên Nữ Chân khi xông tới không chết cũng bỏ trốn, về phần tráng niên khỏe mạnh chiêu mộ tới, lần đầu tiên lần thứ hai còn kích động rối ren, kế tiếp cũng bình tĩnh lại không ít, biết được binh khí trong tay mình khi đâm giết người, đối phương thường thường với không tới, vài lần kế đó ngược lại cũng khá thuận tay rồi.
Phát hiện ẩn núp đánh bất ngờ như vậy không có hữu dụng gì cả, Nữ Chân Kiến Châu dừng ngay cử động này, dám đánh đêm đột kích như thế đều là tinh nhuệ, tội gì phải đổ hết vào như vậy, nhưng trên chiến trường luôn luôn phải làm suy yếu kẻ thừ. Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu ở xung quanh tổ chức giả vờ tấn công, bắt đầu xua đuổi lấy tù binh đến bên đây khóc lóc cầu cứu, cho dù không hề sát thương, nhưng làm cho người trong phương viên pháo đài mỏi mệt là được rồi.
- Ỷ vào nhiều người nên thay phiên tấn công. Đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu rõ, nhưng lại bất lực.
Một đêm này không ai ngủ ngon được, cho dù không có bị quấy rầy, theo tình huống sắp phải đại chiến, binh lính và tráng niên khỏe mạnh vòng trong vòng ngoài tại bảo trại, hoặc là khẩn trương hoặc là phấn khởi, cũng không có cách nào đi ngủ ngon. Lúc trời còn chưa sáng hẳn, bên nhà bếp đã bắt đầu bận bịu công việc rồi, quản sự Vân Sơn Hành gánh vác lương thảo thức ăn, vẻ mặt căm tức và đau lòng, vừa mắng, vừa chỉ huy người đi vận chuyển đưa lương thảo ra ngoài, lương thực vốn phải dùng trong hai tháng đấy, bây giờ đủ sức chống đỡ thêm mười lăm ngày nữa cũng khó nói lắm.
Đau lòng thì đau lòng, nhưng bữa cơm sáng nay nhất định phải ăn no mới được, một ngày mở đầu nhất định sẽ rất khó chịu đựng, bọn nữ nhân và trẻ em chiêu mộ tới cũng bị tổ chức đi giúp đỡ phụ việc, vào lúc này, bất cứ sức người nào cũng không nên lãng phí, mùi thơm thức ăn tràn ngập tỏa ra, binh lính và đám dân chúng vừa buồn ngủ vừa đói bụng đều có chút thả lỏng và bình tĩnh lại.
Nơi nói liền giữa biển trời dần dần sáng hẳn, tầm nhìn trở nên rõ ràng trống trải hẳn lên, nhìn thấy được tình hình khắp nơi trên đảo và trên mặt biển, xung quanh bảo trại đã có đại đội nhân mã trú đóng, lúc này cũng thấy rõ ánh lửa và bóng dáng bận bịu làm việc, xem ra là đang nhóm lửa nấu cơm. Cách bảo trại không xa, đội thuyền của Nữ Chân Kiến Châu đang giương buồm xuất phát, bọn họ cũng phải từ trên đất liền vận chuyển thức ăn tới đây.
- Trên biển đó là cái gì vậy? Bên trong pháo đài có người hoảng sợ hỏi, nhưng sau khi nhìn kỹ lại rất nhanh đều im lặng. Đó là xác chết trôi nổi trên mặt biển, hôm qua Nữ Chân Kiến Châu huyết tẩy bờ bắc, bởi vì nguyên nhân dòng nước chảy, ban đêm mới trôi tới bên này, khẳng định còn có rất nhiều xác chết đã chôn trong bụng cá, hoặc đã trôi đến các nơi xa hơn.
Xác chết trôi nổi trên biển khiến cho người xem hết cả hồn vía, đa số người bên này hôm qua không có thấy qua đại chiến, chỉ nghe thấy bên kia ồn ào và la hét, hôm nay sau khi nhìn thấy kết quả cuộc tàn sát đẫm máu, lại nghĩ đến cảnh tượng chính bản thân mình, cho nên tâm trạng cũng rất âm trầm.
Đúng lúc này, lại nhìn thấy có một đội binh lính Nữ Chân đi tới bên này, vài tấm chắn che lại một vị võ tướng Kiến Châu, bọn họ đi tới đây rất là cẩn thận, đi tới chỗ cách công sự ngoài tường khoảng trăm bước thì dừng lại, ở đó cất cao giọng hô lên.- Xin mời chủ quản Vân Sơn Hành ra nói chuyện.
- Có chuyện gì xin cứ việc nói! Triệu Gia Quân bên này là một gã liên trưởng ra mặt nói chuyện, Triệu Tùng đứng ngay bên cạnh liên trưởng này, vào lúc này, không cần phải đưa chủ tướng ra để cho bên kẻ địch biết được.
- Đại Kim ta và nước Minh có bảy cái hận lớn, người Từ Châu và nước Minh lại không đội trời chung, Đại Kim với bên Từ Châu thì không có hận thù gì, vậy thì cần gì phải chiến đấu lẫn nhau. Các ngươi chỉ cần đem người Hán đã chiêu mộ giao ra đây, quân Đại Kim ta sẽ như vậy rời khỏi ngay, tuyệt đối sẽ không xâm phạm một tí của cái bên Từ Châu. Võ tướng kia rất là đủ hơi sức, khi nói giọng Liêu Đông cũng khá rành mạch, nên bên này nghe được rất rõ ràng.