Giống như những lần đánh trước, sau khi đội trường mâu ổn định, súng hỏa mai cũng hoàn thành lắp đạn, bắt đầu từ hai bên cánh đến khai hỏa, đại đội Nữ Chân Kiến Châu đã bao vây trận hình Triệu Gia Quân này rồi, cũng có rất nhiều người cảm thấy, va chạm cứng đối cứng phía chính diện, hai bên cánh phương trận này sẽ rất yếu.
Nhưng phàm là đội ngũ đi hai cánh đều bị súng hỏa mai nghênh đón bắn giết, hơn nữa trên biển còn có đội ngũ không ngừng đổ bộ, sau khi hoàn thành liên kết đại đội, liền lập tức nhập vào chiến trường, các liên mới nhập vào không đi phía sau đại đội mà là đi sang hai cánh.
So với việc chính diện chỉ có trường mâu trường kích, hỏa lực hai cánh phương trận đổ bộ của Triệu Gia Quân càng mạnh, ở nơi đó chịu súng hỏa mai bắn, sau đó lại bị trường mâu và trường kích từng đợt đột kích.
Đi hai cánh bị đuổi trở về, vốn dĩ trận hình Kiến Châu tiến lên trước bị đánh dạt rồi, sau đó lại bị đánh cho lõm xuống, ngay sau khi hơn bốn trăm khẩu súng hỏa mai Triệu Gia Quân san bằng trận tuyến chủ lực, liền thẳng thừng nhằm đối diện khai hỏa đan xen, mỗi một phát đạn chì đều bắn trúng quân địch.
Súng hỏa mai khai hỏa, Nữ chân Kiến châu lùi bước, liên đội trường mâu tiến lên, hai bên chém giết nhau, súng hỏa mai sau khi nạp đầy lại lên, lần nữa khai hỏa.
Không ngừng có người kêu thảm ngã xuống, không ngừng có người sau khi ngã xuống rú lên thảm thiết, xác chết trên mặt đất thậm chí kéo ngã đồng bọn và quân địch, tiếng kêu thảm và rên la áp đảo tiếng la hét, còn có tiếng súng hỏa mai không ngừng vang lên.
Khi pháo binh trên thuyền lần nữa lên bờ, mang theo công cụ khai pháo hướng về hỏa pháo, binh mã Nữ Chân Kiến Châu rất muốn phá hỏng hỏa pháo này, nhưng vừa mới va chạm liền bị trường mâu của Triệu Gia Quân đánh cho không ngừng lui lại, vốn dĩ không bận tâm tới được.
Hỏa pháo được điều chỉnh đơn giản, nhanh chóng nhét đầy thi bắn, tiếng pháo vang lên, làn sóng tấn công này kết thúc rồi.
Binh tốt Nữ Chân Kiến Châu quả thực là dũng mãnh, bọn họ dã tính chưa thuần, xuất thân từ nơi bạch sơn hắc thủy khổ hàn, bọn họ hàng năm tử đấu với người Mông Cổ và Nữ chân dã nhân, thậm chí bởi vì đánh cá và săn bắt tạo thành tổ chức, nhưng bọn họ dù sao cũng là người, bọn họ cũng không chịu được thương vong quá lớn, ngay khi không nhìn thấy bất cứ khả năng thủ thắng nào.
Tiếng pháo là một nhắc nhở, để những quân binh Nữ Chân Kiến Châu còn đang cứng đầu ở đó nhận ra được, đợt sóng tấn công này thất bại rồi, bọn họ không những không có lay động được trận hình đơn bạc của viện quân, mà ngược lại phải trả giá thương vong thê thảm.
Trên dưới Kiến Châu khi bình tĩnh lại đột nhiên nhận ra được một việc, bọn họ xông tới, đối phương bị động ứng chiến, chiến đấu tiến hành đến bây giờ, chiến trường giao chiến không những không có đẩy mạnh, ngược lại bị đánh quay trở về, trận hình ngay ngắn đó của Triệu Gia Quân giống như một cái cối xay, nghiền nát tất cả những thứ ngăn cản trước mặt, những người phía trước đã nhìn thấy thi thể khắp mặt đất và những người bị thương đau đớn khôn cùng.
Nếu quân địch cũng có thương vong tương tự, thì trận chiến này còn đáng để tiếp tục, nhưng dường như không thấy người của đối phương ngã xuống, binh lính đứng ở phía đầu Triệu Gia Quân đều là mang mũ giáp, mỗi người đều mặc trọng giáp theo quy cách tương tự nhau, trường mâu trường kích chỉ về phía trước, cất bước cũng là đều nhịp, điều này chẳng khác nào chính là tường đồng vách sắt, đây đơn giản chính là kiên cố không phá vỡ được, bây giờ đã ở trên này đụng nhau đầu rơi máu chảy rồi.
Thương vong trong chiến đấu không đáng sợ, đáng sợ là không ngừng liều chết mà không có bất cứ hiệu quả nào, bọn binh mã Nữ Chân Kiến châu này cuối cùng cũng nếm được lợi hại của hỏa khí, hóa ra hỏa khí có uy lực như thế, súng hỏa mai đánh vỡ được miên giáp và tỏa tử giáp nặng dầy, giống như búa tạ đánh trúng, mà hỏa pháo chính là không có cách nào phòng ngự, bắn vừa gấp vừa nhanh.
Vốn dĩ ấn tượng với hỏa khí chỉ từ bên chỗ quân Minh mà có, uy lực hỏa pháo quân Minh lớn nhưng phóng ra chậm, điểm rơi gần như là cố định chết, chỉ cần chú ý né tránh thì sẽ không có nguy hại lớn, nhưng bây giờ cánh binh mã đổ bộ này hoàn toàn không giống, hỏa khí quân Minh so với bọn họ giống như là pháo hoa ngày lễ, quả thực không đáng nhắc tới.
Súng hỏa mai ở phía trước vang lên, không ngừng có người ngã xuống, đạn pháo rơi xuống phía sau người, lần lượt huyết nhục văng tung tóe, binh tốt Kiến Châu càng đến gần thì càng không giữ vững được, không đi nữa thì người sẽ bị vây khốn ở đây.
Tiếng hô quát đốc chiến của Tham lĩnh Tá lĩnh cũng bắt đầu trở nên nhỏ đi, kỳ đinh của bọn họ là tiền vốn của bọn họ, nếu cứ bị hao tổn thế này, về sau liệu có còn để bổ sung, hiện giờ các Bối lặc Bối tử đều thu hết sức mạnh vào trong tay mình, cho dù dò núi lục biển ra dã nhân bổ sung, cũng sẽ không đặt vào trong tay mình.
Binh đinh bên dưới nghĩ đơn giản, không muốn chết, không muốn đánh trận chiến không có bất cứ hy vọng nào thế này, nếu tự nhà mình chiến tử bị thương, mà trận chiến thắng lợi, thì người trong nhà ít nhiều cũng sẽ được chăm sóc, còn có phân chia chiến lợi phẩm, nếu chiến đấu thế này chết ở đây, không tốt chút nào.
Nghĩ thông điểm này, không có thúc giục vội vã như vậy, binh tốt Nữ chân Kiến châu bắt đầu kinh hoảng, bắt đầu sợ hãi, rốt cục có người không chịu đựng được nữa, vứt binh khí quay đầu chạy, binh tốt Nữ chân Kiến châu vẫn luôn thắng lợi, vẫn luôn không có địch thủ, đến tận lúc này mới phát hiện mình có thể chạy trốn, một người chạy trốn, có người ngăn cản, có người ý động, nhưng tiếng pháo vang lên khiến tâm tư của tất cả mọi người đều bị đánh cho tan tành.
Càng ngày càng nhiều người quay đầu chạy trốn, trận hình Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu sụp đổ, hoàn toàn sụp đổ rồi, lúc xông đến trận hình không đông đúc như thế, lúc rút lui không gây ra giẫm đạp và tự giết lẫn nhau.
Nhưng sụp đổ thì sụp đổ, mỗi một tiếng pháo phía sau nổ vang đều khiến cho sụp đổ này trở nên triệt để hơn, đạn pháo vẫn rơi vào đám người, thậm chí đội ngũ chạy phía sau còn bị súng hỏa mai bắn một loạt.
Trang Lưu dẫn các liên đội không có tiếp tục truy kích, chỉ là trong phương viên đứng vững bố trí tốt thủ ngự, đám dẫn đường Liêu Đông nhìn có chút hoa mắt, nghĩ thầm mắt thấy đối phương bị thua, các ngươi không thừa thắng xông lên, ngược lại không nhanh không chậm ở đây đào hầm lấp đất, có kiểu đánh trận như các ngươi sao?
Những người xuất thân Liêu Đông này nhìn thấy quân Nữ Chân Kiến Châu thắng lợi nhiều rồi, nhìn thấy quân Minh thua nhiều rồi, từ đại bại đến trước thắng sau bại, từ khí thế ngất trời lúc bắt đầu đến chật vật chạy trốn về sau, bởi vì nhìn thấy quá nhiều rồi cho nên đối với thắng lợi trước mắt vốn dĩ không có chút lòng tin nào, luôn cảm thấy phải thừa thắng xông lên, giết thật nhiều lính Nữ Chân, giết sạch rồi mới hoàn toàn thắng lợi, nếu không sẽ không có cách nào mà yên tâm được.
- Giặc Thát so với quân Minh mạnh hơn bao nhiêu chứ?
- Chúng ta đánh với quân Minh và lưu tặc, hình như cũng là đánh thế này, người ta sao lại nói giặc Thát mạnh thế này.
- Có lẽ không phải là chủ lực của giặc Thát đến?