Mặc dù bị hỏa khí nhắm thẳng như thế nhưng chỉ cần không phải bị bắn thẳng trong vòng mười bước thì chẳng khác nào bị một đám hạt cát cắt qua mặt mà thôi, nhiều nhất là rát mặt.
Mọi người ào ào đẩy nhanh cước bộ, từng chút càng nhanh hơn một chút, nhào tới trước mặt, đó chính là mọi việc đều thuận lợi, nhìn thấy nhiều thuyền như vậy làm người ta cảm thấy sợ hãi, thật sự lại là đưa tiền đồ đến tận cửa của mọi người.
Trong tiếng bước chân rầm rập của kỵ binh trên đường, pháo hai cân tây và pháo ba cân tây khai hỏa thậm chí không dẫn nổi chú ý của mọi người, bốn phát đạn pháo bay ra này dường như không có bất cứ ảnh hưởng gì đối với đội kỵ binh xung phong, giống như một con muỗi bay tới mà thôi.
Đạn pháo bắn vào trong đội ngũ, có một phát đạn pháo bắn hụt, nhưng lại cực kỳ trùng hợp, thậm chí nói giống như kỳ tích, nó bắn trúng khe hở giữa những kỵ binh. Kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu bị hoảng sợ còn chưa kịp nhẹ nhỏm, đạn pháo kia lại bắn ngược lên, nổ văng mấy cái chân ngựa, chỉ thấy người ngồi trên ngựa đó rớt xuống, thậm chí ngựa còn không kịp hí thảm lên, đã mang theo quán tính vùng lên quằn quại, kỵ binh trên ngựa đó liền không thoát thân được, cứ như vậy bị lăn thành một mớ thịt nát.
Đạn pháo không có bắn hụt xẹt qua thân thể kỵ binh, nó đụng đến bất cứ thứ gì, thứ đó đều bị đánh nát, cũng có đạn pháo bắn trúng ngựa, thân thể con ngựa cường tráng khỏe mạnh cong gãy thành một góc độ kỳ quái, đánh bay đồng bọn ở gần đó.
Đội ngũ kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu hỗn loạn một trận, những đại bác của đám nhân mã lên được bờ này đúng là lợi hại, chẳng qua thế xung phong của kỵ binh cũng không có dừng lại. Một pháo bắn ra, pháo thứ hai còn không biết sẽ được bắn khi nào, thừa dịp này vọt tới khoảng cách trước mặt, đem đám viện quân ù ù cạc cạc xuất hiện đó chém giết sạch sẽ!
Đại bác nhanh chóng được nạp thêm đạn dược, các pháo thủ của quân Triệu gia dùng động tác vô cùng thành thạo chỉnh đốn và sắp đặt lại nhét đạn vào, sau đó lại bắn ra đợt pháo kích thứ hai.
Bị sát thương lần này chính là đội phía sau kỵ binh, bởi vì không ngờ được rằng đợt pháo kích thứ hai tới nhanh như vậy, cho nên sau khi kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu tách ra lại tụ họp lại, đạn pháo rơi vào trong đám người, sức sát thương không nhỏ hơn vừa rồi bao nhiêu, người ngã ngựa đổ, gào thảm chửi bậy.
Nhưng người ở đằng trước theo đó nhìn quét khắp xung quanh, thầm nghĩ rằng đám viện quân đến giúp này có phải là còn có đại bác khác hay không, hoặc là trên thuyền kia có đại pháo kỳ lạ nào đó nổ súng?
Cũng không phải! Cánh quân của phương đội đơn giản trước mắt kia, bốn khẩu đại pháo lại đang bốc lên khói thuốc súng, hỏa pháo này không ngờ lại khai hỏa nhanh như vậy!
Nhưng đã đi đến khoảng cách như thế này, nếu muốn quay trở lại tản ra là không có một chút khả năng nào, chỉ có tiếp tục tiến lên phía trước, vọt tới trước mặt đi, thật không tin đám viện quân đó còn chống đỡ được.
Từ sau khi bày trận nghênh địch, vẻ mặt Trang Lưu đã nghiêm túc dị thường, lại có vẻ hưng phấn quyết thắng bại lúc sắp khai chiến, nhưng cũng không biểu lộ trước mặt thủ hạ, nếu không quân tâm sĩ khí sẽ dao động, ảnh hưởng đến chiến cuộc.
Nhưng đến lúc này đây, trên mặt Trang Lưu đã hiện lên ý cười, quá trình chiến cuộc đã đi vào đúng quỹ đạo của Triệu Gia Quân, mỗi một lần giao chiến, mỗi một kẻ địch lần đầu tiên chạm mặt Triệu Gia Quân, đều sẽ làm ra cùng một dạng lựa chọn và ứng đối.
Không ai nghĩ tới hỏa khí lại có uy lực lớn đến như vậy, có tầm bắn và tần suất bắn như vậy, hơn nữa tất cả bọn chúng đều xem Triệu Gia Quân như quân Minh hoặc quân Minh mạnh hơn một chút. Ấn tượng của tất cả mọi người với hỏa khí, thậm chí bao gồm bản thân quân Minh, đều nghĩ trình tự của quân Minh là như vậy.
Ngay lúc xung phong vọt lên, mặc dù đã biết được uy lực, nhưng bởi vì quán tính xung phong cũng không có cách nào dừng lại được, nếu như dừng lại, hoặc là đại đội tan vỡ, hoặc là tự giày xéo nhau, đây đều là tình trạng vô cùng thê thảm.
Trận hình của kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu đã không có chặt chẽ ngay lúc bắt đầu, nhưng bọn chúng lại không có cách nào tản ra, chỗ bọn họ xông lên đánh vào trận địa địch rất nghiêng lệch, nếu tản ra nữa cũng chỉ đành xông vào trong biển.
Không riêng gì Trang Lưu lộ ra nét cười, mà ngay cả vẻ mặt của đám lính súng hỏa mai hàng đằng trước cũng lộ ra vẻ thoải mái như vậy, cùng một quá trình như vậy họ đã thấy rất nhiều rồi.
Kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu tiến vào tầm bắn của súng hỏa mai, bọn liên trưởng đội trưởng hạ lệnh, hàng thứ nhất súng hỏa mai khai hỏa. Kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu ở phía trước theo đó giơ tay che mặt, dựa theo từng trải trước đây, chỉ cần làm như vậy là đủ rồi, tránh cho hạt sắt linh tinh bắn tung tóe lên đập vào mắt, nhưng trong lòng mọi người lại cảm thấy nếu chỉ làm như vậy chỉ sợ là vẫn chưa đủ. Có ngựa bị bắn trúng, ngựa bị đau hí lên, ngã xuống đất quay cuồng, có kỵ binh bị bắn trúng, toàn bộ thân thể giống như bị sức mạnh vô hình gì đó bắn trúng, liền ngã xuống ngay tức khắc.
Nhưng đại đội kỵ binh vẫn xông về phía trước như cũ, hàng thứ hai súng hỏa mai khai hỏa, đội ngũ xông lên trước càng thưa thớt, kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu cực kỳ phẫn nộ. Chỉ cách mấy chục bước, tại sao các ngươi còn chưa tản ra, tại sao lại không chạy trốn, ngựa chúng ta sắp vọt tới trước mặt các ngươi giết người. Nhưng quân súng hỏa mai ở trước mặt ngay cả thân thể cũng không rung động, thậm chí trên mặt còn có nét tươi cười, liền không chút thay đổi cứ như vậy mà nổ súng, nổ súng, nổ súng!
Ngay khi hàng thứ năm súng hỏa mai nổ vang, thế xông lên của đám kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu đã rất chậm, nhìn đồng bọn cùng ngựa ở phía trước không ngừng ngã xuống, người phía sau không muốn đi lên để chịu chết, thậm chí ngay cả thú cưỡi của bọn họ cũng theo đó hãm bước chân lại. Dũng cảm và mạnh mẽ của bọn họ là có hạn, ngay khi đối phương cũng cường ngạnh và dũng mãnh gan dạ, thậm chí khi còn vượt qua bọn họ, kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu sẽ nao núng, bọn họ cũng là con người, cũng coi trọng sống chết.
Đội kỵ binh của Nữ Chân Kiến Châu xếp phía sau đã sắp nằm ngoài tầm bắn của súng hỏa mai, nhưng bọn chúng quên còn có đại bác, đến lúc này, bốn khẩu đại bác lại được điều chỉnh tốt góc độ và phương hướng mới, lại nã pháo!
Một loạt tiếng pháo này đã phá hủy dũng khí còn sót lại trong lòng bọn kỵ binh, không có người nào dám tiến lên phía trước, nhưng bọn chúng còn hơi chần chờ một chút. Binh mã Nữ Chân Kiến Châu dũng mãnh gan dạ, một bên là bạch sơn hắc thủy dã tính chưa lui, còn những mặt khác lại là quân pháp nghiêm khắc, lâm trận bỏ chạy chắc chắn bị ghép vào tử tội, là chết ngay bây giờ? Hay là đợi sau khi trở về bị quân pháp xử lý? Đó thật sự là lựa chọn khó khăn!
- Súng hỏa mai xếp thành đội, tiến lên trước ba mươi bước sau đó nổ súng!
Đối diện truyền đến mệnh lệnh như vậy, bọn chúng nhìn thấy những viện quân cầm súng hỏa mai đó nhanh chóng chạy lên phía trước.