Phía dưới lại lớn tiếng hô ứng, chỉ có điều vào đúng lúc đó, pháo của Nữ Chân Kiến Châu lại khai hỏa, tiếng huyên náo ồn ào của đám đông thẳng thừng bị che lấp mất.
Có ai đó quát lên bên trong thành.
- Người nào bằng lòng liều mạng với Thát tử thì lên thành, đều ở trong thành chuẩn bị, có lúc cần các ngươi ra tay, ai muốn sống cũng không bắt buộc, tự mình tìm nơi mà nấp đi, bây giờ muốn chạy trốn hay muốn tạo phản chỉ có một đường chết!
Hai bên lần lượt giằng co chém giết lẫn nhau, quân Minh và Nữ Chân Kiến Châu chiếm đóng qua lại, trong thành đã sớm không còn dân chúng nữa, nghe những lời như thế, rất nhiều người đều cầm binh khí của mình lên, cũng có người vẻ mặt phức tạp, sau khi do dự chần chừ xoay người vào trong nhà, có người ánh mắt khinh bỉ, có người nói ra lời trách cứ, tuy nhiên đã có người nhanh chóng ngăn cản lại. Vào thời điểm này, ở lại cũng đã tốt lắm rồi, đã không đòi hỏi được những điều gì khác nữa.
Nữ Chân Kiến Châu chia làm ba đội, một đội ở lại giữ quân trận, một đội còn lại vây quanh hỏa pháo đi về góc thành phía tây bắc, phá hủy bên này bắt đầu tấn công tiêu diệt, còn lại một đội khác đang đối mặt với thành Kim Châu, xe công thành và thang đã bắt đầu di động về phía trước, đám người vận chuyển thang và xe công thành cử động mà hơi chậm một chút cũng sẽ bị chém chết, toàn bộ chiến trường đều bắt đầu dịch chuyển theo.
Hiên tại sương mù dày đặc vốn che khuất bầu trời đang càng ngày càng loãng, mọi thứ trên chiến trường càng ngày càng rõ ràng, quân phòng thủ trên tường thành Kim Châu nhìn quân trận Nữ Chân Kiến Châu thúc ép tới được, ai nấy đều có cảm giác hít thở không thông.
- Hỏa pháo đó quá yếu mệnh, bằng không bây giờ ra ngoài đó còn đánh được một trận, nhưng bây giờ thì không động!
Trần Kế Thịnh cắn răng nói, Trương Bàn sắc mặt khó coi gật đầu
- Dẫn dụ Thát tử đến rồi đánh, bọn chúng không có cách nào triển khai trong thành, chúng ta ở trong thành nghênh địch!
- Không được quân của Thát tử quá nhiều, để cho bọn chúng xông tới chỉ sợ là cổng thành không đóng được nữa!
Dù cho là ai cũng biết việc cố thủ thành này là không thực hiện được, nhưng vào lúc này bọn họ đã không có lựa chọn khác, chỉ đành tự tìm cái chết mà liều chết chiến đấu.
Trận hình của Nữ Chân Kiến Châu đã sắp xếp xong xuôi, quá trình khá dài này càng làm cho quân phòng thủ gian nan hơn, thật giống như người ta đang mài dao chuẩn bị giết ngươi, nhưng ngươi chỉ trơ mất nhìn. Tần suất nã pháo của Kiến Châu Kiến Châu Nữ Chân rất chậm, hơn nữa điều chỉnh phương hướng lại rất thong thả.
Cho dù là như vậy, nhìn đến nơi đặt hỏa pháo của Kiến Châu trên dưới quân phòng thủ đều mắng to, từ trước đến nay những pháo thủ quân Minh kia lúc làm việc lừa gạt, nhưng tới chỗ Kiến Châu Nữ Chân lại ngoan ngoãn chịu khó như vậy, vậy ban đầu phần tâm tư này dùng ở đâu!
Cuối cùng hỏa pháo cũng bắt đầu oanh kích vào góc tường thành, tần suất pháo kích vẫn chậm như trước, thậm chí còn có đạn pháo bắn hụt, nhưng chỉ cần bắn trúng sẽ lấy đi một phần góc tường thành, chỉ cần số lần bắn trúng đủ nhiều, góc tường thành liền sẽ sụp đổ xuống, đến lúc đó thì giẫm đạp được lên con dốc để vọt lên.
Kết cục mọi người cũng nghĩ ra được, cũng đối mặt được, cho nên vào lúc này đám người Khổng Hữu Đức cũng đã lên tường thành, nằm xuống mai phục tại phía sau công sự che chắn, chịu đựng mỗi một lần đất rung núi chuyển. Bọn họ không nghĩ gì khác, chỉ nghĩ đến lúc Nữ Chân Kiến Châu công thành thì tiếp chiến ngay lập tức.
Nằm ở chỗ này mùi vị cũng không tốt lành gì, đạn pháo gào thét bay tới, chấn động bức tường vốn không cao lớn chắc chắn, khoảng thì giờ rất dài lại tăng thêm dày vò trong lòng, cũng không ai biết tiếp đó đạn pháo bắn thẳng lên trên thành hay không, đã có người không kịp né tránh, bị gạch đá vỡ mảnh vụn bắn trúng, trên người liền nhiều thêm vài cái lỗ thủng đầy máu.
- Nhanh, nhanh lên!
Khổng Hữu Đức luôn luôn theo đó lẩm bẩm, đột nhiên gã nghĩ đến, nếu thật sự chết trận, đi xuống âm tào địa phủ, phải nói với người nhà những gì mình đã gặp được như thế nào, hẳn rất là có thể diện, bản thân mình đúng là đã giết không ít Thát tử, không làm thân bằng hảo hữu thất vọng, ưỡn thẳng ngực được.
Hiện tại gã chỉ mong đợi pháo kích nhanh chóng chấm dứt, mặt đối mặt mà chém giết, như vậy trong lòng mới thoải mái, bị đè nén như vậy thật sự rất khó chịu. Mỗi một pháo bắn tới, gã đều mong chờ pháo tiếp theo, mong chờ kết thúc. Khổng Hữu Đức co rúc thân thể ở phía sau công sự che chắn, ôm đầu, tình huống bên ngoài như thế nào cũng không nhìn thấy được.
Cách thức ẩn nấp như vậy là do Triệu Gia Quân Bì Đảo truyền thụ cho, mặc dù tư thế khó coi, không có chút khí khái anh hùng gì, nhưng đối với sức sát thương của hỏa khí mà nói, lại tạo được tác dụng ẩn nấp vô cùng tốt.
Mỗi một lần pháo bắn tới, quân trận Nữ Chân Kiến Châu phía đối diện sẽ có tiếng hoan hô vang lên, thật giống như bọn chúng đã đại thắng rồi vậy, điều này làm cho Khổng Hữu Đức càng thêm căm phẫn, trong lòng nghĩ các ngươi còn chưa có lên thành, Kim Châu còn đang nằm trong tay quân Minh, các ngươi vui mừng cái gì, đợi chút nữa ông đây sẽ cho chúng mày biết mùi dưới đao ông.
Nhưng một phát pháo tiếp theo làm thế nào lại vẫn chậm chạp không đến, bên ngoài làm như thế nào mà lại yên tĩnh như vậy, rốt cuộc Khổng Hữu Đức mới nhận ra được chút bất thường. Gã ngẩng đầu nhìn sang, gã không nhìn thấy bất cứ thứ gì ngoài thành, nhưng lại thấy có người đứng trên tường thành, điều này khiến cho Khổng Hữu Đức giận dữ, lập tức rống lên.
- Tiểu Cảnh, con mẹ nó ngươi không muốn sống nữa à, mau nằm xuống!
Nhưng thật không ngờ Cảnh Tinh Trung vẫn ngơ ngác đứng lên như vậy, vẫn không nhúc nhích nhìn về phía tây? Lại một pháo bắn tới nữa, mảnh vụn gạch đá cũng rất dễ dàng văng trúng người, chứ đừng nói chi là, nếu Nữ Chân Kiến Châu tới gần bên dưới thành, lắp tên giương cung bắn lên tường thành, Cảnh Tinh Trung kia chính là cái bia ngắm.
Tiếng gào thét bên này không có chút hữu dụng nào, Cảnh Tinh Trung vẫn cứ ngây ngốc đứng như thế, lúc này Khổng Hữu Đức thực sự có chút nóng nảy, mắt thấy không có ai đứng gần Cảnh Tinh Trung, gã cúi thấp người chạy qua, định bụng xông lên quật ngã đối phương xuống.
Khổng Hữu Đức vừa mới đứng dậy chạy hai bước, thì nhìn thấy Cảnh Tinh Trung đang đứng ngây ngốc ở nơi đó xoay người qua, khuôn mặt không có chút điên loạn nào, nhưng chỉ có chấn động.
- Thuyền thuyền thuyền.
Cảnh Tinh Trung thì thào lẩm bẩm, trong lúc đó tiếng nói đã bất chợt lớn hơn rất nhiều, từ lời nói thầm cho tới biến thành tiếng gào thét, tay y chỉ về bến cảng phía tây, dùng hết sức lực hét lớn.
- Thuyền! Thuyền đến rồi! Thuyền lớn, thuyền lớn!
Tất cả mọi người trên tường thành đều đứng lên theo, mặc kệ dưới thành có pháo kích hay không, cho dù quân trận của Nữ Chân Kiến Châu ở khoảng cách rất xa, nhưng đều nhìn sang hướng cảng bên kia. Đúng là có thuyền, mà không phải thuyền nhỏ hôm qua đã rời đi, mà là thuyền lớn, thuyền lớn giống như thành trì trên biển, còn không phải chỉ một thuyền, mà có mười thuyền, mấy chục thuyền, không đúng, nói không chừng phải có trên trăm thuyền!
Bởi vì sương mù che khuất, mọi người đã không còn lòng dạ để nhìn cái gì trên biển nữa, bởi vì Nữ Chân Kiến Châu có hỏa pháo, mặc dù những chiếc thuyền kia có trở về cũng không có cách nào thay đổi được toàn cục nữa rồi.