Nhìn thấy quân binh trẻ tuổi này lớn tiếng xông tới, tráng niên Bì Đảo cùng đi theo đều là nhiệt huyết sôi trào, cừu hận và phẫn nộ đối với Nữ Chân Kiến Châu che giấu đi sợ hãi và kích động, ai nấy rống giận mãnh liệt xông về phía trước. Trịnh Tiểu Nhị cũng là ngoác miệng rống to, đến lúc này, cái gì cũng không màn tới được, Ngô Tiểu Hổ rõ ràng chậm một bước, nhưng vẫn là xông lên theo, liều mạng với Thát tử!
Binh đinh Nữ Chân xuống thuyền không manh động như vậy, mấy con thuyền nhằm vào trai tráng Bì Đảo này lúc ở trên thuyền liền đã để ý tới đội người này, từ trên thuyền nhảy xuống, cung thủ Nữ Chân Kiến Châu tiến lên mấy bước, liền đứng dậy giương cung, nhằm chuẩn vào người liền bắn.
Quân binh Đông Giang trẻ tuổi xông ở đằng trước nhất dễ thấy njất, cũng thành mục tiêu của cung tiễn, mấy mũi tên gào thét cắm vào trên mình gã, một mũi tên bắn thẳng xuyên qua cổ của gã. Quân binh trẻ tuổi kia ngay cả kêu thảm kêu đau cũng chưa phát ra, lảo đảo đi tới trước mấy bước, gian nan giơ đao lên, ngửa mặt lên trời ngã xuống.
Trịnh Tiểu Nhị xông tới trước vẫn luôn đi theo quân binh dẫn đầu kia, nhìn thấy quân binh kia ngã ngửa chỉ cảm thấy cơ bắp cả người mình thít chặt, ngay cả bước chân cũng bước không ra được. Đằng sau cũng có tiếng kinh hô vang lên, vào lúc này, đồng bọn cách trước mặt, Trịnh Tiểu Nhị lại nhìn thấy nhe răng cười độc ác của bọn cung thủ Thát tử cách đó không xa, nụ cười này ở trên mặt quản sự trong trang kia cũng từng thấy qua. Trịnh Tiểu Nhị trong lúc đột ngột có thêm sức lực, lại là xông tới trước, cách khoảng chừng còn có hơn hai mươi bước, tới trước mặt, giết một người đủ vốn rồi!
Đến lúc này, mọi người bất chấp chạy trốn, ở trên khoảng cách này vốn dĩ không có cách nào chạy trốn, chỉ có liều mạng. Cung thủ Nữ Chân đứng ở bên kia lại rất điềm tĩnh, tiếp tục giương cung lắp tên bắn ra, mỗi một tiễn tất nhiên giết một người, quá gần rồi, cung tiễn muốn nhắm chuẩn rất dễ dàng, binh lính Nữ Chân Kiến Châu nhảy xuống thuyền càng lúc càng nhiều, hễ là có cung tiễn đều là bắt đầu bắn ra!
Đây còn xa không nói được mưa tên, vẫn như trước có mấy chục người ngã xuống đất, tất cả nhiệt huyết và phẫn nộ cùng với thù hận đều bị hơn mười mấy cái mạng này dập tắt. Trịnh Tiểu Nhị rốt cuộc xông không nhúc nhích, lại cũng không dám vọt tới nữa. Gã nhìn thấy Ngô Tiểu Hổ quỳ rạp trên mặt đất, Ngô Tiểu Hổ dường như còn sống, vừa vặn bùn đất ở bên dưới đã bị máu nhuộm đỏ. Trịnh Tiểu Nhị cảm thấy tay chân lạnh ngắt, gã vừa rồi hối hận bản thân không xông ở trước nhất, nhưng bây giờ lại có chút may mắn.
Không chỉ một người nghĩ như vậy, khóc hô quay đầu bỏ chạy, cán gỗ trong tay cũng không cần nữa, Trịnh Tiểu Nhị cũng là như vậy, vừa chạy vừa duỗi tay gạt đi nước mắt trên mặt. Gã cảm thấy cực kỳ xấu hổ, thầm nghĩ một đầu đâm vào chỗ chết, từ Liêu Trấn trốn mãi tới nơi này, ở Bì Đảo này vẫn phải trốn. Gã đã nhìn thấy cười to càn rỡ của Thát tử đằng sau, tiếng cười kia mang theo khinh thường, ai cũng đều nghe ra được.
Một hơi chạy ra hai trăm bước, đằng sau lại không có ai đuổi theo, thở hổn hển dừng lại quay đầu, lại nhìn thấy quân tốt Nữ Chân Kiến Châu không có truy đuổi, mà là từng đội lên bờ, đội thuyền trước mặt cướp luôn bãi biển, đằng sau thì buông xuống thuyền tam bản, hoặc là nhảy vào bơi lộ trong nước biển ngang ngực. Trăm chiếc thuyền gần như là con số mấy ngàn binh lính, không ngờ không kém hơn kẻ địch bờ bắc đối diện.
Không qua bao lâu, quân tốt Nữ Chân Kiến Châu trên bờ đã quá ngàn người, đã có hai cờ xí của Tham lĩnh phất ra, tuy rằng đội ngũ cũng không phải nghiêm chỉnh như vậy đều là một cỗ khí chất lành lạnh ngang nhiên tràn ngập.
Nhãn lực Trịnh Tiểu Nhị không tệ, gã thậm chí nhìn thấy được nụ cười trên mặt Thát tử ngoài mấy trăm bước. Trịnh Tiểu Nhị đột nhiên cảm thấy xấu hổ, muốn lao ra liều mạng với Thát tử, chẳng sợ bị Thát tử bắn chết chém chết đều hơn so với mặt mũi chạy trốn. Nhưng nhìn thấy thi thể trên bãi biển, gã thế nào cũng không sải động bước chân, nhưng chính vào lúc này, gã phát hiện nét cười trên mặt Thát tử thu lại, nhất tề quay đầu nhìn về một phía. Trịnh Tiểu Nhị theo đó nhìn sang, lại thấy được đội ngũ mấy trăm người.
Trịnh Tiểu Nhị mở miệng thốt ra.- Đây là hộ vệ thương hành Từ Châu. Giọng điệu cũng rất bình thản, mấy trăm người này làm được cái gì, Thát tử lên bờ cũng đã có hơn một ngàn, bọn chúng lúc vừa rồi không ra, hiện giờ đi ra chịu chết sao?
Trịnh Tiểu Nhị đến lúc này cũng không vội vã rời đi rồi, Bì Đảo đã lớn như vậy, bản thân khẳng định cướp không được thuyền, Thát tử lên đảo, bản thân mình hoặc là chết hoặc là bị bắt đi làm nô lệ còn không bằng nhìn thử cảnh tượng trước mắt này. Trịnh Tiểu Nhị trong lòng không có hy vọng gì, mấy đội ngũ từ trong bảo trại thương hành ra đây đi không nhanh, nào đâu phải là dáng vẻ muốn liều mạng với Thát tử, chẳng lẽ là sang giảng hòa hoặc là đầu hàng sao?
Quân tướng Nữ Chân Kiến Châu đã lên bờ cũng nhìn thấy đội ngũ bên kia tới đây, bọn họ ở trên đảo có thám tử tai mắt, đương nhiên biết có thương hành Từ Châu gì kia trú đóng, theo bên phía Nữ Chân Kiến Châu nghĩ, thương hàng đối với công phòng không có ảnh hưởng gì, sớm muộn là cá thịt trên thớt gỗ. Nhưng sau khi nhìn thấy cách thức xây dựng của thương hành này, bọn họ mới cảm giác được không phải đơn giản như vậy.
Tuy nhiên thận trọng chỉ vậy mà thôi, một Thát tử không tới sáu trăm người đáng giá cái gì, sau khi đánh hạ Bì Đảo lại đối phó cũng không muộn. Trong lòng quân tốt và quân tướng Nữ Chân Kiến Châu, chiến lực của người Hán thật sự không đáng giá nhắc tới, trong đại quân mấy vạn người cũng liền mấy trăm kẻ khó nhằn. Khó nhằn này cũng chỉ là ý tứ mạnh giống như binh đinh Bát Kỳ của Kiến Châu. Lần này vì đối phó Giang Đông, các Kỳ ước chừng điều động hơn bảy ngàn, lại mang tới binh tốt Liêu Trấn mới đầu hàng, đã là đại quân quá vạn rồi, thu dọn trấn Đông Giang này cũng đã là giết gà dùng đao mổ trâu, mấy trăm người thương hành này ngay cả đầu cũng không tính là gì.
Hơn trăm người đi rất chậm, phục trang rất chỉnh tề, binh khí rất ngay ngắn, đội ngũ cũng rất chặt chẽ, tuy rằng chậm nhưng vẫn là đang đi về phía trước, hơn nữa không có quân tướng thét to thúc giục, xem ra sĩ khí quân tâm còn giữ gìn không tệ. Nhưng quân quý thần tốc, phải thật nhanh kéo sang ngăn cản lên bờ, liền hẳn nên xếp thành hàng ngang đi mau một chút. Nhưng hơn mấy trăm người này một hàng có sáu bảy người, sau khi đi sang địa giới rộng rãi của bến thuyền cảng biển, vốn không có con đường rộng rãi như vậy tiến lên, chỉ đành giậm trên cây củi đất đá của con đường, thỉnh thoảng còn bị vấp một cái.
Thám tử Nữ Chân Kiến Châu bố trí ở quan nội không ít, những thương nhân buôn bán với Nữ Chân làm giàu này sẽ mang tới đủ loại tin tức của Đại Minh, Nữ Chân Kiến Châu dĩ nhiên có điều hiểu biết với cánh võ trang Triệu Gia Quân Từ Châu này, nhưng đối với bọn họ mà nói, đánh bại quân Minh cũng không phải chứng minh mạnh mẽ gì, thắng lợi quân Từ Châu làm ra được, giống như Kiến Châu dễ dàng có được.