Quân lính dân chúng trong ngoài bảo trại đối với lời nói của Triệu Tùng có tin hay không là một chuyện, nhưng khi nhìn thấy tư thế của Nữ Chân Kiến Châu đàn áp tới, mặc dù không cần thúc giục, khi làm kiến trúc công sự cũng niềm nở không ít, đây chính là đang bảo vệ cho chính bản thân mình, không có chút cẩu thả nào.
La Thần vẫn chưa nhúng tay vào lúc này cũng đưa ra ý kiến, ban đêm làm việc trấn thủ, các đội phải dựa theo số người cố định, thường xuyên cách một đoạn thì giờ đập chiêng đi kiểm kê, phát hiện có người không quen biết lập tức đuổi bắt, ban đêm có lẽ sẽ có người đến cầu cứu bên pháo đài, nhưng nhất định phải từng người đi giam giữ, miễn cho bị gian tế lẫn vào.
Tráng niên Bì Đảo thật sự đáng tin cậy đã được điều động ra hơn trăm người, có người đang dạy bọn họ nhồi nhét đạn dược, thu dọn hỏa khí, còn có người từ trong kho lấy ra côn gỗ vót nhọn sau đó đặt lên trên lửa hơ cho cứng chắc, trong lúc chiến đấu cũng giết người được. Chỉ là trong ngoài bảo trại, đồ vật làm thành thương trúc thương gỗ lại khá ít, những thứ này nhiều nhất trang bị thêm cho hơn một trăm người nữa thôi, hai chiếc thuyền biển kia ngoại trừ chọn mua lương thực quân tư ra, còn phải chọn mua binh khí, binh khí của người Cao Ly tuy rằng thô sơ mục nát, nhưng vẫn giết người được. Triệu gia quân so với người ta có một chỗ tốt là, tuy rằng hiện tại không có cách nào cậy thế cường đoạt, nhưng trong tay không thiếu tiền bạc, trả giá cao đi mua luôn luôn mua được.
Bên này đang im lặng đi bận rộn làm việc, từ hai phía doanh trại của bên Nữ Chân truyền tới tiếng cười vang và tiếng khóc, là tiếng khóc thảm thiết tuyệt vọng của nữ nhân, có tiếng khóc vẫn còn khá trẻ, kèm theo tiếng khóc này là tiếng cười trắng trợn, đây là binh lính Nữ Chân Kiến Châu đang làm nhục dân chúng Bì Đảo đã bắt được.
Nghe được tiếng động này, Triệu Gia Quân từ trên xuống dưới đều nổi giận lôi đình, nghiến răng nghiến lợi nhìn ra phía ngoài, ngược lại dân chúng được chiêu mộ tới lại tỏ vẻ im lặng, chỉ có tiếng khóc nho nhỏ của nữ nhân ngoài tường bảo trại thôi.
- Thát tử trời đánh!
So với dân chúng Bì Đảo có vẻ chết lặng và bất đắc dĩ, binh lính Triệu Gia Quân đều bị kích thích bởi những tiếng động bên ngoài, mỗi người bọn họ đều nổi giận, hận không lao ra ngoài chém nát đối phương. Triệu Tùng nắm lấy trường kích cây gỗ, rất nhanh lại thả lỏng ra, động tác như vậy cứ thế lặp đi lặp lại, gã hít sâu mấy ngụm, lớn tiếng nói với La Thần ở bên người.- Lão La, ngươi đi trấn an phía dưới, nếu có ai không sáng suốt, ngươi tới chấp hành quân pháp!
Triệu Tùng gần như là cắn răng nói ra lời nói này, La Thần ở bên cạnh sắc mặt cũng không được tốt lắm, nhưng so với Triệu Tùng còn bình tĩnh hơn, chua chát nói.- Lúc trước ở quan nội đã nghe được dân chúng bị lũ giặc Thát ức hiếp chà đạp thê thảm đến cỡ nào, hôm nay đích thân nghe thấy, mới biết được lúc trước nghe được so với bây giờ không tới một phần trăm, không biết Tiến gia khi nào phái đại quân đi tới, cứu vạn dân này ra khỏi biển lửa.
Sau khi nói xong, La Thần bước nhanh về phía liên đội trực đêm của Triệu Gia Quân, không chút che lấp âm thanh của mình đi nói.- Các huynh đệ, nếu lúc này mà đi ra ngoài, sẽ trúng gian kế của bọn Thát tử, chúng ta đi ra ngoài như vậy chỉ là chịu chết thôi. Chúng ta phải che chở cho mấy ngàn dân chúng này, chúng ta còn phải đợi tới ngày mai thủ công sự này liều mạng với bọn chúng, cho dù là phải chết, cũng phải kéo thêm mấy tên ở bên đó theo.
Triệu Tùng vào ban ngày đã phát biểu hết điểm mấu chốt rồi, y ở đây cũng không cần bận tâm kiêng kỵ gì nữa, nói ra rất là thẳng thắng, nhưng tuy rằng nói như thế binh lính ở phía dưới cũng nghe đến rất lọt lỗ tai, cục diện từ từ ổn định lại, chẳng qua chỉ có một gã đội trưởng thật sự không kìm nổi phẫn nộ, đứng ở trên đầu tường công sự hướng về phía đối phương hô lớn.- Chó đẻ khốn nạn, Triệu Gia Quân sớm hay muộn gì cũng sẽ giết sạch các ngươi.
Vừa mới hô lên, lại nhìn thấy ngoài công sự mấy chục bước có bóng người đứng lên, theo đó biết được có chuyện không hay sắp xảy ra, hai tay che lấy khuôn mặt nhảy xuống phía sau, chỉ nghe thấy tiếng xé toạt không khí vang lên, đó chính là có cung tiễn phóng tới, trong ban đêm vốn là không nhắm chính xác được, đối phương lại là phát động trước tiên, nên cây mũi tên này thật ra không có bắn trúng đội trưởng này, chỉ là cắm trên mặt đất cách gã mấy bước thôi.
- Người đứng ở khoảng cách ngoài tám mươi bước, cẩn thận một tí. Một gã binh lính súng hỏa mai híp mắt lại quan sát. Ở khoảng cách này, tầm nhìn nơi này, súng hỏa mai cũng không nhắm được chính xác, nhưng trong khoảng cách này, cũng không cần thiết phải nổ súng.
Dựa theo hình dáng và cấu tạo của công sự được xây dựng tạm thời này, kẻ địch rất khó ở bên ngoài bắn trúng làm thương người ở bên trong, tuy nói rằng bị người ẩn núp đến khoảng cách này mới được phát hiện, cũng nghĩ được muốn bay qua công sự che chắn này là không khả năng không bị phát hiện, đến lúc đó chính là lấy mấy cây binh khí dài và hỏa khí đến chào hỏi là được.
Đối với trừng phạt vị đội trưởng kích động này lập tức từ bên Triệu Tùng phát ra.
- Đánh ba mươi quân côn, ghi chép lại! Sự việc chen vào này cũng làm cho Triệu Gia Quân và đám dân chúng Bì đảo đều là nghiêm nghị, chỉ biết phẫn nộ đau thương, lại không nghĩ rằng Nữ Chân Kiến Châu mò tới chỗ gần như vậy, mỗi người đều nghĩ tới mà sợ. Liên trưởng cùng bọn đội trưởng ngược lại khá bình tĩnh, bọn họ sớm đã biết được như vậy, chỉ cần dựa theo khuôn phép đi làm, như vậy cũng sẽ không có mắc sai lầm gì cả.
Công trường tuy rằng xây dựng gấp gáp, nhưng lại là dựa theo những gì ở trong học đường học được mà đi dựng thành, phòng ngự không có góc chết, tạm thời huy động thêm dân cường tráng liền phát huy được chiến lực, loại nhất thời kích động thiếu chút nữa bị thương này không phải là bởi vì công trường có chỗ sơ hở, mà là do đội trưởng làm việc không dựa theo lề lối khuôn phép.
Sau khi cung tiễn được bắn ra, trong công trường cũng không có cử động gì, binh mã Nữ Chân Kiến Châulại tiếp tục tiến về phía trước, nhưng đến khoảng cách cỡ bốn mươi bước, có một con mương cạn, rãnh mương rất cạn, không có cách nào ngăn cản người đi qua, nhưng bò sát đất là không đi qua bên đó, tất nhiên sẽ phát ra tiếng động.
Sau khi đi qua con rãnh mương này, chính là phương viên ánh lửa ở ngoài tường ánh lửa chiếu tới, cách một đoạn là có lửa trại đốt lên, mà bên này cách ngoài tường còn có khoảng ba mươi mấy bước, vừa qua cái rãnh mương này cũng chỉ đành đứng dậy xung phong thôi, không có lựa chọn nào khác.
Bọn tráng niên canh giữ ở vòng ngoài bảo trại rất là khẩn trương, có mấy lần muốn đi ra ngoài thăm dò xem thử kẻ địch đang tới khoảng cách nào rồi, đều bị nghiêm khắc quát lớn ngăn cản lại, chỉ cho bọn họ từ khe hở chỗ tường thấp nhìn xuyên ra bên ngoài, sau đó chú ý nghe động tĩnh phía ngoài, dựa theo trước đó đã dặn dò đưa ra ứng đối là được.
Quân dân Bì Đảo đối với Nữ Chân Kiến Châu đều là sợ hãi tới cực điểm, vì bọn họ nghĩ rằng, binh mã Nữ Chân Kiến Châu xuất thân bạch sơn hắc thủy, đi lại xuất quỷ nhập thần, không dùng lẽ thường đo lường được, nếu chẳng may bị đối phương tìm đến đây.
Lo lắng đề phòng, nín thở tập trung không được bao lâu, bên ngoài đã có động tĩnh, binh lính Nữ Chân Kiến Châu đã xuất hiện ở dưới ánh lửa rồi, vừa nhìn thấy cảnh tượng này, rất nhiều người sợ tới mức tay chân đều cứng đơ, đâu còn nhớ rõ phải phát ra tín hiệu, truyền ra tin tức nữa.
May mắn là vẫn còn binh lính Triệu Gia Quân đốc chiến, nhìn thấy như thế, không một chút hoang mang thổi lên tiếng còi.
Tiếng còi tại các nơi trạm canh gác vang lên, bọn lính súng hỏa mai vẫn luôn túc trực chuẩn bị ở bên cạnh bảo trại lập tức đứng lên, dựa theo đội hình sớm đã phân chia chạy tới chỗ tiếng còi vang lên.
Chỗ của bọn họ là giữa nơi che chắn vòng trong và vòng ngoài, đêm nay của bọn lính, ngòi lửa trên miệng súng hỏa mai vẫn luôn duy trì ánh sáng đỏ đốt lên, ngoài tường không cao mấy, người ở phía ngoài phải nhảy lên một chút mới leo vào được, còn người ở bên trong lại có lót đài đất kê cao lên, tường ngoài này rốt cuộc là do hơn bốn ngàn người đi xây ra đó, tuy rằng gấp gáp, nhưng về tầm vóc cũng không kém lắm.
Bọn lính đứng trên đài đất là ngay lập tức nổ súng, Bì Đảo là vùng núi, các nơi chập chùng không bằng phẳng, địa hình doanh trại tầm vóc nhất định phát động công kích không nhiều lắm, địa hình ẩn núp trong bóng tối tiến sát gần cũng không nhiều lắm, sau khi không ngừng bác bỏ lựa chọn ra sẽ phát hiện, nơi chốn như vậy cần phòng ngự chỉ có vài cái, bỏ thêm nhiều binh lực nữa vào là được rồi.
Cung cũng không cách nào mở suốt được, mở ra một nửa cũng có cử động kéo giãn ra, mà súng hỏa mai thì chỉ cần bóp cò súng là được, tốc độ đạn chì bay xa lại nhanh hơn cung tiễn.
Ở trong ánh sáng phiêu diêu của lửa trại chiếu rọi, ai cũng không cần nghĩ đến nhắm được chính xác, nhằm tới phương hướng sơ lược là được rồi, mà Triệu Gia Quân thì biết nơi nào sẽ có người xông lên, còn bên Nữ Chân Kiến Châu thì lại không biết được bên trong nơi nào có phòng bị.
Súng hỏa mai vang loạn, tiếng kêu thảm thiết phát ra, sau đó nhanh chóng yên tĩnh chốc lát. Trận địa xuất kích phòng ngự tạm thời đánh ra, mà Nữ Chân Kiến Châu cũng không có tiếp tục đi tấn công nữa, ngay cả tiếng kêu thảm thiết của người bị thương cũng nhanh chóng nhỏ xuống, trọng thương đã giải quyết nhanh gọn, bị thương nhẹ thì được mang đi.