Binh mã Từ Châu cũng không có để ý tới đội ngũ bên cánh đang vọt tới, súng hỏa mai lần lượt nổ vang, tại đây dưới địa hình này, một loạt có được mười cây súng hỏa mai, sau đó sắp xếp theo thứ tự đi nổ súng, hỏa lực liên miên không ngừng, nhưng mỗi lần chỉ có mười viên đạn chì được bắn ra, mật độ hỏa lực như vậy sẽ không có cách đi phong tỏa kẻ địch xung phong, chỉ đành khiến cho người ta càng đến càng gần.
Sau khi mỗi một cây súng hỏa mai lần lượt phát nổ một lần, kẻ địch đã vọt tới khoảng cách cỡ bốn mươi bước rồi, tại đoạn khoảng cách này, súng hỏa mai tối đa chỉ phát nổ được khoảng ba mươi mấy bước thôi, nếu như bị vọt tới trước mặt mà nói, vậy toàn bộ coi như là kết thúc rồi.
Binh lính súng hỏa mai Triệu Gia Quân vẫn luôn đứng ở chỗ ba chiếc xe đẩy hai bánh nhắm bắn, mà ba chiếc hỏa khí nhìn như một tổ ong vẫn chưa đánh vang, nhưng ở khoảng cách bốn mươi bước, theo tình huống súng hỏa mai luân phiên bắn đã tạm dừng lại, ba chiếc một tổ ong này đã phun ra ngọn lửa.
Giờ phút này như đang trong lúc pháo hoa nổ vang nhất vào tết âm lịch vậy, tiếng nổ dày đặc, chỉ thấy trên ba chiếc xe đẩy hai bánh có cái hộp không ngừng phụt ra ánh lửa, quân lính Nữ Chân Kiến Châu xông lên phía trước nhất theo đó kịp thời hiểu ra, đây là súng hỏa mai khai hỏa lần nữa, chẳng qua là mấy chục cây súng hỏa mai với tốc độ cực nhanh đổi phiên nhau nổ súng.
Tiếng nổ vang dày đặc khiến cử động của mọi người đều dừng lại, ngay cả tiếng kêu thê thảm của những người bị trúng đạn cũng che lấp luôn, ba cái hộp này rất nhanh là bắn xong, ở khoảng cách trong vòng bảy mươi bước tuyến đầu đội ngũ súng hỏa mai, đã không có người đứng thẳng rồi, trên mặt đất đã nằm ngổn ngang thi thể và người bị thương.
Đây là hỏa khí gì vậy? Uy lực không ngờ lớn đến như thế, nếu chịu được thương vong xông về phía trước thì không có gì để nói, nhưng trong chốc lát con số thương vong đã vượt trên một trăm năm mươi người rồi, binh lực đóng giữ đã bỏ ra một phần mười rồi, còn chưa có giáp mặt tiếp chiến, đối phương chỉ vẻn vẹn mới dùng đến hỏa khí thôi, binh mã Nữ Chân Kiến Châu lưu lại đóng giữ, bị một loạt phát nổ dày đặc này đánh tới có chút hoang mang rồi.
Sau một loạt phát nổ, bắt đầu có người đi lên bận bịu công việc rồi, có người dỡ xuống nắp đậy phía sau, cầm lấy một tấm ván gỗ cắm đầy bàn chải lông cắm vào trong mỗi cây ống sắt của một loạt súng hỏa mai này, rất nhanh là đem cặn thuốc nổ xử lý sạch sẽ hết, ướt chải một lần, khô chải thêm một lần, sau đó bắt đầu nhồi đầy thuốc nổ cho từng cái ống, sau khi nhồi vào xong xuôi, lại dùng tấm ván gỗ cắm đầy nòng súng ép chặt thuốc nổ bên trong các ống dẫn, sau đó cài lên cái nắp phía sau có gắn sẵn ngòi nổ.
Mỗi đỉnh một tổ ong đều có ba cái nắp đậy phía sau mang theo ngòi nổ, trong lúc phát nổ, dùng một ống nhồi đầy một ống, đảm bảo bắn ra được liên tục, từ tẩy rửa nòng súng, ép chặt thuốc nổ, thậm chí nhồi vào thuốc nổ, đều có dụng cụ riêng biệt, nếu không khi sắp đặt mười mấy cây hai mươi mấy cây nòng súng của một loạt ống súng mà dựa theo cách xử lý của súng hỏa mai mà nói, thì giờ tiêu hao trên chiến trường càng nhiều thêm.
Mặc dù có trang bị công cụ riêng biệt, nhưng một loạt súng ống khi phát nổ lần nữa cũng cần thêm thì giờ, nhưng đối với quân lính Nữ Chân Kiến Châu đứng ngay trước mặt này, trong lúc nhất thời cũng không biết làm ứng đối như thế nào nữa, vừa rồi cứng rắn đỡ đòn xông tới, không ngờ sức nổ lại mạnh như thế, nhưng khi thấy bên này vẫn còn đang gấp gáp bận bịu đi nhồi thuốc nổ, bọn họ lại lần nữa lấy hết dũng khí, nghe được đám quân tướng đang tức giận mắng rủa thúc giục, nhưng bước chân của bọn binh lính khi tiến về phía trước, làm sao cũng đi nhanh không nổi nữa.
Bọn họ đi nhanh không nổi, nhưng bọn binh lính súng hỏa mai của Triệu Gia Quân thì không ở bên kia chờ đợi bọn họ, bọn họ cũng không cần cầm lấy xiên gỗ giá gỗ đi đo tầm bắn, bọn họ bưng lấy súng lửa đã nhồi đầy thuốc nổ, bước nhanh lao ra, gần đến trong tầm bắn bên kẻ địch sau đó nổ súng, hơn trăm cây súng hỏa mai cứ như vậy không ngừng phát nổ về phía trước.
Binh lính Nữ Chân đóng giữ bị đánh tới đã có chút hoảng sợ, bất chợt thương vong nhiều đến như thế, và lúc này đồng bạn ngay phía trước không ngừng ngã xuống, súng hỏa mai của bọn người Từ Châu lợi hại tới như vậy, bọn họ không biết còn thủ đoạn gì nữa không, đội binh mã Nữ Chân không còn dũng khí đi kiên trì thêm nữa, quay đầu chính là lui về phía sau, vẫn nhằm về hướng bờ biển chạy tới.
Mà quân yểu trợ phái ra tập kích bên cánh sườn, sau khi một loạt súng ống phát nổ thì dừng chân lại, nếu ngay chính diện không có giam chân được và bị sát thương mà nói, đội ngũ nhỏ bên cánh sườn này đi qua đó sẽ giống như dâng đồ ăn thôi, sau khi thấy được đại đội rút lui về phía sau, bọn họ cũng liên tục không ngừng rời khỏi.
Quan tướng Nữ Chân đóng giữ cũng có đắn đo, vừa rồi tùy tiện đi gò đất nghênh địch, xem như là hỏng kế sách rồi, chỉ cần đi lên bờ một địa hình chật chội như vậy, đối phương sẽ chiếm không được lợi thế, thậm chí ngay cả đội hình cũng không có cách đi triển khai, vừa rồi đã đánh giá sai lầm về hỏa khí của binh mã Từ Châu, khiến cho số lượng người chết lên đến gần ba trăm rồi.
Cứ thế một bên tăng một bên giảm, người Từ Châu lại có sở trường về hỏa khí, lúc này đi lên lấy cứng chọi với cứng rất là bất lợi, không bằng cố giữ lấy đội thuyền và đi lên bờ, đợi đến khi chủ lực bên phương bắc chiến thắng trở về, tập hợp binh lực cùng một chỗ, hoàn toàn dẹp tan bảo trại của bọn Từ Châu chết tiệt, nghe phía bắc truyền tới tiếng động như núi thở sóng gầm, không chừng là đại quân sắp sửa giết trở về đó.
Triệu Tùng dẫn đầu đội ngũ không có thừa thắng truy kích, nhưng cũng không có rút về bên bảo trại, sau khi khống chế được khu vực bến cảng xong, từng cái liên đều có điều động nhân sự ra, đi lại kiểm kê ở các kho hàng và nơi để hàng.
- Có người từ phía bắc đến rồi! - Đội thuyền của chúng ta đã trở về!
Hai giọng nói này gần như đồng thời vang lên, Triệu Tùng đang dẫn đội ở bên ngoài cũng bị giật mình, phía bắc rất có khả năng là đại đội của Nữ Chân Kiến Châu, đội thuyền của chúng ta chẳng lẽ là nói quan nội đã đến chi viện sao, tuy nhiên rất nhanh là bình tĩnh lại, phía bắc đã nhìn thấy được có trên ngàn người đang ầm ầm hướng bảo trại chạy tới, mà con thuyền trên mặt biển là hai chiếc thuyền đã rời khỏi bến cảng kia, bọn họ đang ở xa xa quan sát xung quanh Bì đảo.
- Dựng đại bác lên, hơi có tí không đúng là bắn ngay! Triệu Tùng dặn dò một người trong liên qua đó, còn mang một giá một tổ ong qua đó, hai khẩu khinh pháp trên đầu tường bảo trại cũng đang điều chỉnh góc độ, nếu chẳng may mấy ngàn người được chiêu mộ đến đây có chút không đúng, vậy phải sẵn sàng chiến đấu thôi.
Ngược lại hai chiếc thuyền trên biển kia thì không cần phải lo lắng nhiều lắm, đây chỉ có khả năng là thuyền của Triệu Gia Quân nhà mình, chẳng qua là bọn họ mang đến tin tức gì đó.