Đám hộ binh hộ vệ bị đẩy lui, nhưng còn đám nhân vật trọng yếu Trần Kế Thịnh, Lý Cửu Thành vẫn ở lại, nghe tin này, ai cũng đại biến sắc mặt, Mao Văn Long càng hoảng sợ, lảo đảo một bước mới đứng vững, y không lập tức nói chuyện mà nhìn mặt biển, chiến đấu bên đó đã bắt đầu.
Hải chiến không hề có lặp lại quá trình mấy ngày trước, mục đích Nữ chân Kiến châu xuất phát bên phía đất liền rất rõ ràng, đó chính là bất kể tổn thất, nhanh chóng đổ bộ, bè gỗ chia thành mấy đội, có chiếc đi giằng co với đội thuyền, có chiếc lại gánh vác hậu bị, những chiếc bè gỗ khác lại là lao về phía Bì Đảo.
Nếu đánh giá theo tổn thất lớn nhất, cuối cùng lên đảo được chỉ e chỉ có khoảng hai nghìn binh đinh Nữ Chân, nhưng mọi người đều biết, hai nghìn Bát Kỳ này chỉ cần lên bờ đứng vững, trấn Đông Giang e rằng dốc toàn lực mới đánh đuổi được.
Hơn nữa, đối phương công kích toàn diện thế này, đội thuyền trấn Đông Giang tự mình đều có chút không đủ ứng phó, bè gỗ lọt vào càng nhiều, mười chiếc thuyền làm dự bị bên bờ đều đã sẵn sàng xuất phát tham chiến, mà quan binh trấn Đông Giang chuẩn bị nghênh chiến cũng đang sẵn sàng đón địch, nhìn vẫn kiên trì được, chỉ là tất cả những điều này đều là trong tình huống chỉ có một mặt công kích.
- Lão Trần, theo hẹn ước từ trước của chúng ta, dẫn người lên thuyền, bây giờ liền đi! Mao Văn Long hít sâu một hơi, trầm giọng an bài.
Nghe thấy lời mao Văn Long, Trần Kế Thịnh và Lý Cửu Thành trước tiên là ngẩn người, lập tức nghiêm nghị, Mao Văn Long không để bọn họ nói, chỉ mở miệng nói.- Gọi những người chúng ta đã định trước, bây giờ liền lên thuyền, đừng quay về dẫn nữ nhân, cục diện trước mắt, không quản được chút nhân duyên mong manh này nữa rồi!
Binh lính Triệu Gia Quân đến bẩm báo có chút hàm hồ, những người trấn Đông Giang đi theo đến cũng không tốt đẹp hơn bao nhiêu, bọn họ hoàn toàn không hiểu được ứng phó của Mao Văn Long, lẽ nào hiện giờ không nên điều binh bố trí cản lại, hoặc là cử người viện trợ bên phía Triệu Gia Quân, làm sao mà nói những lời khó hiểu thế này được.
Bên kia sắc mặt Trần Kế Thịnh và Lý Cửu Thành đã trở nên rất khó coi, chiếu theo thân phận của bọn họ, hẳn là ở trước các doanh trại tự mình quản mà đốc thúc, lúc toàn quân Nữ Chân đến công kích liền được gọi đến bên này bố trí, lại không ngờ nghe được những lời này.
Sắc mặt khó coi thì khó coi, bọn họ liếc nhìn nhau, lại nhìn Mao Văn Long, đều là quay đầu rời đi, phó tướng trấn Đông Giang Trần Kế thịnh đi mấy bước, quay dầu nói: - Mao soái, ông cũng mau đến đấy!
Vẻ mặt Mao Văn Long trịnh trọng gật đầu, lập tức cất lên âm thanh nói.- Người đâu, mấy người Từ Châu mua chuộc dân chúng Bì Đảo, ý đồ nội loạn, nhốt bọn chúng lại đi, chặn luôn cái miệng của bọn chúng, đợi sau khi đuổi xong bọn Thát tử, bổn Soái sẽ đích thân đi tìm bọn người Từ Châu phải nói rõ chuyện này.
Ông ta ở bên này giương cao giọng hô to, bọn thân binh cách đó không xa lập tức lao tới, quân binh Triệu Gia Quân đến đây báo tin còn chưa kịp hiểu ra, người bên Bì Đảo đi cùng càng thêm kinh ngạc, lập tức bị khống chế lấy, vải rách không biết từ đâu ra đã nhét đầy miệng rồi, nhất thời chưa kịp la hét, kế tiếp lại bị bịt miệng và trói chặt, giãy dụa cỡ nào cũng không có cách nào cảnh báo hoặc rời khỏi.
Sắc mặt của người đi tới báo tin lộ vẻ khó bề tin nổi, Mao Văn Long lại đi ngăn chặn tin tức này, bọn họ chẳng lẽ bị điên hết rồi sao?
Nhìn theo ánh mắt của Mao Văn Long, Trần Kế Thịnh và Lý Cửu Thành một bên đi xuống dưới, một bên hô người tới đây, tuy rằng cách xa quá nhìn không rõ là người gì, nhưng đều là trang bị không tệ trong đội ngũ, rõ ràng cho thấy là loại thủ lĩnh trụ cột rồi, một đám người tập kết thành đội, hướng về con thuyền bên bờ biển đi tới.
Nhìn thấy một tảng lớn bè gỗ đối diện đang chèo lái qua đây, quân binh trấn Đông Giang bên bờ bắc Bì Đảo vốn đang lòng người hoang mang, đối với dị động này cũng không có tí phản ứng gì. Nhưng không bao lâu sau, người trẻ tuổi Khổng Hữu Đức đã chạy tới, Mao Văn Long mỉm cười quan sát vẻ mặt người trẻ tuổi đang nghi ngờ này nói.- Mau lên thuyền ngay, đừng để chậm trễ.
Khổng Hữu Đức còn chưab iết đã xảy ra chuyện gì, theo đó mở miệng hỏi.- Mao soái.
- Mau đi ngay cho bố, tưởng quân pháp là chuyện đùa giỡn sao? Mao Văn Long không kiên nhẫn hét to lên, Khổng Hữu Đức bị gào thét tới hoảng sợ, vội vàng chắp tay thi lễ, nhanh chân chạy về phía dưới.
Mao Văn Long kêu thân binh tới mặc giáp cho mình, Từ Châu đưa tới áo giáp này tốt thì tốt lắm, chỉ là khi mặc vào hơi phiền phức thôi, Mao Văn Long sắc mặt trầm tĩnh, miệng lại đang lầm bầm lầu bầu nhắc tới.- Vốn định mượn Bì Đảo này làm một phen giàu to, xem ra không có cái vận may này rồi. Thát tử đánh hay như vậy, Liêu trấn Bì Đảo chống đỡ không được bao lâu rồi, vậy Đại Minh còn chống đỡ nổi bao lâu đây?
Gã bên đây mặc xong áo giáp, nhìn xuống mười chiếc thuyền để dành làm hậu bị phía dưới đã cách xa bờ biển rồi, Mao Văn Long trở nên trầm mặc, gã nhìn khắp nơi, như không cố ý đi nhìn thứ gì cả, lại giống như cái gì cũng nhìn thấy hết, vừa nhìn vẻ mặt vừa biến đổi.
- Đại… Đại soái, đội đội thuyền chuyển hướng rồi! Thân binh bên người lắp bắp nói, không riêng gì y đã nhìn thấy, các quân dân trấn Đông Giang đang ở trên bờ biển đợi chiến cũng thấy ngạc nhiên, tất cả mọi người đều nhìn thấy mười chiếc thuyền hậu bị kia chạy nhanh về phía chiến trường, sau khi giao chiến trong ngắn ngủi, đội thuyền trên mặt biển không ngờ đều chuyển hướng hết, liều mạng xông đến phía tây.
Đội thuyền của trấn Đông Giang là bình phong che chắn cho Bì đảo, quan binh trên đội thuyền trấn Đông Giang là sức mạnh tinh nhuệ nhất, không ai ngờ được bọn họ lâm trận trốn thoát, bao gồm binh mã Nữ Chân Kiến Châu trên bè gỗ. Trên đảo đại loạn, đại đội bè gỗ của Nữ Chân Kiến Châu sau khi trải qua ngạc nhiên ngắn ngủi, lại bắt đầu nhanh chóng chào tới phía trước.
Ở trên sườn núi quan sát trận chiến, các doanh trại trên bờ biển đã rối loạn hết, ở chỗ của Mao Văn Long, những thân binh hộ vệ chưa có chạy đi cũng đang rối tung lên, không biết làm sao nữa, đang rối thành một bầy.
- Rối tung lên hết thì làm được gì chứ! Bổn soái còn ở đây, hô xuống dưới, nghe hiệu lệnh bổn soái, liều mạng với Thát tử! Mao Văn Long hét to nói, nghe gã hét to vậy, bọn thân binh mới trấn định lại tinh thần, đi theo rống to thành tiếng.- Mao soái đốc chiến, Mao soái đốc chiến!
Nghe được tiếng hét lớn từ trên truyền xuống, mọi người đều quay đầu lại nhìn về phía bên này, nhìn thấy soái kỳ của Mao Văn Long đong đưa trái phải trong gió, nghe được từng đợt tiếng hét từ trên truyền xuống, cuối cùng lòng dạ của mọi người bình ổn lại rất nhiều, quân tướng không có chạy đi nơi khác đã bắt đầu nổi giận rống to chỉnh đốn lại đội ngũ, sửa soạn liều mạng với Nữ Chân Kiến Châu khi lên bờ.
Tình thế mới vừa trấn định lại, bên cánh và phía sau chiến trường, bắt đầu đã có người chạy tới, là hậu đội đóng giữ trấn Đông Giang, là dân chúng phân tán ở lại trên toàn Bì Đảo, bọn họ mỗi người đều là hoảng sợ, bọn họ cũng biết được trong lúc chiến tranh xông vào quân trận là tội chết, nhưng bọn họ vẫn hoảng sợ chạy tới, trong miệng hét to.- Thát tử đến rồi!