Sau khi Tôn Đại Lâm mang theo quân lệnh xuất phát, toàn bộ hệ thống Từ Châu cũng bắt đầu vận chuyển, các nơi thợ tạo bắt đầu chiêu mộ người làm, mậu dịch bắt đầu thu mua đồ vật, bên phía tướng quân phủ phái ra phòng thu chi đi các nơi thanh tra kho tàng, đồng thời đội thuyền của bản thân Triệu Gia Quân, đội thuyền Trịnh gia và đội thuyền của Dư gia đều tiếp nhận mệnh lệnh và đơn hàng, đòi hỏi sau khi dỡ xuống hàng hóa không rời đi, phải liên thủ với thuyền của Triệu Gia Quân vận chuyển.
Đối với đòi hỏi này, đội thuyền của Trịnh gia và Dư gia không có hai lời gì, hiện giờ ích lợi Từ Châu cho bọn họ thật sự quá lớn rồi, mọi người muốn ở vùng ven biển Trường Giang tới phía bắc kiếm ăn, liên thủ như vậy dĩ nhiên sẽ đáp ứng.
Xưởng pháo thiết lập ở Hải Châu bắt đầu cả đêm làm không nghỉ, hỏa pháo bọn họ mới làm ra đều được chuyển tới bên phía Liêu Đông, pháo đài cảng Hải Châu thậm chí đều đang dỡ bỏ, phải lấy ra một nửa số lượng cung ứng sư thứ nhất, đã có một số thuyền bắt đầu lên đường, bọn họ ở nơi cửa sông Thanh Giang chất đầy lương thực và đồ đạc, nhắm thẳng hướng quân cảng Đăng Châu, ở nơi đó chờ đợi mệnh lệnh, đi theo đại đội cùng nhau đi tới Liêu Đông.
Lưu Dũng và Mã Xung Hạo đều đã chạy về Từ Châu, hai nơi tình báo và Nội Vệ, phải an bài tất cả thám tử tai mắt ngầm ở Liêu Đông cử động, tận hết sức tiếp ứng và cung ứng tình báo cho binh mã đổ bộ, sau đó phải theo dõi chặt chẽ động tĩnh của Đại Minh, không được để cho bọn họ nắm được sơ hở gì. Mà Như Huệ thì mang theo người bắt đầu chạy đi từng cái điền trang, chiêu mộ trai tráng bằng lòng giết về Liêu Đông, những người này cõi lòng tràn đầy hận ý, lại là quen thuộc phong thổ, địa hình Liêu Trấn, hiện giờ cũng là rất cần.
Cử động như vậy giấu diếm không được người, Triệu Gia Quân cũng không tính toán giấu diếm gì, điều động hơn năm ngàn người lữ thứ nhất vốn dĩ không cách nào giấu diếm, chẳng qua ngay lúc Triệu Gia Quân đại động như vậy, Bắc Trực Lệ đã loạn thành một cục, ứng đối của mỗi người đều là giặc Từ Châu lần này thật muốn tạo phản rồi. Đại thần trong triều đã thẳng thừng nhắc tới đòi hỏi dời đô, trước mắt có hai nơi, một là Tây An, một là Võ Xương. Vốn Nam Kinh là lựa chọn đầu tiên, thế nhưng bị Triệu Gia Quân ngăn cách nam bắc đã không đi sang được rồi. Nhưng rất nhanh đã được ấn chứng làm một trận kinh sợ.
Ngay sau khi đại đội nhân mã lữ thứ nhất Triệu Gia Quân đông tiến phủ Thanh Châu, Bắc Trực luôn coi như an định chốc lát, nhưng ứng đối của các phủ huyện có phần khiến người ta cảm thán thổn thức, gần phủ Chân Định và phủ Hà Gian của Sơn Đông không chút động tĩnh, thân sĩ trăm họ an cư lạc nghiệp, phàm là vùng đất có quan quân trú đóng đều là gà bay chó chạy loạn thành một cục, thậm chí có thân sĩ hướng tới trong triều tố khổ, sở dĩ nghe thấy đều là sợ quan quân thừa loạn cướp sạch.
Có người ca thán, rốt cuộc ai là quan, ai là giặc, nhưng giặc đi ngang qua không mảy may tơ hào, mọi việc coi trọng khuôn phép pháp độ, quan quân này giống như trộm cướp, đốt cướp đánh giết không chuyện ác nào không làm, trong dân chúng dĩ nhiên có nhận biết của mình.
Sơn Đông tiếp giáp Bắc Trực Lệ, tin tức truyền đi rất nhanh, ngay lúc đại bộ phận Triệu Gia Quân tiến vào phủ Đăng Châu, tất cả mọi người rất ngạc nhiên, trấn Đăng Lai bên kia đã không còn bao nhiêu quan quân rồi, rất nhiều người đều bị quân tướng bán luôn cho Triệu Gia Quân làm nông hộ điền trang, bọn quan binh cũng bằng lòng trồng trọt ăn lương, cũng so với làm nô lệ trong quân tốt hơn. Bên đó đã không có sức chống cự gì, vả lại cường hào thân sĩ Đăng Lai hoan nghênh cực điểm với Triệu Gia Quân, mấy năm nay bị tai họa khách quân tới từ Liêu Trấn thảm lắm rồi, mặc kệ là ai chỉ cần đuổi đi được hết bọn chúng là tốt rồi.
Đám người Từ Châu này rốt cuộc đang làm cái gì, có một số hạng người tự cho rằng hiểu biết đại thế thiên hạ đều đang nói Triệu Tiến hồ đồ, hiện giờ binh mã triều đình phương bắc đều đã bị đánh nguyên khí đại thương, không nhân cơ hội này cướp lấy thiên hạ, ngược lại ở Sơn Đông dừng lại không tiến, chẳng phải là ngồi xem triều đình khôi phục nguyên khí, sau đó còn phải có một phen giằng co sao? Về phần điều động binh mã tinh nhuệ nhất đẳng dưới trướng này đi tới phủ Đăng Châu không có chút gì đáng giá, thì càng khiến người ta xem không hiểu.
Triệu Tiến Từ Châu này là ỷ vào trẻ tuổi của bản thân làm bậy, tâm tính như vậy thật sự khiến cho người ta không có cách nào coi trọng mai sau, hiện tại thuận buồm thuận nước, có lẽ mai sau có một chút vấp váp liền không có khả năng đứng dậy nữa.
Ngay sau khi sư thứ nhất của Trần Thăng tới quân cảng Đăng Châu, năm doanh quân sĩ phủ Đông Xương, đoàn kỵ sĩ thứ hai ở Từ Châu, cùng với đội thuyền vận chuyển đồ quân nhu, lương thảo và trang bị tới quân cảng Đăng Châu, tất cả mọi người đều biết rồi, sư thứ nhất Triệu Gia Quân muốn bắc phạt Liêu Trấn, muốn thu phục cố thổ của nhà Hán.
Từ lúc vừa bắt đầu, muốn vượt biển đổ bộ ở Liêu Đông, tin tức thu phục lại Liêu Trấn vốn không có giấu diếm, cũng không có người tin tưởng. Đi Liêu Đông làm cái gì, bên đó cách quan nội là biển lớn, lại là đất nghèo nàn nơi quan ngoại, nơi đó so thế nào được với thế giới phồn hoa quan nội. Hơn nữa bên đó còn có giặc Thát Kiến Châu như lang như hổ, chuyện tốn sức vô bổ như vậy ai sẽ đi làm, huống chi là Triệu Gia Quân Từ Châu vẫn luôn khôn khéo tính kế?
Nhưng tới lúc này, mặc dù người không tin cũng không khỏi không tin, bằng không, ở bên đó hội tụ gần vạn binh mã, con thuyền lớn nhỏ gần ngàn, nếu như phải diễn trò lường gạt cũng không đáng dùng trận chiến lớn như vậy, xem ra thật muốn bắc phạt Liêu Đông rồi.
Ngay sau khi xác nhận tin tức là thật, thiên hạ lập tức chấn động rồi, trên đường Sơn Đông và Bắc Trực Lệ khoái mã đưa tin chạy nhanh tới lui, rất nhiều người hướng về bốn phương tám hướng, hướng về các tỉnh trong thiên hạ Đại Minh đưa đi tin tức này, khiến cho bọn hảo hữu thân bằng của mình đều biết rõ tin tức này.
Đây là cái gì? Đây là đại nghĩa!
Liêu Trấn kia đích thật là biên trấn của Đại Minh, những cũng là đất đai của nhà Hán, Đại Minh không cách nào thu hồi, ngược lại ở trên thân Nữ Chân Kiến Châu từng lần chịu nhục, chịu thua, như vậy Từ Châu này xuất binh tới thu hồi, cái này và năm đó Chu Nguyên Chương khởi binh đuổi Mông Nguyên, định đô thiên hạ cùng một tính chất.
Người Minh thích so đo nhất chính là triều đại nhà Tống, thời Tống phương bắc không ngừng xâm phạm bờ cõi, nước Liêu, nước Kim mãi cho tới Mông Nguyên, mà thời Minh phương bắc cũng không có mấy ngày yên bình. Bắt đầu từ Ngõa Lạt là đầu tiên, lại tới tiểu vương tử Sát Cáp Nhĩ đằng sau, sau đó là Yêm Đáp của Thổ Mặc Đặc, từng tên đều tạo thành uy hiếp rất lớn với Đại Minh. Nhưng người Minh tự cảm thấy không cắt đất không cầu hòa, mặc kệ khó khăn gian nan thế nào cũng sẽ đánh tiếp, vẫn kéo dài tới lúc đối phương sụp đổ bại vong, cho nên cũng không có giẫm lên vết xe đổ của nhà Tống lần nữa. Mà hiện giờ, đồng dạng là Nữ Chân, đồng dạng tự nhận mình là nước Kim, đánh triều Minh hoa rơi nước chảy, cướp lấy một biên trấn to như vậy, nhưng triều đình lại không cách nào, chỉ là ở hàng lang Liêu Tây trú đóng kiềm giữ lẫn nhau, chưa từng nghe qua có thắng lợi gì, chỉ là từng lần bại trận, trong lòng mỗi người đều có đau buồn âm thầm, nghĩ thầm rằng sẽ lần nữa tái diễn chuyện xưa cuối thời Tống hay không.