Mới đi được phía nam làm trâu làm ngựa cho người ta, bằng không sẽ không có cơ hội này, nhưng rất nhiều người tới đây đều là hán tử không vợ con không có văn tiền nào. Những người này nếu như muốn lên thuyền, liền phải vì nơi Bì Đảo trấn Đông Giang làm việc bán mạng, tích góp từng li từng tí đầy đủ tiền của và công lao mới có cơ hội. Trong thời loạn thế, trấn Đông Giang cũng phải không ngừng áp bức, mới duy trì được sức mạnh to lớn của mình, huống chi người khác không lựa chọn, Từ Châu kia chỉ thông qua trấn Đông Giang tới thu nạp người lớn.
Trịnh Tiểu Nhị không chút nào còn muốn chạy, gã bằng lòng ở lại nơi Bì Đảo này, Trịnh Tiểu Nhị sợ sau khi đi tới quan nội, vốn không còn cơ hội báo thù nữa, nhưng quân dân Liêu Trấn đi vào Bì Đảo quá nhiều rồi, quân tướng binh lính trải qua chiến trận nếm qua lưỡi đao bên trong đó cũng không ít, tuy nói tòng quân ra trận phải chém giết đổ máu, nhưng ăn mặc tiêu dùng cũng tốt hơn rất nhiều so với người khác, dĩ nhiên không tới lượt Trịnh Tiểu Nhị không có từng trải gì, cho nên gã chỉ đành làm dân đảo địa vị thấp nhất, bá tánh Đại Minh không ở trong biên chế trấn Đông Giang trên Bì Đảo.
Đến lúc này, trận địa sẵn sàng đón địch bờ bắc, sức mạnh dùng được đều bị điều động tới, lưu lại bờ đông nam chỉ là thanh tráng như Trịnh Tiểu Nhị này, bọn họ mặc áo quần thủng mục rách nát, cầm trong tay đều là mộc côn vót nhọn, trong năm người nhìn thấy được một thanh đồ sắc cũng không tệ, mấy chục trên trăm làm một đội, chia tới các nơi vọng nhìn trấn thủ.
Đội người này của bọn Trịnh Tiểu Nhị một mặt vểnh tai nghe động tĩnh phương bắc truyền tới, một mặt lười biếng nhìn mặt biển, kỳ thật bọn họ càng nhiều sức chú ý hơn nữa đều ở trên Vân Sơn Hành, cả Bì Đảo đều là bộ dáng rách nát mục ruỗng, chỉ có gần kề bến thuyền rất chỉnh tề, đó giống như là Vân Sơn Hành muốn nhét vào thành lũy càng thêm đột ngột, người bên trong cũng bất đồng với trấn Đông Giang cùng với nạn dân Liêu Đông của Bì Đảo. Người bên trong đó ăn mặc hưởng dụng đều là gia đình giàu sang mới có được, khiến mọi người rất là hâm mộ. Ngoại trừ những thứ đó, mọi người còn cảm giác được bất đồng khác, những tên tiểu tử ở Từ Châu tới này tinh khí thần hoàn toàn bất đồng với quân dân Bì Đảo, loại ngạo khí đó và cứng cỏi đó, cũng không biết từ đâu mà tới.
Bản thân lúc nào được như vậy? Có lẽ phải kếp sau rồi sao? Trịnh Tiểu Nhị không kìm nổi nghĩ, trong lòng đang nghĩ, bên tai đã có nóng vội. Ngô Tiểu Hổ lại đang nói bốc phét, thanh tráng dân đảo phái tới bờ biển này trấn thủ đều là tình trạng không khác biệt lắm, lẻ loi một mình, tứ cố vô thân, tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, nhưng trước giờ không biết võ nghệ chưa từng làm qua quân binh, lẽ ra là tình cảnh đồng bệnh tương liên, nhưng Ngô Tiểu Hổ này cả ngày nói bản thân là thân thích của Ngô gia Liêu Tây, chỉ cần có được cơ hội về tới Ngô gia, bản thân tức thì đã thành Thiên tổng vân vân, đó chính là lão gia ăn ngon uống sướng. Ngoại trừ đồng bọn thổi phòng điều này, Ngô Tiểu Hổ còn đang khoe khoang hưởng dụng của gia đình giàu sang gì đó, mọi người đều chưa từng thấy qua, thường thường nghe được hoa mắt mê muội.
Nhưng nghe một lần hai lần còn tốt, nghe nhiều rồi liền cảm thấy phiền chán, nhưng hiện giờ tâm treo ở bờ bắc, người ở bờ nam lại là nhàm chán, bảo trại Từ Châu kia cũng không thấy động tĩnh, cũng chỉ nghe được lời lẽ tầm thường của Ngô Tiểu Hổ.
- Ngô gia uống sữa đậu nành đều là trước tiên lấy một cái chén nếm thử, có một chút mùi vị không đúng liền vứt đi, phải bỏ đường dâng lên.
- Chớ nhìn Từ Châu bên kia ăn lương, tới Ngô gia bên kia ngày ngày ăn thịt, chỉ ăn tới mập.
Hiện giờ tuy nói mới tháng bảy, nhưng Bì Đảo ban đêm đã rất lạnh, vì thận trọng không cho phép đốt lửa sưởi ấm. Cả đêm đó quả thật là vừa lạnh vừa đói, gần tới lúc trước hừng đông lại ngửi thấy mùi hương buổi sáng của Văn Sơn Hành bên đó, trong bụng của mỗi người đều là tiếng rột rột kêu loạn, không ngừng nuốt nước miếng. Cũng chỉ có nghe Ngô Tiểu Hổ này khoác lác phân thần, mắt thấy trời có chút sáng rõ, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, hẳn có người sang thay phiên, sau khi trở về ít nhiều có chút đồ ăn.
- Thuyền! Thuyền! Có người xé ruột xé gan hô lên, ánh mặt trời mới hiện, tiểu đội trấn thủ bờ đảo cũng nhìn thấy đội thuyền trên biển.
Nếu như là đội thuyền của Đại Minh, trên thuyền khẳng định có cờ hiệu của Đại Minh, nhưng trên thuyền không có, mọi người tự đáy lòng đều biết rõ, Đại Minh sẽ không phái thuyền tới được. Nếu như là đội thuyền của Từ Châu, sẽ không hỗn độn như vậy, sẽ không có nhiều thuyền nhỏ như vậy, hơn nữa mỗi người đều nhìn thấy khẩn trương trong bảo trại của Vân Sơn Hành, càng nhìn thấy hai con thuyền lớn neo đậu trong bến thuyền muốn rời khỏi.
Có người nói.- Có phải thuyền của người Cao Ly hay không?
- Người Cao Ly làm sao dám tới, bọn chúng muốn tới nhất định sẽ phái người thông tri trước, đây là Thát tử vòng qua tới bên phía đảo Thân Di, thu được thuyền của Cao ly. Ta đi báo tin! Chân tướng ngọn nguồn rất dễ dàng nghĩ thông suốt, cái này cũng không phải kế sách cao diệu gì.
Mỗi người đều không dám tin, nhưng ai nấy đều biết cái sự thật dễ tiếp cận nhất này, người hô lên lời này quay đầu liền nhằm hướng trên núi chạy đi. Đây vốn dĩ không phải đi báo tin, mà là đi chạy trốn giữ mạng. Trịnh Tiểu Nhị bồn chồn tay chân lạnh tanh, gã vốn dĩ không biết hẳn làm như thế nào, mặc dù Trịnh Tiểu Nhị đầy ắp lòng dạ báo thù, nhưng hoảng sợ của gã đối với Nữ Chân Kiến Châu đồng dạng nhập vào trong xương tủy. Mấy vị quân gia biết cưỡi ngựa khai cung ở trong làng kia ở trước mặt mọi người vô cùng uy phong, nghe nói trước mặt đại quân Thát tử ngay cả sức chống đỡ cũng không có, đã bị giết luôn.
Doanh trại trấn Đông Giang ở một mặt khác của núi, bên đó còn có lối đi bí mật và công sự đào móc ra, đi vào như thế nào cũng né được một trận, người chạy trốn càng ngày càng nhiều, Trịnh Tiểu Nhị cũng càng lúc càng hoảng sợ, chẳng lẽ ở nơi này cũng phải giống ở Liêu Trấn, bị Thát tử nắm được, làm trâu làm ngựa cho Thát tử? Không phải có quân gia sang dẫn đội sao? Bọn họ không dẫn dắt mọi người đưa ra chủ ý sao?
Trịnh Tiểu Nhị quay đầu nhìn sang, nhận ra mấy vị quân gia uy phong lẫm liệt kia cũng đều là sắc mặt trắng bệch, có người quay đầu nhằm hướng phương bắc chạy như điên, nhìn thấy cảnh tượng này, bọn tráng niên trấn thủ nơi bờ đông nam Bì Đảo càng là tâm hoảng khí đoản, có người chiếu theo đó làm, vứt bỏ côn gỗ trong tay liền bỏ chạy, quân gia cũng chạy, chúng ta còn chống đỡ làm cái gì.
- Các huynh đệ già trẻ! Để cho Thát tử lên bờ, trấn Đông Giang chúng ta liền toàn bộ xong rồi, mấy vạn người trên Bì Đảo trừ chết chính là bị giẫm đạp. Mọi người đều là từ Liên Trấn sang đây, bên đó thảm tới mức nào, mọi người đều rất rõ ràng. Có quân gia chạy rồi, lại có kẻ chưa chạy, một người trẻ tuổi bên trong đó rút đao ra rống to kêu gọi, dẫn hết sức chú ý của bọn người sang đấy.