Dân chúng Bì Đảo trong bảo trại do Vân Sơn Hành chiêu mộ tới đương nhiên cũng nghe được, bọn họ truyền tai nhau, cho nên tình cảnh có chút xôn xao bất an. Bị giặc Thát vây khốn, làm cách nào đi nữa cũng không có phần thắng, mà mấy ngàn người phe mình này như thế nào đi nữa cũng là gánh nặng của họ, nếu như mình là người Từ Châu, đi cân nhắc lại cũng nên giao người ra ngoài là tốt nhất, cho dù người Từ Châu muốn đánh bọn Thát tử, lúc này lựa chọn có lợi nhất vẫn là giao người ra.
Liên trưởng nhìn nhìn Triệu Tùng đang đứng ở bên cạnh, không có lên tiếng trả lời, bên ngoài võ tướng Nữ Chân kia tiếp tục hô to.
- Bì Đảo nằm ở nơi hẻo lánh, của cải đều là từ bên Cao Ly lấy đến, cướp đoạt từ bên Đại Kim ta mà có được. Từ Châu nếu đồng ý, đặc sản quan ngoại cũng giao cho Từ Châu độc chiếm buôn bán, các bên cùng nhau kiếm tiền ăn lời. Đại Kim ta đồng ý cho Từ Châu thiết lập thương sạn ở Liêu Dương Thẩm Dương.
Nghe được mấy câu nói này, điệu bộ của dân chúng Bì chúng không lớn như vừa rồi, nhưng người thật sự thông thạo thì vẻ mặt đều biến sắc. Vốn liếng mà Bì Đảo trấn Đông Giang lập thân chính là đặc sản quan ngoại, dựa vào những buôn bán này kiếm được món lãi kếch sù có được quân tư, thậm chí thu hút đến sức mạnh to lớn như Từ Châu này, mà Nữ Chân Kiến Châu cho ra những điều kiện này rõ ràng càng thêm hậu hĩnh. Đây quả nhiên là của cải như núi vàng biển bạc, bọn thương nhân Từ Châu đều là tiền chui vào trong mắt, điều kiện này chỉ sợ sẽ không chấp nhận không được.
Triệu Tùng đang ngồi xổm ở một bên mắng rủa, lẩm bẩm nói.- Trấn Đông Giang này đúng là một cái sàng, Thát tử cái gì cũng đều nắm rõ hết cả rồi.
Võ tướng Nữ Chân nói ra được những lời này, đã nói rõ y nắm rõ hết bên Từ Châu rồi, hoặc nói rằng thông qua Bì Đảo trấn Đông Giang tìm hiểu tất cả về Từ Châu, Nữ Chân Kiến Châu cũng đều nắm rõ hết toàn bộ rồi, tính cả lần Nữ Chân Kiến Châu hai đường giáp công này, người dẫn đường trên đảo này, đều nói rõ là Nữ Chân Kiến Châu đã quá hiểu rõ về trấn Đông Giang rồi, tuy nhiên Triệu Gia Quân cũng đang làm những chuyện tương tự, không có thân phận gì đi chỉ trích người khác.
Bên ngoài truyền vào lời nói của võ tướng Kiến Châu.- Chúng ta đã đánh khá nhiều trận chiến rồi, các ngươi hãy thả người Hán ra, bảo trại kia dễ thủ khó công, các ngươi rải ra nhiều nơi như vậy, chỗ sơ hở lợi dụng khá nhiều. Những điều kiện này quân Đại Kim ta đều là rất có thành ý, các ngươi hãy suy tính lại thật kỹ đi!
Việc này cũng không phải là một cái bẫy lường gạt, Triệu Gia Quân nếu muốn giữ vững pháo đài, không riêng gì đồ vật phải sung túc, đại bác và một loạt hỏa khí tạo thành mạng lưới sức mạnh cũng chỉ bao trùm lân cận pháo đài, cộng thêm trợ giúp của đội thuyền trên mặt biển, muốn đánh hạ thật sự là rất khó. Nhưng hiện tại cục diện này, nhìn sức mạnh dụng được gấp thêm mười lần, nhưng thật sự ra những đám ô hợp này hữu dụng cũng không lớn, thậm chí còn có rất nhiều sơ hở, đây cũng là lời ngay nói thật.
Triệu Tùng im lặng chốc lát, đám thuộc hạ liên trưởng đội trưởng của gã đều theo đó im lặng hết, những tráng niên khỏe mạnh Bì Đảo được chiêu mộ tới thì không yên lo lắng khẩn trương, thậm chí có người nản lòng tuyệt vọng ngồi trên mặt đất luôn, cảm thấy lần này khẳng định tiêu đời rồi. La Thần đang đốc thúc lấy nhà bếp đưa tới thức ăn, ở bên cạnh cũng nghe được những lời này, trên mặt lộ ra vẻ động lòng, nhưng ngẫm nghĩ một chút cũng không hề nói gì cả.
Một lát sau, liên trưởng kia khép tay lại quát to.- Các ngươi mau đem những người đã bắt giam toàn bộ thả ra hết đi, và cứ như thế rời khỏi Bì Đảo. Đợi sau này khi chúng ta gặp nhau trên chiến trường, còn có con đường sống sót để nói, nếu không nghe theo, chờ đến khi đại quân Từ Châu của chúng ta đến đây, sau này tuyệt đối sẽ không chấp nhận đầu hàng gì hết, thẳng tay chém giết!
Bất kể là vòng trong vòng ngoài bảo trại, hay là đội ngũ Nữ Chân kêu gọi đầu hàng phía ngoài đi nữa, sau khi nghe xong tất cả đều yên tĩnh hết, trên mặt binh lính Triệu Gia Quân lộ vẻ phấn khởi, La Thần đứng ở đó chỉ biết lắc đầu cười gượng, đám dân chúng Bì Đảo chiêu mộ tới đầu tiên là ngơ ngác nhìn nhau, sau đó lộ ra vẻ mặt không hiểu, thậm chí có người thì thầm với nhau, trong lòng thầm nghĩ những người Từ Châu này là ngốc đến to gan hay là bị điên rồi, tại sống chết trước mắt này, lại nói lên những câu nói điên cuồng ngang ngược như vậy.
Mà bên Nữ Chân Kiến Châu qua đây kêu gọi đầu hàng cũng bị ngạc nhiên chốc lát, lập tức nổi giận, võ tướng kia đáng lẽ cũng là người biết giữ bình tĩnh, lúc này cũng dắt cao cổ họng mắng to nói.- Lũ chó Hán không biết sống chết, khi bố đánh hạ được bảo trại của tụi bây rồi, thẳng tay chém giết từ trên xuống dưới, tới lúc đó đừng có khóc lóc cầu xin bố.
Sau khi phát cáu gầm thét, võ tướng kia quay đầu dẫn người bỏ về, Triệu Tùng cũng không để ý tới bên ngoài, chỉ đi tìm cái chỗ nhô cao leo lên nói.- Các bà con Bì Đảo nghe đây, ta có vài lời muốn nói, những người nghe không được thì các ngươi đem lời truyền qua đó cũng được, một lát nữa sẽ phải đánh nhau, nhất định sẽ có người chết, nếu vận may không tốt bị người ta đánh hạ, mọi người sẽ chết đi càng nhiều thêm, bây giờ không phải là không có đường sống, các ngươi đi ra ngoài đầu hàng, Thát tử cũng sẽ cho các ngươi làm việc cày ruộng, cũng sẽ bắt các ngươi làm trâu làm ngựa. Tóm lại còn có con đường sống sót, nếu lưu lại đây sẽ bị chém chết, vậy cũng chỉ có thể đánh cho tới cuối cùng. Còn không thì hiện tại chạy đi, chúng ta sẽ không ngăn cản đâu, cũng sẽ không ra tay. Nhưng sau khi ăn xong bữa sáng, ai muốn rời khỏi, thì lập tức bị hành quân pháp mất đầu ngay. Các ngươi ngẫm lại đi, lập tức là phải ăn bữa sáng rồi, ăn xong bữa sáng là phải liều mạng với bọn Thát tử đấy.
Chẳng ai ngờ rằng Triệu Tùng lại nói ra thẳng thắng như vậy, vẻ mặt bọn lính Triệu Gia Quân có chút không lý giải, nhưng mỗi người vẫn đi giữ cương vị của mình ăn cơm canh trực, mà đám dân chúng Bì Đảo chiêu mộ tới lại khá yên tĩnh, trao nhau ánh mắt, rất nhiều người trên mặt đều có vẻ chần chừ. Triệu Tùng sau khi nói xong lại đi xuống ăn cơm ngay, cũng không để ý tới động tĩnh bên này.
Không bao lâu, bắt đầu có tiếng la mắng vang lên.- Ngươi còn mặt mũi hay không, người nhà của ngươi đều là bị bọn Thát tử giết chết, ngươi không đi báo thù, lại còn muốn đầu hàng hả? - Hai anh trai của ngươi đã chết ở bờ bắc rồi, ngươi không đi liều mạng, còn muốn kẹp cái đuôi trốn sao? - Nhưng ta không muốn chết, thà làm trâu làm ngựa còn đỡ hơn bị toi mạng.- Trốn đi lâu như vậy, không phải là muốn giữ lấy cái mạng sống sót sao? - Người Từ Châu không đáng tin cậy đâu, bọn chúng chỉ cómấy trăm người à. Thát tử đến đây tới mấy chục ngàn người, quan quân cũng đỡ không nổi, ngươi tin đoàn luyện của bên Từ Châu sao?
Tiếng mắng tiếng khóc và tiếng tranh cãi không ngừng vang lên, có người đã hốt hoảng chạy ra phía ngoài, tuy nhiên người như vậy không nhiều lắm, chỉ là vài trăm người thôi, bởi vì bọn họ ngày hôm qua khi bị chiêu mộ tới, thật ra đã làm ra lựa chọn, những người mang theo nữ quyến trẻ nhỏ lại càng sẽ không đi khỏi, bọn họ biết rõ, người nhà mình mà rơi vào trong tay Nữ Chân Kiến Châu sẽ có kết cục gì rồi.