Ngược lại hai chiếc thuyền trên biển kia thì không cần phải lo lắng nhiều lắm, đây chỉ có khả năng là thuyền của Triệu Gia Quân nhà mình, chẳng qua là bọn họ mang đến tin tức gì đó.
Trịnh Tiểu Nhị đã mang đến dân chúng Bì Đảo trên ngàn người, bên trong nữ nhân và trẻ em người già yếu hơn ba trăm người, còn lại đều là thanh tráng khỏe mạnh, người của liên thứ ba đã trở về không tới ba mươi người, còn lại vẫn chưa thấy bóng dáng đâu cả.
Trịnh Tiểu Nhị trả lời rất là ngắn gọn.- Các quân gia nói muốn đi chiêu mộ thêm nhiều người nữa, có một số bà con Bì Đảo đã dẫn đường cho họ rồi!
Triệu Tùng lập tức hiểu rõ tại sao, những người trong liên thứ ba vừa rồi khi lĩnh mệnh chần chừ sợ sệt bị coi là rất nhục nhã, nên bây giờ phải đem chuyện xui xẻo này làm cho thật tốt, rửa sạch lại và chứng minh bản thân.
Tiểu nhị trong thương hành Vân Sơn và đầu bếp Triệu Gia Quân đã sớm làm xong bánh bột, tuy không đủ cho mọi người được ăn no, nhưng mỗi người đều có một miếng bánh bột to khoảng lòng bàn tay, ít ra cũng khôi phục lại một chút thể lực.
Dân chúng Bì Đảo đã nghèo khổ quen rồi, vừa thấy được miếng bánh bột này ánh mắt liền sáng ngời lên, chiến tranh đã trôi qua nhiều ngày, tất cả đồ vật đều phải ưu tiên cung cấp cho quân lính trấn Đông Giang, cuộc sống của người phía dưới trôi qua càng khổ hơn, cái bụng của nhiều người đã bị bỏ đói khá lâu rồi. Khi nhìn thấy có bánh bột, lập tức ăn tới ngốn nga ngốn nghiến, có người ăn xong một miếng còn chưa đủ, có suy nghĩ muốn ra tay với nữ nhân và trẻ em người già yếu, không ngờ đưa tay ra cướp đoạt, dẫn tới toàn trường một trận hỗn loạn.
- Đem mấy tên cướp đoạt bánh bột kia bắt ra đây ngay! Triệu Tùng đứng ở nơi đó rống to nói, tên lính Triệu Gia Quân vọt ngay vào trong đám người, đem tên ác ôn đoạt bánh bột kia lôi ra ngoài.
- Đến được nơi này thì phải giữ lấy khuôn phép của ta, không tuân thủ theo khuôn phép là mất đầu! Triệu Tùng rống to đến cổ họng muốn bị rát.
Giọng nói có rống to cỡ nào, phía dưới vẫn xôn xao như cũ, nhưng sau khi mấy cái đầu bị chặt xuống rồi, toàn trường lập tức tự động trở nên yên tĩnh lại, nhưng dân chúng Bì Đảo được quan quân trấn Đông Giang quản hạt quen rồi, đối với người bên Từ Châu chưa chắc gì sẽ tâm phục khẩu phục, sau khi yên tĩnh sơ qua, đã có người chỉ vào Triệu Tùng quát to.- Các ngươi cũng không phải quan quân, dựa vào cái gì đi giết người, còn có vương pháp gì sao?
Câu chất vấn này vừa nói ra, đám người lại xôn xao lên, Triệu Tùng vốn định lên tiếng lại bị chặn lại, lập tức nổi giận lôi đình, chỉ vào cái người kia quát lên.- Lôi gã ra đây ngay, ai chặn lại giết hết!
Chất vấn và xôn xao còn làm được, nhưng không ai dám chắn ở phía trước đao thương, đám người lập tức nhường ra một con đường, quân lính Triệu Gia Quân nóng nảy lôi ngay người kia ra, nhìn tướng mạo và cách ăn mặc của gã, trước khi chưa tới Bì Đảo có khả năng là một người có vai vế gì đó, ở nơi này có lẽ còn có chút tên tuổi.
- Hiện tại Từ Châu chính là vương pháp!
Triệu Tùng hung tợn nói ra một câu, rút đao chặt xuống.
Đầu người rơi xuống đất, máu tươi phun ra, lần này đám đông hoàn toàn yên tĩnh rồi, Triệu Tùng nhảy lên chỗ cao nhất bên cạnh, rống lớn nói.- Đại quân Thát tử đã lên đảo, hai đường giáp công, trấn Đông Giang đã tiêu đời rồi. Các ngươi không muốn chết, không muốn làm trâu làm ngựa cho Thát tử, vậy hãy nghe theo dặn dò của chúng ta, nếu có ai không muốn nghe theo, bây giờ rời khỏi ngay!
Đã chạy đến nơi này đấy, đều là biết rõ thế cục, hoặc là rất tin tưởng Trịnh Tiểu Nhị đấy, ai còn muốn đi, ai còn dám đi, mấy cái đầu người sau khi rơi xuống đất, lập tức yên tĩnh nghe lời.
Triệu Tùng cũng không đợi câu trả lời, thẳng thừng mở miệng nói.- Các đội hãy dựa theo cách dặn dfo lúc nãy đi chọn người ngay, lập tức đi xuống làm việc, mau lên, chúng ta không còn bao nhiêu thì giờ đâu.
Bọn lính các liên ầm ầm nghe lệnh, bước nhanh chạy vào trong đám người, thét to đánh đá, mỗi tổ dẫn theo trăm người rời khỏi, chạy tới các kho hàng và chỗ chất hàng, đem hàng hóa trong kho chuyển ra đây, đem đống gỗ chất ở chỗ chứa hàng lăn qua đây, ngăn ở các nơi xung quanh bến thuyền.
Ngay cả nữ nhân trẻ em và người già yếu cũng không được rảnh rỗi, ở trong bảo trại còn có rất nhiều công chuyện đợi bọn họ đi làm, còn Triệu Tùng thì đứng ở chỗ cao quan sát binh mã Kiến Châu đóng giữ cách đó không xa, nếu như đối phương muốn nhào tới, thì phải chiến đấu thôi.
Triệu Tùng gầm rú hạ lệnh.- Nhặt hết binh khí của bọn Thát tử, có cái gì thì nhặt cái đó.
Binh mã Kiến Châu đóng giữ cũng phát hiện dị động bên này, muốn tiến lên lại lui trở về, hỏa khí Từ Châu thật sự khiến cho người ta sợ hãi, hơn nữa bây giờ lại cộng thêm trên ngàn người trai tráng khỏe mạnh, nếu đánh tiếp nữa, ngay cả ưu thế về số người đã không còn, dù sao vẫn phải đợi bên bờ bắc tiêu diệt xong, đại quân hội tụ đến nơi này, như thế sẽ nuốt hết tất cả bảo trại.
Từ phía bắc truyền tới tiếng gầm càng lúc càng lớn, dân chúng Bì Đảo túm năm tụm ba hướng bên này chạy tới càng lúc càng nhiều, sau khi trải qua hỗn loạn vừa nãy, tất cả đều đã có lề lối, có người riêng biệt gánh vác dẫn đường, có người gánh vác phân chỉa, binh lính Triệu Gia Quân có trang bị đầy đủ còn lại thì giữ gìn khuôn phép, không có bất cứ một khuyên răn hoặc cảnh cáo, bất cứ kẻ nào xúc phạm đến khuôn phép, là lập tức bị lôi ra ngoài chặt đầu, dùng cái mạng đi cảnh cáo những kẻ khốn nạn vô liêm sĩ.
Hai chiếc thuyền đi ra ngoài trước đó không có cập bến, thuyền lớn như vậy khi cập bến sẽ tiêu hao khá nhiều thì giờ, đội thuyền trong tay Nữ Chân Kiến Châu còn rất nhiều, nếu chẳng may bị khốn trụ bao vây tấn công sẽ là đại nạn, cho nên chiếc thuyền lớn chỉ ở chỗ góc chết của bảo trại thả xuống thuyền tam bản, có mấy tên thủy thủ rất nhanh chèo tới cập bờ, có lẽ bọn Nữ Chân Kiến Châu nhìn thấy bên này có thuyền, nhưng lại không biết được có động tĩnh gì, lấy bản lĩnh lái thuyền của bọn họ, từ bên này chèo đến bên kia còn làm được, phức tạp chút nữa thì không có bản lĩnh rồi.
- Báo lên tin tức là được rồi, không cần phải lên bờ!
- Đội thuyền của trấn Đông Giang đã rời khỏi chiến trường, chạy về phía tây rồi, chúng tiểu nhân nhìn thấy quân tướng trấn Đông Giang đã lên thuyền, nhưng soái cờ của Mao Văn Long vẫn còn, không biết gã đã chạy khỏi chưa. Bên bờ bắc đang hoàn toàn rối tung lên rồi, không ít quan binh Đông Giang đã nhảy xuống biển, hiện tại trên biển tất cả đều là xác chết. Không bao lâu nữa, bên kia sẽ đánh xong, doanh trưởng có dặn dò gì thêm không ạ!
- Các ngươi cứ tiếp tục ở lại trên biển, không cần đi xa quá, cũng đừng để đội thuyền của bọn Thát tử bắt được, bất cứ lúc nào cũng ở bên đó chờ tin tức.
Sau khi đối đáp qua loa, thuyền tam bản quay trở về, bên này khi đi về phía bên Triệu Tùng bẩm báo tin tức, chỉ trong một khoảng khắc ngắn ngủi này, người từ trên núi dưới chân núi chạy tới cũng không chỉ năm ba người rồi, đội ngũ mấy chục người, hơn trăm người cũng có, vùng đất bến thuyền ngoài bảo trại nhanh chóng trở nên ồn ào náo động.