Người được gọi là Tiểu Lưu vội vàng vâng dạ, vội chạy đi, Mao Văn Long trầm ngâm sắc mặt buồn bực nói.- Không có lý nào mà chúng ta ở đây liều sống liều chết, bọn chúng núp ở trong nhà mà hưởng phúc, lần này nhất định phải gọi bọn chúng ra nuốt hết!
- Giặc Thát tấn công quá mạnh, đại soái sợ các ngươi ở đây có nguy hiểm, điều động hai nghìn thanh tráng đến phòng bị, đến lúc đó cũng giúp đỡ thêm. Lần này binh mã Bì Đảo điều động không có giấu diếm người khác, cử động của hai nghìn thanh tráng cũng không có chút nào giấu diếm, một viên Thiên tổng dẫn đội chạy đến Vân Sơn Hành quát thét thông báo.
Càng đến lúc này, Triệu Tùng càng không dám lơi lỏng, y thậm chí không mở cửa lớn, chỉ là đứng trên đầu tường mà đáp lời, hơn hai nghìn đinh tráng Bì Đảo này cách yếu trại của Vân Sơn Hành hơn hai trăm bước, hai bên nhìn nhau rất rõ, rất nhiều người đi chân đất, binh khí cầm trong tay chẳng qua là côn gỗ vót nhọn, thậm chí còn không phải là ai cũng có, ánh mắt bọn họ nhìn đầu tường yếu trại đều mang đầy hy vọng.
Bị bao nhiêu người nhìn đầy hy vọng thế này cũng không hề thoải mái, cũng may Triệu Tùng ở Sơn Đông từng gặp cảnh tượng mấy vạn mười mấy vạn dân đói tụ tập lại, lúc đó thảm hơn lúc này nhiều, y lạnh lùng quét mắt một lượt, sửa soạn đi xuống. Lúc này thanh tráng Bì Đảo vây quanh Vân Sơn Hành lại tản đi, một võ tướng trẻ tuổi ăn mặc giống Thiên tổng theo vây quanh của mấy tên hộ vệ đã đi tới.
Người này Triệu Tùng biết, là Thiên tổng trấn Đông Giang Lưu Hưng Trị. Đừng thấy là Thiên tổng, lại là làm việc bên cạnh Mao Văn Long, được coi là tâm phúc thân tín, ba anh em Lưu Hưng Trị này là từ bên Quảng Ninh chạy đến, vốn dĩ chỉ là dân hộ bình thường, nhưng ba anh em dũng mãnh thiện chiến, nhanh chóng được cất nhắc lên, trong đó Lưu Hưng Trị lòng dạ linh sảo nhanh nhẹn, được chư tướng Đông Giang có chút coi trọng.
- Doanh trưởng lão gia, giặc Thát từ bờ tây đánh sang, tình thế nguy cấp, đại soái nhà tôi ở bên bờ nam chống đỡ, xin doanh trưởng lão gia qua đó chi viện! Lưu Hưng Trị ở bên dưới ngửa cổ lên hét, cả mặt là thần sắc hoảng loạn.
Nghe được tiếng la của Lưu Hưng Trị, Triệu Tùng ngẩn ra một chút, trước tiên là ngẩng đầu nhìn về hướng đỉnh núi chỗ cao, sau đó mặc nhiên lắc đầu. Tiếng hô hoán của Lưu Hưng Trị đã gây xôn xao cho thanh tráng bên dưới, bờ bắc đánh đến mức rối bời, bờ tây lại cấp báo, thế Bì Đảo chẳng phải là rắc rối rồi sao, mọi người chẳng phải là có nạn rồi, đám người đến từ Từ Châu này trang bị hoàn mỹ, nhìn cường hãn, bọn họ đi cứu nhất định là cứu được, đám thanh tráng đều mang theo vẻ khẩn thiết nhìn sang.
Lời thỉnh cầu thế này, bao nhiêu người trông chờ, đến lính Triệu Gia Quân canh giữ tường thành cũng không nhịn được nhìn về phía Triệu Tùng, sắc mặt Triệu Tùng càng trầm ngâm, vẫn là bất động, chỉ là cúi đầu dặn dò mấy câu, người bên ngoài Vân Sơn Hành vốn tưởng là sắp ra, lập tức gây ra một trận xôn xao, không ngờ lại có càng nhiều binh lính Triệu Gia Quân cần súng lửa xuất hiện ở khắp nơi, đây là ý tăng thêm phòng bị, nhìn thấy điệu bộ không có tình người thế này, đã có người chửi bới thậm tệ.
- Triệu lão gia, chẳng lẽ các ngài lại nhìn bao nhiêu dân chúng người Hán của Bì Đảo bị giặc Thát giết sao. Giặc Thát đánh đến, các ngài lẽ nào có được kết cục tốt chứ. Cùng ra ngoài liều mạng với bọn chúng đi! Lưu Hưng Trị khàn giọng nói, trên mặt đã mang theo nước mắt, y vừa hô, đám thanh tráng đi đến lập tức cùng hô theo, nhất thời tiếng người như sóng vỗ.
Trên mặt Triệu Tùng đã có chút bồn chồn, y lướt mắt qua đám người, những thanh tráng Bì Đảo này mặc quần áo rách đi chân trần, tay nắm côn gỗ hoặc là khẩn thiết hoặc là giận dữ mắng, hoặc là bi thương, Triệu ùng lại nhìn binh lính bên cạnh, rõ ràng là bộ dạng bị lay động rồi.
- Bắn về những người phía trước đó! Triệu Tùng đột nhiên hô to, cử động của quân lính súng hỏa mai theo đó lập tức là thổi sợi ngòi lửa, nhắm thẳng chỗ phía trước Lưu Hưng Trị mấy bước bắn. “Đoàng” một tiếng, trong huyên náo ồn ào không lớn tiếng nhưng Lưu Hưng Trị lại nhìn thấy rõ ràng cảnh tượng này, theo đó lùi về sau tránh, sau đó tất cả mọi người đều đưa mắt đến chỗ này.
Sống ở trên Bì Đảo chúng ta, lấy hàng hóa của chúng ta kiếm bạc, lúc sống chết thế này lại không muốn cứu viện lại muốn giết người, tức giận của thanh tráng Bì Đảo lập tức bị thổi bùng lên, mọi người mắng chửi, lại không có ai dám xông đến, mọi người đều biết lợi hại của súng hỏa mai Triệu Gia Quân.
Triệu Tùng đứng trên tường chửi ầm lên, vừa nói vừa chỉ tay.- Đừng có con mẹ nó huyễn hoặc, ở đây ít nhất có hai Thiên tổng các ngươi ở bên trong, người bên cạnh Mao soái nhà các ngươi đến bao nhiêu, thực nếu lúc sống chết quan đầu, đưa một đám binh đinh đến để diễn trò à?
Y vừa hét, cảm xúc kích động vừa nhen nhóm lên liền hạ xuống, người trước mặt lùi sau nhìn, một truyền mười mười truyền trăm, hai phương hướng được Triệu Tùng chỉ điểm lập tức bị mọi người chăm chú nhìn, có mấy đội người lộ ra, đừng thấy bọn họ cũng là giả dạng áo rách quần thủng, tinh khí thần hoàn toàn khác với xung quanh, trong tay cầm cũng là đao búa cùng loại.
Đám thanh tráng trấn Đông Giang bị đuổi đến đây cho dù không biết là việc gì, nhưng tiếng trống reo hò lại nhỏ đi, Triệu Tùng lại ở bên đó dậm chân rống giận.- Còn làm mấy con thiêu thân này, ông mày dẫn người đến giết, trước hết rửa sạch đám khốn kiếp các ngươi, sau đó tự mình đánh giặc Thát bỏ đi. Cút, nhanh cút cho ông, nếu không sẽ khai hỏa đấy!
Trên mặt của Lưu Hưng Trị đó đã không còn vẻ bi thương giận dữ, chỉ là lạnh mặt quay đi vào trong đám người, không lâu sau đám người đã giảm đi một phần ba con số, những thanh tráng khác cũng đều ngơ ngác nhìn nhau, đều theo đó cách xa bảo trại này không ít, mà binh lính Triệu Gia Quân trong yếu trại của bảo trại Vân Sơn Hành ai nấy sắc mặt phát lạnh, nhìn ánh mắt bên dưới không còn chút đồng tình nào.
- Doanh trưởng, thanh tráng bên ngoài đều được điều đi rồi, chỉ có hơn trăm người theo dõi. Có người bẩm báo với Triệu Tùng.
Triệu Tùng gật gật đầu, lại đen sắc mặt nói với La Thần.- La quản sự, tên Mao Văn Long này lòng dạ bất chính, đại địch trước mắt lại cứ muốn nuốt trọn doanh này của chúng ta, làm sao đánh cho tốt được, ta thấy chúng phải thiệt thòi lớn rồi!
Lời này vừa là phân tích cũng là tức giận, từng lần tuy ngượng ngập tan cuộc, nghĩ kỹ lại lại hung hiểm vô cùng, nếu Triệu Tùng bên này đồng ý xuất chiến hoặc là cung cấp hỏa khí, chỉ e chớp mắt là tự thân sẽ gặp đại nguy hiểm, ở trên Bì Đảo ngoài biển xa xôi chết không có chỗ chôn này!
Trên mặt La Thần sớm đã không còn nụ cười, y lạnh giọng nói.- Trong lòng Mao Văn Long tuy có mấy phần đại nghĩa nhưng lòng dạ người này quá nặng, lúc doanh trưởng ngài chưa đến, ta đã thấy y thích làm ăn, thương nhân Cao Ly trên Bì Đảo đều là y kéo đến, không muốn phản công, không bố trí phòng ngự gì, cứ đến kinh thương hội tụ. Đây không phải là hành vi của võ tướng, lần này lại là ấn chứng thêm nữa, tên Mao Văn Long này không dài lâu được.