Chuyên giết người phóng hỏa đến mức độ như thế này, Mạc gia đã làm quen tay rồi, sớm đã có cách thức của riêng mình. Đêm qua sau khi phóng hỏa, bọn họ không vội vàng đến cửa uy hiếp, mà là để qua một ngày mới đến xem, thấy đối phương rốt cuộc có chỗ dựa vững chắc để nương tựa hay không. Làm như vậy để tránh mai sau không thu tay về được.
Kết quả phân điếm Tế Nam của Vân Sơn Hành chỉ đi báo quan, điều này khiến Mạc gia hoàn toàn yên tâm. Quan phủ khi xưa còn chẳng thể làm gì được Mạc gia. Lúc bấy giờ, Văn Hương Giáo vẫn chưa náo loạn, Triệu Gia Quân cũng chưa xuất binh dương oai, cho nên Mạc Bồi Sinh Mạc sư gia trong nha môn tuy có nghe, nhưng cũng không để ý. Cường hào bản địa đến xứ người, sẽ phải làm theo khuôn phép ở đấy.
Đến ngày thứ ba, quản sự Mạc gia bị đánh hôm trước lại dẫn theo vài người đến Vân Sơn Hành. Bọn họ nghĩ rằng, lần này đến cửa, đối phương ắt sẽ sợ hãi mà trở nên ngoan ngoãn. Nhưng nhị quản gia này cùng người dưới trướng đến cửa thì cũng không quay về. Ban đầu Mạc gia vẫn chưa phát giác, mãi đến trưa hôm sau mới nhận ra có gì đó sai sai, liền phái người đi Vân Sơn Hành hỏi chuyện, kết quả lại không thấy tăm hơi.
Không đợi Mạc gia kịp hiểu ra. Đêm đó đại viện Mạc gia bị người ta phóng hỏa, thủ pháp còn cao minh hơn đêm kia. Ngoại trừ bên ngoài bị người ta phóng hỏa, còn có mấy ngọn lửa cháy từ trong nhà ra. May mà Mạc gia vốn chẳng phải người lương thiện gì, ban đêm ít nhiều cũng có tuần tra phòng bị, mới không gây ra đại họa, nhưng bị thương mười mấy người, cháy mất hai gian trạch viện.
Xem như hai bên đã vạch mặt nhau rồi. Lúc này Mạc Ứng Long không dám có chút thờ ơ nào, bởi vì đối phương hành sự với thủ đoạn của một cường hào nhất đẳng, cùng một loại lòng lang dạ sói với y. Kẻ dám giết người phòng hỏa trong thành không phải là hạng tầm thường, nhưng thấy đối phương làm việc cũng không giống như có bối cảnh quan trường gì.
Đến tối ngày hôm sau, Mạc gia tập hơp hơn hai trăm người, chia thành mấy đường đi về phía Vân Sơn Hành, chuẩn bị đập thương hành bắt người, sau đó mang ra ngoài thành chôn sống, cho phủ Tế Nam và vùng lân cận một bài học kinh hoàng. Thời buổi bây giờ kiếm tiền là chuyện nhỏ, nếu chẳng may đụng đến uy thế của Mạc gia, chuyện làm ăn về sau sẽ không tốt. Lần này ra tay, còn có mười mấy quan sai đi theo, nếu thật sự có sơ suất gì, thì phải nhờ vương pháp áp chế người.
Nhưng Vân Sơn Hành đã đóng cửa ngừng buôn bán. Mạc gia rốt cuộc cảm thấy không đúng cho lắm, bởi vì với thế lực của Mạc gia ở trong thành, gió thổi cỏ lay đều rất khó tránh khỏi bị bọn họ phát hiện, nhưng một cửa hiệu lớn như vậy, chưởng quỹ tiểu nhị cứ biến mất vô thanh vô tức như vậy. Nhưng việc trút giận vẫn không được chậm trễ. Cả đám người đập phá thương hành, dọn sạch những đồ đáng giá và không đáng giá, thậm chí đến cả trạch viện này cũng sửa soạn chiếm hết. Hộ phòng nha môn đã làm xong cả khế ước, chỉ còn chờ sang tên.
Trong mấy ngày tiếp theo, người của Vân Sơn Hành cũng không xuất hiện, thậm chí không ai ra thu thập đầu đuôi. Mạc gia cho rằng mình đã chiếm thượng phong, chẳng qua là vì sơ suất nên mới chịu thiệt. Sau đó, có tin tức ở huyện Chương Khâu truyền về, thôn trang của Mạc gia bị người ta huyết tẩy, ba trăm thanh tráng trong trang không trốn thoát được một ai, có lẽ có người đầu hàng xin tha, nhưng cũng không thoát khỏi kết cục bị chặt đầu.
Thôn trang của Mạc gia ở huyện Chương Khâu là dùng để chứa chấp hàng gian. Người lưu vong từ hai phủ Đăng Lai, thuộc hạ của Mạc gia, đồ trộm cướp khắp nơi của hai phủ Đăng Lai, nhân khẩu mang đi buôn bán, đều đặt ở đây. Hơn nữa nơi này không nằm trong thành trì, vương pháp không quản nổi, chặn đường thương nhân giết người cướp hàng cũng tiện. Mạc gia ở trong thành, đặt một nửa nhân thủ của mình ở đây, nhưng đều bị giết sạch sành sanh.
Đến lúc này, Mạc gia đã sợ hãi rồi. Người ngoài không biết thực lực của đám người này, nhưng Mạc Ứng Long thì biết rất rõ. Tất cả đều xuất thân là quân binh Liêu Trấn, trong đó còn có mười mấy tinh nhuệ xuất thân là thân binh hộ vệ, xấp xỉ hai đội ngũ dưới trướng Bả tổng. Sức mạnh như vậy đều xem như cốt cán, chống lại lục lâm thảo khấu, chỉ cần kết trận đối chiến, nhất định sẽ chiếm thượng phong, vì sao lại bị giết sạch sẽ.
Càng lúc càng có nhiều tin tức truyền đến, nhưng vẫn không biết mấy trăm người trong trang xảy ra chuyện gì. Hơn nữa người đến vốn dĩ không lấy đi hàng hóa gì, mà lấy tất cả đồ trộm cướp cho nữ nhân và trẻ con làm lộ phí, sau đó một mồi lửa đốt sạch sẽ, đặt thủ cấp ở bên ngoài. Trong huyện vốn dĩ không dám quản, cũng không muốn quản, dùng những lời hàm hồ để che giấu. Ba trăm nhân mạng nếu thật sự phải truy xét theo trình tự công vụ, chỉ sợ phải hỏi đến Nội các Hình bộ. Mọi người đều nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Cuối cùng chỉ là có người đi ngang gần đó nghe thấy, rằng lúc trời tối đen, từ phía thôn trang có tiếng chém giết vang trời, tiếng gào thét thảm thiết, sau đó yên tĩnh đi rất nhanh.
Người Từ Châu lại có lực lượng mạnh mẽ như vậy sao? Lại hành sự không kiêng nể gì sao? Đến lúc này Mạc Ứng Long thật sự không dám làm gì, nhưng báo thù vẫn chưa hết. Ngay ở cửa chính của đại trạch viện Mạc gia, mấy người lúc ra cửa bị cung tiễn cách đó mấy mươi bước bắn chết, nhìn thấy trên những ngôi nhà có cung thủ. Người cửa Mạc gia định đuổi theo, kết quả là mấy cung thủ không bỏ chạy. Tám cung thủ bắn chết hai mươi mấy người sau đó mới ung dung rời khỏi.
Sau khi Mạc Ứng Long nhận được tin tức này, mấy sòng bạc và sào huyệt trong thành cũng bị người ta xông phá, quản sự ở đó cũng phơi thây tại chỗ. Đến lúc này, Mạc Ứng Long đã sợ hãi kinh hoàng. Y và sư gia Mạc Bồi Sinh chỉ là quen biết hợp tác, tuy là thân thích, nhưng nếu cần giúp đỡ, cũng không thanh toán bằng bạc trắng không được, nhưng lúc này, cũng chỉ đành đi tìm.
Lúc y đi tìm Mạc Bồi Sinh, Mạc Bồi Sinh cũng tìm đến y. Bên chỗ Mạc sư gia cũng đã chết người, là một bộ khoái đã đi theo gần mười năm, xem như thân tín tâm phúc của Mạc sư gia. Gã nói là đi tìm kỹ nữ để chơi bời, sau khi ra khỏi cửa thì bị người đâm một đao từ phía sau. Hai quan sai đi theo gã muốn ngăn cản, cũng bị đâm một đao.
Đây chính là thị uy trắng trợn rồi. Quan sai thì sao, thổ hoàng đế phủ Tế Nam thì thế nào, phải giết không tha. Lần này thì giết bọn lâu la, lần sau thì chưa biết chắc là ai. Điều mấu chốt hơn là, đối phương còn bắn tên vào trong nhà của Mạc sư gia.
Vốn dĩ Mạc sư gia định đóng cổng thành, lục soát toàn thành, nhưng đến lúc này lại không dám hành động. Đối phương quả thật mới là kẻ liều mạng, hơn nữa thủ đoạn cao minh, vạn nhất không bắt được, thì sau đó sẽ báo thù như thế nào. Những việc tất cả trải qua đều khiến người ta không rét mà run.
Mạc sư gia và Mạc Ứng Long tính toán, quyết định không chịu thua, còn nếu chịu thua thì sẽ bị người ta diệt môn diệt tộc. Thủ đoạn cay độc như vậy không phải là người giang hồ làm ra được.
Đến lúc này, bọn họ cuối cùng phải đi dò la tin tức của Triệu Tiến và Vân Sơn Hành ở Từ Châu, muốn biết rốt cuộc là loại tồn tại gì, lại dám coi vô pháp vô thiên như vậy.
Tin tức trong giang hồ có cực hạn, tin tức của quan phủ cũng có cực hạn. Tuy nhiên tin tức tập hợp được thông qua hai con đường này đã đủ rồi. Bọn họ mới biết Triệu Tiến Từ Châu rốt cuộc có thể lực thế nào, hung tàn đến mức độ nào.
Mạc Ứng Long trả lại toàn bộ hàng hóa đoạt được, sau đó chuẩn bị gấp đôi số tiền hàng, tất cả đều là bạc nén của Cửu Thành Tân, đặt trên mâm gỗ sơn son, đặt trên bàn thờ ở trước Vân Sơn Hành đã đóng cửa, mời đoàn hát đến diễn hí khúc náo nhiệt. Việc làm này, là tỏ thái dộ dập đầu chịu thua trên giang hồ.
Mạc Bồi Sinh làm càng có hiệu suất hơn, lợi dụng mối quen biết của mình, tìm được mấy người đồng niên của Vương Hữu Sơn, dùng mặt mũi dùng tiền bạc, có cả ân tình, đối phương cũng bằng lòng viết thư hòa giải.
Lúc bấy giờ, thực lực của Triệu Gia Quân vừa mới thâm nhập vào biên cảnh phủ Duyện Châu và Từ Châu, chỉ có đội ngũ Nội Vệ hoạt động ở các phủ châu huyện. Lực lượng huy động được, ngoài Nội Vệ ra, thì còn mấy đội ngũ lục lâm trong bóng tối, hơn nữa Từ Châu lại rất cần thiết phải khai thác thương lộ các phủ Sơn Đông, thu thập tin tức Sơn Đông.
Cân nhắc nhiều thứ, gắng gượng mà đáp lời. Mặc dù như vậy, Vân Sơn Hành và Nội Vệ cũng có không ít người cảm thấy đã chịu thiệt lớn, bị oan ức. Mọi người vì lấy đại cục làm trọng nên mới nhẫn nhịn.
Nhưng Vân Sơn Hành không bị thương mấy người, sức mạnh giang hồ Nội Vệ huy động được thì tử thương hơn mười người, mà Mạc gia chết khoảng hơn ba trăm người. Hàng hóa của Vân Sơn Hành quả thật có tổn thất, nhưng đối phương đã bồi thường gấp ba lần. Tuy rằng như vậy cũng kha khá, nhưng Từ Châu nhiều năm vẫn chưa từng chịu thiệt như vậy.
Mạc Ứng Long và Mạc Bồi Sinh đương nhiên không muốn từ bỏ ý đồ, do cục diện bức bách trước mắt mới cắn răng nhẫn nhịn, còn có tâm tư tìm cơ hội trả thù. Tuy nhiên sau đó thì Văn Hương Giáo gây đại loạn, rồi sau đó là Triệu Tự Doanh bình định Sơn Đông. Đến lúc này, hai người Mạc gia mới biết phía sau Vân Sơn Hành là một con quái vật khổng lồ thế nào.
Sau đó Triệu Gia Quân từ từ khống chế phủ Duyện Châu. Cảnh ngộ của Lỗ Vương phủ ở thành Tư Dương truyền ra, sau đó thì đại chiến quan quân. Từ lúc địa bàn của Triệu Gia Quân không ngừng mở rộng, với từng trận thắng lợi rung động lòng người, Mạc gia đã sợ đến phát run, mà sức ảnh hưởng của thế lực của Vân Sơn Hành ở trong thành Tế Nam cũng bành trướng, khiến Mạc sư gia và Mạc Ứng Long quẫn bách vô cùng. Bọn họ là thổ hào mất chỗ đứng, nếu rời khỏi quê nhà thì như heo dê chờ làm thịt, nhưng ở lại phủ Tế Nam, thì lại có ân oán với Vân Sơn Hành.
Ban đầu tưởng là khối thịt béo, không ngờ là một cơn hổ, hơn nữa con hổ này càng lúc càng to lớn, còn có ý muốn biến thành rồng. Vốn dĩ còn tha hương cầu thực, giờ thì dưới gầm trời này không còn chỗ nào an toàn để nương thân nữa.
Mạc gia rét run trong lòng, liền đến chỗ Vân Sơn Hành nịnh nọt. Vân Sơn Hành thì lại không để ý đến ân oán cũ này, vốn dĩ là mặc kệ.
Mặc kệ thì mặc kệ, nhưng việc làm ăn mà Mạc gia nắm giữ ngày càng ít. May mà mấy chuyện làm ăn thương thiên hại lý thì Vân Sơn Hành và Nội Vệ rất ít nhúng tay vào, nhưng vẫn không hoàn toàn khống chế, cũng sẽ không tùy tiện ngăn cản, cho nên tầm vóc của Mạc gia vẫn còn được giữ vững, tiêu phí để con cháu đạt công danh cũng ngày càng nhiều.
Sau khi Triệu Gia Quân bắc phạt Trực Lệ, pháo oanh tạc kinh thành, Sơn Đông đã hoàn toàn trở thành địa bàn của Triệu Tiến, phủ Tế Nam đương nhiên cũng nằm trong đó. Mạc gia thật sự là không còn nơi để ẩn thân nữa. Mạc Bồi Sinh vốn dĩ hô mưa gọi gió trong nha môn, hiện tại bị thẳng thừng khai trừ, còn Mạc Ứng Long thì đóng cửa từ chối tiếp khách, vô cùng ít xuất hiện, làm ăn thì không tệ, người có tâm thì để ý thấy, chuyện làm ăn của Mạc Ứng Long dường như còn thịnh vương hơn trước đây một chút. Trên đường mọi người đều bàn tán, quả nhiên giết người phóng hỏa là gia truyền qua các thế hệ. Mạc gia này hưng thịnh từ thời tiền triều, trước mắt ở tân triều này cũng sẽ không kém.