Ngoại trừ thương nhân Cao Ly, Sơn Đông bên kia cũng bắt đầu có dòng buôn bán ổn định đi vào, thậm chí còn có thương nhân Bắc Trực Lệ, mặt khác, mặt dù vẫn chưa có nhận ra, nhưng Mao Văn Long lại biết thương nhân tới đây khẳng định có gian tế của Nữ Chân Kiến Châu, hoặc là những kẻ khốn kiếp không màn tới đại nghĩa phát tài, ra tay với đặc sản Nữ Chân Kiến Châu ở nơi này, sau đó chở đồ vật cần dùng về Nữ Chân.
Đám người Mao Văn Long, Trần Kế Thịnh cũng không biết nên hận ai, vì những kẻ trao đổi với Nữ Chân Kiến Châu cố nhiên không có liêm sỉ, nhưng lúc Bì Đảo nguy cấp nhất, thương nhân Đại Minh thân là người nước mình lại có mấy kẻ tới đây, hiện giờ những thương nhân Bắc Trực Lệ và Sơn Đông kia, trước giờ nào có tới đây, từng kẻ đều nói cái gì đại nghĩa, nhưng nói tới cùng vẫn là buôn bán, có tiền kiếm được đều chen lấn mà tới.
Bọn võ tướng Bì Đảo trấn Đông Giang tâm tình đối với Từ Châu rất là phức tạp, hiện giờ rất nhiều người còn xem năm con thuyền xuất hiện lần đó chính là thần Phật phù hộ, sau khi năm con thuyền kia xuất hiện, tình cảnh nơi Bì Đảo thoáng chốc trở nên dư dật thong dong, được cho là cứu trấn Đông Giang trong cơn nước lửa. Lẽ ra ân tình cứu mạnh đủ để đôi bên giao hảo, nhưng những kẻ trên biển tự nhận là thủy thủ chủ thuyền của Từ Châu, Dư gia và Trịnh gia kia, đều không xem mình thành thần dân của Đại Minh, mà tháng ngày trước đó càng là từ trấn Đăng Lai Sơn Đông bên đó biết được tin tức Từ Châu xuất binh đại chiến với quan quân, đây khiến mọi người thật sự kinh hãi.
Hóa ra Từ Châu này là phản tặc, lại dám tùy tiện tấn công kinh sư, tuy nói từ sau lần đó, lại cũng không có tin tức gì truyền tới, nhưng trong lòng mọi người đều cảm thấy Từ Châu bị quan quân triều đình tiêu diệt rồi. Tuy nhiên thuyền bên phía Từ Châu trước sau không có đứt đoạn, sau khi ra biển liền chiếu theo như cũ đưa tới đồ đạc, đổi về đặc sản và người, hết thảy như thường.
Thử hỏi thăm, mọi người trên thuyền đều có chút khinh thường nói triều đình tất bại, Từ Châu tất thắng, còn có người nói Triệu Tiến gì kia lần này muốn vào kinh thành làm hoàng thượng.
Nếu như là trước kia, lời lẽ như vậy sẽ khiến đôi bên chém giết sóng mái với nhau, nhưng hiện giờ an nguy Bì Đảo và hy vọng khôi phục Liêu Đông đã ở trên những con thuyền không ngừng lui tới này, sao dễ xé cờ vạch mặt. Mọi người trong lòng đều có lầm bầm, Bì Đảo trấn Đông Giang trung với Đại Minh, những người trung với Đại Minh không ngừng trốn ra ngoài kia, những kẻ chiến đấu với Nữ Chân Kiến Châu mà chết kia, quan dân Liêu Đông trốn tới Bì Đảo nửa đường bị giết kia đồng dạng trung với Đại Minh. Nhưng Đại Minh trước nay không có cho lương thực, quân tư đầy đủ cho trấn Đông Giang, phải tự mình chém giết cướp đoạt, phải tự mình suy ngẫm việc buôn bán, mới ở nơi này kéo dài hơi tàn, chân chính khiến mọi người nhìn thấy hy vọng, ngược lại là những giặc Từ Châu đại nghịch bất đạo này, sao lựa chọn, vẫn thật là khó quyết định.
Mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, bọn Mao Văn Long và Trần Kế Thịnh không có thương lượng ra kết quả, mọi người liền đều muốn chiếu theo khuôn phép trước kia đi làm, nghe thấy người trên vọng lâu nói thuyền Từ Châu tới, tin tức rất nhanh ở trên Bì Đảo truyền ra, tất cả mọi người đều là trở nên sống động, từ con thuyền lần trước tới biết được, lần này sẽ có rất nhiều thuyền tới, mang tới rất nhiều đồ đạc, cũng sẽ mang đi rất nhiều đồ đạc.
Từ khi làm ăn buôn bán với Từ Châu, Mao Văn Long đã ra sức lực tu sửa nơi cập bến cảng biern, từ lúc bắt đầu tu sửa bến cảnh ăn được nhiều thêm lương khô, tới hiện giờ sửa bến cảng đã ăn được thức ăn ngon, xem như hạ tiền vốn lớn, thiết bị trên bến thuyền hải cảng càng lúc càng hoàn bị.
Dựa theo đòi hỏi của Từ Châu, thương hành Vân Sơn đã ở bên phía cảng biển thiết lập mới, gần như chính là một vùng đất riêng biệt, bên ngoài dùng đá đất gỗ lớn tu sửa tường rào vây doanh, bên trong thì là phòng ốc xây dựng bằng gạch đá, quy chế bậc này khiến trên dưới Bì Đảo đều vô cùng trông thấy mà thèm, cho dù là Mao Văn Long gần đây nhất mới ở trong phòng xây bằng gạch, người khác còn ở nhà gỗ hoặc là túp lều. Đám người Từ Châu này không khỏi quá xa xỉ rồi, không ngờ chở sư phụ nung gạch từ Sơn Đông bên kia tới nơi này dựng lò gạch, chỗ ở của Mao Văn Long và mấy vị đầu mục đều là được nhờ vả.
Đang ở Liêu Đông, thành lũy yếu trại mọi người nhìn thấy nhiều rồi, dĩ nhiên biết thương hành này là quy chế quân doanh yếu trại, mọi người đều là giả như không biết, sinh mạng ở trong tay kẻ khác, có một số việc vẫn là đừng quá tích cực thì tốt hơn.
Hiện giờ ở bên trong thương hành không có ở quá nhiều người, chỉ có hơn mười tên tiểu nhị thương hành lưu lại trấn thủ, mỗi ngày kiểm kê hàng hóa, ghi chép đòi hỏi, mỗi lần thuyền tới nơi này, cũng chậm trễ không mất quá nhiều thì giờ. Ở ngoài tường thương hành chất đầy gỗ lớn đã qua xử trí thô sơ, tới lúc đó phải ở trong biển ráp thành bè gỗ, để cho thuyền biển kéo tới nơi muốn tới, còn có đắp lên cái bệ, sắp lên thêm vải dầu, đó nếu như là hàng hóa củ bọn thương nhân Cao Ly, bọn họ vừa tới nơi này không lâu, muốn dựng lên lều gỗ, tạo kho hàng còn không kịp.
Nghe thấy thuyền tới, có một số người ăn mặc như Cao Ly đều vội vàng rời khỏi, bọn họ là báo tin cho chủ nhân nhà mình. Hiện giờ mậu dịch Bì Đảo này đã dẫn tới hứng thú của mấy thương nhân lớn nhất Cao Ly, nghe nói còn có bóng dáng của Oa quốc. Điều kiện Bì Đảo khắc khổ, quản sựu thân tín những thương nhân Cao Ly này phái tới ná lại không được bao lâu, đều đang trú ở gần kề Thiết Sơn, đợi chờ tin tức. Dù sao giao thông giữa Bì Đảo và trên bộ cực kỳ tiện lợi, kế tiếp, những thân tín của đại thương nhân này cũng phải ra mặt.
Đội thuyền đi vào, toàn bộ quân dân trấn Giang Đông của Bì Đảo đều động theo, tráng niên lao dịch đuổi tới bến thuyền, sẵn sàng chất dỡ hàng hóa chuyên chở. Trong rất nhiều người tham dự chất dỡ vận chuyển hàng hóa, sau khi chất dỡ đều sẽ đi theo thuyền tới Sơn Đông. Tướng tá các cấp trấn Đông Giang đều chia phát dặn dò, quân tư đưa tới phải hộ vệ phải chia phát, cái này không được qua loa, những kẻ không đi chất dỡ hàng hóa và không ở trong quân binh điều động đều là chạy loạn tới các nơi, chờ được người thuê mướn. Hiện giờ thương nhân trên đảo nhiều rồi, sức người khan hiếm, tất cả mọi người đều làm việc đổi chút tiền công.
Trừ thứ đó ra, Mao Văn Long còn có mệnh lệnh bí mật, đó chính là ba Thiên tổng mang hai ngàn binh lính tùy thời sẵn sàng chiến đấu, mặc dù không nói nhằm vào ai, nhưng mọi người trong lòng nắm rõ, chỉ chẳng qua trong lòng mọi người đều không chút nào thoải mái.
Thời điểm mọi người đang bận rộn, bọn thân tính Mao Văn Long mang theo cũng tới bến cảng, ông ta thân là người làm chủ Bì Đảo, dĩ nhiên có thuận tiện của mình. Một đám người Mao Văn Long ở bến thuyền đắp dựng lên một cái lền đơn giản, đây là địa bàn của một vị thương nhân Cao Ly, ở nơi này thấy rất rõ ràng tình hình của bến cảng.