Trên biển sóng êm gió lặng, rất thích hợp cho việc tiến lên, bất luận là thuyền hay bè gỗ, đội thuyền lớn và đội bè gỗ lớn tiếp chiến với đại quân trên đất liền, hai bên xông đến, sau đó khai chiến. Khiến đội thuyền trấn Đông Giang không ngờ tới là, Nữ Chân Kiến Châu lại dùng dân chúng Liêu Đông để chèo bè gỗ, mà binh đinh Bát Kỳ là mượn những dân chúng này che đậy, thuận tiện uy bức bọn họ không nên dị động.
Những hán dân Liêu Trấn bị bắt đến sai khiến này, nhìn thấy đối phương là quan quân Đại Minh lập tức khóc rống lên, trong miệng kêu gào cứu mạng, nhưng có một hai cử chỉ chậm liền bị chém ngã thẳng xuống nước, bọn họ vừa khóc vừa hét, tay chân lại không có chút nào chậm lại.
Quan quân Đại Minh trước giờ không bận tâm sống chết của dân, rất nhiều đội quân đã gặp tình cảnh như này giết ngay người đứng đầu, tránh họa lan tới bản thân, nhưng quan quân trấn Đông Giang lại không như thế, bọn họ chính là chạy trốn từ Liêu trấn đến, rất nhiều người trước đây chẳng qua là dân thường, những năm này lại vẫn đang thu nạp, nhìn thấy dân chúng nạn dân trước mặt giống mình, quả thực là không xuống tay được, hoặc là nói do dự đôi chút, khiến cho bè gỗ tiến lại gần hơn.
Khi bè gỗ đến sát thuyền, những dân chúng Liêu Trấn khóc lóc đó lại cầm móc sắt của mang dây thừng, móc luôn vào thuyền, sau đó ngậm binh khí leo lên thuyền, những binh lính Nữ Chân trong bè gỗ đó lại là giương cung lắp tên, không ngừng bắn lên trên boong thuyền, cuối cùng có người kịp hiểu ra, những dân chúng này là giả trang!
Trấn Đông Giang có thuyền nhưng những chiếc thuyền này lớn nhất cũng không quá bốn trăm xích, hơn nữa thuyền thế này không quá hai chiếc, ở giữa đại đội, những chiếc thuyền khác không phải là thuyền to gì, mép thuyền cũng chẳng cao, leo lên không hề khó, rất nhiều binh đinh Nữ chân giả mạo dân Hán ở trên bè gỗ nhảy một cái là túm được mép thuyền, thêm sức tay chân đã tung mình lên được. Quan quân trên boong thuyền sau khi kinh ngạc lập tức phản kích, nhưng cung tên từ bè gỗ bắn lên lợi hại dị thường, mấy người bị bắn chết bắn bị thương lại bị bọn binh lính Nữ Chân xông lên chém giết một lượt nữa, ý chí của những người khác đều sụp đổ, liền nhảy ngay xuống biển chạy trốn.
Có thuyền rơi vào tay giặc, nhưng có thuyền chém giết lợi hại, thuyền chòng chành, trên boong thuyền không hề vững vàng. Binh lính trấn Đông Giang thích ứng hơn so với lính Nữ Chân Kiến Châu, thậm chí bắn tên khai hỏa cũng chuẩn hơn nhiều so với đối phương, thêm với huyết hải thâm thù, lúc đầu bị nhục đó, lại rống giận giết trở lại, không chỉ đuổi giết kẻ địch trên boong thuyền, thậm chí ngay cả tàn dư trên bè gỗ cũng bị quét sạch.
Nữ Chân Kiến châu cũng biết bè gỗ đơn sơ, để chống lại được thuyền trấn Đông Giang, từng nghĩ đến không ít thủ đoạn.trên bè gỗ không ngờ còn đặt lò lửa, những chiếc bè không lại gần thuyền của trấn Đông Giang, từng chiếc hỏa tiễn được bắn ra, trên biển chòng chành tất nhiên không chính xác được, nhưng thuyền và buồm đã là mục tiêu đủ lớn, hỏa tiễn được quấn vải thấm dầu lửa bắn lên, lập tức liền cuống cuồng tay chân, thậm chí có thuyền bị bắn trúng bao nhiêu mũi tên, ngọn lửa bùng lên, ngoại trừ việc bỏ thuyền tháo chạy thì không có lựa chọn nào khác nữa.
Còn có người ở phía trước bè gỗ tung ra phi trảo, sau khi móc trúng thuyền thì liều mạng kéo tới gần, thuyền và bè gỗ đối kháng, Nữ Chân Kiến châu thực sự là rơi vào thế dưới, nhưng sát lại gần chém giết, thì sẽ không có gì khác với ở trên đất liền, càng có mấy bè gỗ diện tích nhỏ vốn dĩ không phải là để tiếp chiến, chính là gắng hết sức áp sát gần thuyền, sau đó dùng móc sắt đinh sắt móc lại, binh lính trên bè gỗ bơi trốn đi, bè gỗ và thuyền cùng bắt đầu bốc cháy.
Nhưng những chiêu số nào cũng chỉ là làm được xuất kỳ bất ý, đội thuyền trấn Đông Giang sau khi kịp hiểu ra lại liền ổn định trận cước, thuyền trên biển dù sao cũng linh hoạt hơn bè gỗ, những chiếc thuyền đã bị cháy không cần để ý nữa, những chiếc thuyền vẫn ở trên boong chiến đấu kịch liệt đều nhận được chi viện, thuyền của đồng bọn lại gần, càng nhiều quân binh chém giết với những lính tốt Nữ Chân đó. Dù sao bè gỗ lại gần thuyền cũng không nhiều, nhưng thuyền lại xoay chuyển như ý.
Lúc thuyền và bè gỗ lại gần nhau, cung tiễn hỏa khí trên thuyền cũng khai hỏa, trên thuyền dù gì có tấm gỗ đất đá che chắn, bè gỗ lại là mặt bằng phẳng, binh lính Nữ Chân bên trên ngoài việc hết sức bắn tên ra thì không còn cách nào khác. Sau khi thuyền của trấn Đông Giang lại gần bè gỗ, vứt các bình chứa đồ dẫn lửa xuống, một khi thiêu cháy sẽ rất khó dập tắt. Lính Nữ chân cũng muốn nhảy xuống biển thoát thân, còn có thuyền đâm lật bè gỗ của quân địch, sau đó dùng trường mâu đâm chết kẻ thù ở trên biển, sát thương như này càng lớn.
Chiến đấu chưa duy trì được bao lâu, bè gỗ tiên phong của Nữ Chân Kiến châu liền bắt đầu lui về phía sau, năm chiếc thuyền bị Nữ Chân Kiến châu cướp đi đều bị thuyền của trấn Đông Giang đuổi theo, có ba chiếc bị nhảy lên đoạt lại, còn có hai chiếc không có cách nào chỉ đành phóng hỏa thiêu hủy.
Lẽ ra trên chiến trường truy sát sẽ có thành quả và thu hoạch rất lớn, nhưng khoảng cách trên biển không tới ba dặm quá hẹp, cử động của thuyền và bè gỗ đều không cách nào nói nhanh liền nhanh, truy kích không bao lâu liền phải lui về.
So với thi thể và hài cốt trôi nổi trên mặt biển, giữa trấn Đông Giang và Nữ Chân Kiến Châu có một người thắng, nhưng hai bên đều rất trầm mặc, mục đích của Nữ Chân Kiến Châu không đạt được, mà trấn Đông Giang bên này gần như là chiếm thế thượng phong, lại tổn thất mất mười chiếc thuyền, quân lính chết thương không ít. Càng mấu chốt hơn là, những người chèo bè gỗ đó không chỉ là binh lính Nữ Chân giả dạng Hán dân Liêu Trấn, còn có dân Liêu trấn chính gốc, nhưng đến cuối cùng ai còn thèm phân biệt nữa, chỉ là không thấy không hỏi mà giết hết, e sợ nhất thời mềm lòng bị người ta chui lọt sơ hở.
Giết bao nhiêu người nhà mình thế này, trong lòng ai cũng không thoải mái, hơn nữa một loạt các cử động của Nữ Chân Kiến Châu khiến trong lòng mọi người đều rất nặng nề. Đối phương biết bản thân hải chiến kém, nhưng vì điều này mà chuẩn bị rất nhiều thủ đoạn, trời biết sau này còn có bao nhiêu thủ đoạn nữa.
- Đại soái, hơn trăm người chết trận, còn có một trăm hai mươi mấy người bị thương cũng phế hết rồi, nếu cứ giằng co thế này tiếp, chúng ta không đánh nổi nữa đâu! Lý Cửu Thành gần như là nghiến răng nói ra những lời này, thanh tráng quân dân trên đảo gần hai vạn, khả năng tạo thuyền tiếp chiến, chống chọi với chưa tới bốn nghìn quân Nữ Chân Kiến Châu, chết một người bớt một người, đây mới là tiền vốn chân chính của trấn Đông Giang, nếu cứ tiêu hao tiếp, Nữ Chân Kiến Châu thấy hơn năm nghìn, đến cuối cùng có lẽ vẫn có khả năng thắng.
Sắc mặt Mao Văn Long vô cùng âm trầm, nhưng lại không thấy kinh hoảng nào, chỉ mở miệng nói.- Lần này là chúng ta khinh thường, trúng thủ đoạn của chúng, tiếp theo cẩn thận ứng phó, bọn chúng không chiếm nổi tiện nghi!
Nói xong câu này, Mao Văn Long trầm ngâm một chút, quay đầu nói với một viên võ tướng trẻ.- Tiểu Lưu, ngươi lại đến bên phía thương hành Từ Châu báo nguy, hãy nói bên này tình thế căng thẳng, cần bọn họ chi viện, bảo bọn họ cố gắng đưa người ra giúp, hãy nói theo những gì mà Lý Cửu vừa dạy ngươi ấy.