Bá tánh thân sĩ phủ Đăng Châu bên này biết Triệu Gia Quan ở trên biển có quen biết, lại không ngờ rằng có quen biết lớn như vậy, so với quan thuyền của quân cảng Đăng Châu, con thuyền Triệu Gia Quân trưng tập đều được xưng tụng cực lớn, trôi nổi trên biển, giống như thành trì, cũng có ngư dân từ trên biển trở về, nói còn có thuyền bản giáp lớn của quỷ Tây Phương, bên trên đó toàn là đại bác, chỉ có điều chưa có vào cảng.
Tất cả đều là đại bác, nhìn trên những đại thuyền của cảng biển này đã có không ít đại bác, toàn là đại bác kia là khái niệm gì, mọi người nghĩ đều không nghĩ ra được.
Bá táng thân sĩ phủ Đăng Châu và phủ Lai Châu khác biệt với quan nội, bọn họ là kẻ biết biển, biết trên mặt biển rộng lớn này rốt cuộc có cái gì, rốt cuộc ý vị như thế nào.
Thân sĩ bá tánh hai phủ Đăng Lai cũng không coi biển rộng là tuyệt địa, bọn họ cũng biết vận chuyển quân lương trước kia lật úp trôi nổi rốt cuộc là việc thế nào, ngay sau khi nhìn thấy sức mạnh trên biển của Triệu Gia Quân, bọn họ biết nên lựa chọn thế nào rồi.
Từ khi Nữ Chân Kiến Châu xâm lấn Liêu Đông, quân dân Liêu Trấn trốn về hướng Sơn Đông, dân chúng đất Liêu và đất Lỗ lần đầu tiên đoàn kết như vậy, tất cả mọi người vì Triệu Gia Quân vượt biển bắc tiến đại cử tương trợ, mặc dù Triệu Gia Quân không cần bọn họ trợ giúp cái gì, có người muốn xuất tiền, có người muốn tòng quân, tất cả mọi người hăng hái muốn tham dự vào bên trong đó.
Nói cái gì mới cũ thây đổi triều đại, nói cái gì khí tượng triều mới, vào lúc này hoàn toàn thấy được rồi, đây là nơi chốn lòng người.
Ngoại trừ nhân mã sư thứ nhất tạm biên, Vân Sơn Hành Sơn Đông và số đông người của điền trang nông khẩn cũng tụ tập ở nơi quân cảng Đăng Châu, Vân Sơn Hành ngay tại chỗ mua quân tư lương thực, thuê thuyền dân, thậm chí còn phải cung ứng những thương gia giàu có đứng đầu định sẵn hàng đất Liêu mai sau, thậm chí còn có đại thương nhân sang dò hỏi giá tiền ruộng đất Liêu Đông, bọn họ cũng biết cường đại của Nữ Chân Kiến Châu, nhưng lúc này là lúc đặt cược, bằng lòng thua cuộc là ranh giới cuối cùng, nếu chẳng may thắng thì làm thế nào?
Mà người của điền trang nông khẩn thì lại điều động ra rất nhiều trang chủ xuất thân Liêu dân, quản sự, quân binh thậm chí còn có trang hộ bình thường, bọn họ mai sau còn muốn làm cái gì rất rõ ràng, chính là ở Liêu Đông dựng lên thể chế tương đồng, tổ chức dân Hán của Liêu Đông thậm chí người Nữ Chân, người Mông Cổ tới trong thể thống này, vì Triệu Gia Quân vận chuyển lương thực, vận chuyển binh lính, vì Triệu Tiến củng cố và tăng cường thống trị đối với nơi đó.
Lúc lựa chọn phương án điều động, cũng có một số bi hài kịch, rất nhiều Liêu dân sau khi bị biên vào điền trang nông khẩn chỉ là đang sống không lý tưởng, mà có một số thì là nỗ lực tiến lên, những người tiến lên này vẫn luôn bị những người không lý tưởng này chế nhạo, nói là nơi này là thiên hạ của người Từ Châu và người Sơn Đông, những kẻ bên ngoài tới như chúng ta vốn dĩ không có tháng ngày xuất đầu, ngoan ngoãn thật thà làm trâu làm ngựa không tốt sao?
Kết cuộc tới hiện giờ, tất cả mọi người đều là trợn tròn mắt, không nghĩ tới Triệu Gia Quân thật sự muốn phản công Liêu Đông, thật sự muốn vượt biển chinh phạt, lúc này trở về, đó đúng chính là công thần theo rồng của tân triều, chính là phải ở mai sau được trọng dụng, phải thăng chức rất nhanh, vả lại đây còn là trở về Liêu Đông, có cơ hội cứu ra được thân bằng hảo hữu chịu khổ chịu nạn ra, lại còn nở mày nở mặt áo gấm về nhà.
Hễ là bọn nông dân Liêu Đông từng sống trong điền trang nông khẩn đối với Triệu Gia Quân đều là mười phần tin tưởng, chỉ là tự mình tham dự vào bên trong đó, cũng thấy được tổ chức và hiệu suất như vậy, nhận biết được sức mạnh động dụng được, mới biết họ làm tới được cái gì. Những kẻ không có nỗ lực này, kẻ tung tin đồn, cũng chỉ đành âm thầm nói Thát tử như lang như hổ, một chuyến đi này không biết hung hiểm cỡ nào, thật vất vả chạy trốn tới đây còn phải trở về, nói không chừng liền vứt mạng không trở về nữa.
Nhưng phàm là kẻ có lòng tiến lên, những người này trong lòng đều tồn tại tâm muốn trở về, liền có lòng dạ không sợ gian khổ, báo thù rửa hận, thu phục cố thổ, bọn họ có sẵn sàng của mình, cũng có quyết tâm của mình.
Bá tánh thân sĩ phủ Đăng Châu thấy được nhiều Liêu dân rồi, thậm chí trong đám người tổ chức điền trang nông khẩn này cũng có khuôn mặt quen thuộc, Liêu dân sống không lý tưởng gây tai họa khắp chốn hai phủ Đăng Lai suy sụp thất vọng, tràn đầy tuyệt vọng và oán khí, khiến người ta vừa khinh bỉ, vừa lo lắng, e sợ một ngày sẽ rước lấy mối họa gì. Nhưng sau khi nhìn thấy hộ nông dân tới điền trang ra ngoài, lại phát hiện những người này tràn đầy khí thế giỏi giang, khí chất như vậy thường thường chỉ có lại viên và sai dịch xuất sắc nhất trong nha môn mới sẽ có.
Đồ vật sung túc, hậu bị sung túc, duy nhất đáng suy ngẫm chính cái gọi là sư thứ nhất tạm biên tổng cộng không quá vạn người, phương diện này còn là sau là sau khi tính vào cả phu tử đồ quân nhu mới nhiều như vậy, điều này khiến cho tất cả mọi người đều là lo lắng không thôi. Vượt biển đánh giặc Thát là chuyện tốt, nhưng Liêu Đông đã bị gầy dựng thành đất căn cơ của Kiến Châu, giặc Thát đó bản thân đã có mười vạn binh mã, cộng thêm phụ thuộc Liêu Trấn lòng dạ cứng rắn xua đuổi hoặc là không để ý liêm sỉ, hơn hai mươi vạn binh mã như thế nào cũng gom ra được. Sức mạnh như vậy, ngươi bên này đã dùng binh mã không đủ một vạn đi đánh, mạo hiểm không khỏi quá lớn.
Hơn nữa mọi người còn biết một việc, tin tức vùng ven biển Liêu Đông quân cảng Đăng Châu biết rất nhanh, đồng dạng, tin tức bên đó Liêu Đông cũng biết rất nhanh, đều không cần ngầm hiểu lẫn nhau, ai cũng biết phủ Đăng Châu bên này có rất nhiều gian tế tai mắt ngầm của Thát tử, binh quý thần tốc, binh quý đột ngột, ngươi biến thành thanh thế khuếch đại như vậy, Nữ Chân Kiến Châu biển đối diện sớm đã biết rồi, khẳng định phải ung dung triệu tập binh mã nghênh chiến, nhưng Triệu Gia Quân còn đang đi tới từng bước tiếp từng bước, đây rốt cuộc là khinh địch hay là phô trương thanh thế, ai cũng không nói được chính xác, nhưng bất kể ai cũng đều rất lo lắng.
Muốn nói có tin tức tốt gì, đó chính là một vùng Lữ Thuận Kim Châu vẫn còn chống cự, vốn dĩ giặc Thát chỉ ở nơi đó bố trí hai ngàn binh mã chặn đường kiềm chế, nhưng trong lúc đột nhiên đã gia tăng binh lực tới hơn năm ngàn, ép tới Tổng binh Trương Bàn cùng với binh mã dưới trướng không thở nổi. Nhưng Lữ Thuận Kim Châu khác với Bì Đảo, bên đó có được phủ Đăng Châu bên đó chi viện, ít nhiều không cần lo lắng đường lương bị đứt đoạn, Nữ Chân Kiến Châu ở trên biển rốt tinh rối mù, vốn dĩ không có cách nào phong tỏa ngăn chặn.
Còn có một nhân tố nửa vui nửa buồn, chính mấy ngày trước, đội thuyền Bì Đảo trấn Đông Giang tới được gần kề Lữ Thuận Kim Châu, trên thuyền đều là tinh nhuệ bản bộ của trấn Đông Giang, đồ vật trên thuyền cũng không ít, thực lực to lớn tăng cường cho Lữ Thuận và Kim Châu đó, nhưng lại khiến cho người ta lo lắng tình trạng của Bì Đảo bên kia.