- Đều là những hạng người khoe khoang hiếu thắng, nếu không phải các ngươi vui mừng gây rối, làm sao sẽ dẫn tới Thát tử tấn công, theo quang cảnh này, chờ mùa đông hạ thủ há không phải dễ dàng hơn sao. Trên đảo đã có oán giận như vậy.
Vì sao vào thời điểm không thích hợp tác chiến này Thát tử cường công, mọi người cũng nghĩ thông suốt được một phần, trước kia sống gian nan, cuộc sống mọi người cẩn thận, thường xuyên bị luồng nhỏ Thát tử đuổi chạy đi, cũng không có chiến lực chống đỡ cứng rắn chính diện gì, cho nên Thát tử cũng không xem trọng nơi này. Nhưng sau khi trao đổi buôn bán với Từ Châu, giàu có lớn mạnh, sau khi gặp phải luồng nhỏ đội quân Thát tử không rơi vào thế hạ phong, so với từ trước cứng rắn hơn rất nhiều, tạo thành uy hiếp đối với Nữ Chân Kiến Chân, dĩ nhiên khiến cho đối phương để ý và kiêng nể.
Tàn dư Liêu Trấn tới được trên Bì Đảo đích xác đều có thâm thù đại hận, nhưng có kẻ nghiến răng nghiến lợi mong muốn báo thù, có kẻ thì là chỉ muốn chạy trốn sống tạm, người thường che đậy còn tốt, vào lúc mấu chốt sinh tử như vậy, rất nhiều chỗ nhỏ đều là hiển lộ không còn nghi ngờ.
Tuy nhiên oán giận và xôn xao như vậy không có dẫn theo phiền phức gì, quân tướng trấn Đông Giang thời chiến khuôn phép vẫn là thông hiểu, sớm phái ra thân vệ thân binh tuần doanh, bọn họ nắm trong tay quân pháp đại lệnh, hơi có đầu mối không ổn liền bắt đầu hành quân lệnh giết người chém đầu. Thủ đoạn như vậy đơn giản thô bạo, lại rất hữu hiệu, không an bình tiềm tàng trên Bì Đảo rất nhanh chính là biến mất, toàn bộ đầu nhập vào trong khẩn trương chiến đấu.
Nhìn bờ bên kia ánh lửa không tắt, truyền tới tiếng quát thét la ó bên này, mặc cho ai cũng nghĩ ra được Nữ Chân Kiến Châu bên đó đang tạo ra bè gỗ, vì dợt tổng tấn công kế tiếp sẵn sàng. Ngẫm tới mấy lần chiến đấu chiếm cứ thượng phong lại có hung hiểm hôm nay, trong lòng mọi người trấn Đông Giang Bì Đảo đều nặng trình trịch.
Trấn Đông Giang không có ngồi chờ chết, thừa lúc ban đêm tổ chức tử sĩ đi đánh lén doanh địch, đồng thời tinh nhuệ bên này toàn bộ lên thuyền, thậm chí ngay cả bè gỗ thu được cũng đều lợi dụng, chỉ cần tử sĩ đánh lén thành công, đại quân liền tức thì vượt biển đột ngột tấn công. Theo cục diện như vậy, không được luôn phải bị động nghênh chiến, cũng phải chủ động, vì bản thân giành lấy một đường sinh cơ.
Nhưng nghe được tiếng la giết ở bờ biển đất liền, thậm chí còn nhìn thấy xôn xao, con thuyền bên này xuất động, nhưng mới đi được không xa, bờ đối diện hết thảy mọi thứ liền quy về bình thường, con thuyền và bè gỗ chì đành ảm đảm trở lui, mọi người biết rõ, đánh lén thất bại rồi.
- Nếu như Thát tử lên đảo, chiếu theo tình hình chiến đấu hôm nay. Bọn họ về sau nữa cũng là nỏ mạnh hết đà, sức mạnh của bản thân trấn Đông Giang liền sẽ cho bọn chúng đẹp mặt. Nếu như người tiến lên quá nhiều, đánh với trấn Đông Giang thành kiềm giữ lẫn nhau, chúng ta liền tham chiến. Chiếu theo chiến cuộc nhìn thấy trong hôm nay, chúng ta chỉ cần ra trận, nhất định đánh cho Thát tử khẩn trương mệt mỏi, đến lúc đó toàn lực trấn Đông Giang nghênh địch, sẽ không có bất lợi gì với chúng ta. Trieju Tùng cao giọng nói với bọn liên trưởng đội trưởng.
Hiện giờ trấn Đông Giang hoàn toàn chẳng màn tới bên này, người dò la tin tức và quan chiến tới lui không ngớt, khiến bảo trại Vân Sơn Hành đối với tình hình nắm giữ ở nơi tay, Triệu Tùng và La Thần sau khi bàn bạc hạ quyết đoán, nghe thấy phải tiếp chiến với Thát tử, đội trưởng liên trưởng bên dưới trên mặt đều có hưng phấn khơi lên.
Triệu Tùng nâng cao giọng nói.- Môi hở răng lạnh, đạo lý Lý Cửu Thành nói ta cũng hiểu. Nhưng chỉ có tới lúc hiện giờ, mới chân chính nói được môi hở răng lạnh. Bằng không, chúng ta liền biến thành tiểu tử ngốc bị người ta lừa gạt tính kế. Bọn liên trưởng đội trưởng theo đó cười rộ lên.
Động viên khiến người ta không bồn chồn chút nào, nhưng về hành động vẫn là phải từng li ừng tí, bao gồm trấn thủ buổi tối, tất cả mọi người đều phải khôi giáp mặc sẵn không rời thân, tùy thời sửa soạn chiến đấu. Triệu Tùng đêm đó cũng là ngủ sớm, bởi vì ngày hôm sau phải dậy thật sớm. Trước lúc sắp ngủ La Thần tới cửa thăm hỏi, sau khi vào phòng vẻ mặt đều là thần sắc lo lắng thấp thỏm, làm Triệu Tùng sợ một phen.
- Doanh trưởng, ta nhìn sắc mặt bọn huynh đệ bên dưới cả mặt vui mừng, đối với quân công giàu sang vô cùng ham thích, lúc lâm chiến không hề sơ sót, khình thường. Lòng dạ như vậy nếu như ngày mai không được trói buộc, trên chiến trường nếu có sơ sót, vậy cũng chính là đại họa rồi. Tiến gia chỉ sợ sẽ nổi trận lôi đình! Lúc Triệu Tùng giáo huấn, La Thần liền ở một bên quan sát, lòng dạ y kín đáo, cũng là nghĩ khá nhiều.
Triệu Tùng cười ha hả, trêu tức nói.- Lão La ngươi ở triều đình bên đó làm sai vặt quá lâu rồi, luôn lấy khuôn phép lệ thường bên đó tới lôi kéo chúng ta bên này. Hiện giờ mọi người đều không có cơ hội lập công, lần này thật vất vả vớt được. Không chỉ bọn họ vui mừng, ta cũng vui mừng. Nhưng vui mừng thì vui mừng, quân pháp ở đây, sách yếu lĩnh ở đây, không dựa theo đấy làm việc, ai cũng biết kết cục, ai lại dám lộn xộn. Hơn nữa không có khuôn phép và sách yếu lĩnh này, Triệu Gia Quân chúng ta sao đánh thắng trận được. Đây là điểm trí mạng, lão La ngươi không cần lo lắng nhiều lắm.
La Thần cười khổ gật đầu, mở miệng nói.- Như vậy tốt nhất, khuôn phép Tiến gia ta vẫn không sờ mó quá thấu suốt, vừa được an bài tới nơi Bì Đảo này, lòng dạ đều nguội lạnh, còn cho rằng đây là bị sung quân ở nơi này. Có người nói với ta đây là coi trọng, nhưng vẫn mãi đợi tới doanh trưởng ngươi sang đây ta mới tin tưởng.
Trấn Đông Giang Bì Đảo bố trí binh mã trực gác đêm tuần tra, Vân Sơn Hành bên này ngoại trừ nghiêm khắc phòng bị, còn phái người đi ra ngoài không ngừng hỏi thăm tin tức, cách bọn họ dùng đơn giản hữu hiệu, lương thực tồn trữ trong Vân Sơn Hành sung túc, in hẳn thành bánh dầu muối, làm sẵn nước trà nóng, lấy danh nghĩa khao thưởng công lao đưa ra ngoài, trong đêm gió lạnh thổi phảng phất, tặng thưởng thật sự như vậy rất dễ dàng nhận được tin tức.
Triệu Tùng và La Thần cùng với quan quân không vào phiên trực đều đã nghỉ ngơi, nhưng nếu như có tin tức khẩn yếu hơn tới, nhất định phải lập tức đánh thức bọn họ. Tuy nhiên cả đêm đó mọi thứ yên tĩnh, giặc Thát không có nhân cơ hội bơi qua biển lẻn vào, chỉ là đèn đuốc sáng trưng tạo ra bè gỗ, sửa soạn ngày hôm sau quyết chiến. Thanh thế như vậy khiến áp lực trấn Đông Giang bên này càng lúc càng lớn, rất nhiều lưu dân Bì Đảo đều đã làm sẵn, nam đinh cầm binh khí dùng được ra trận, bọn nữ nhân thì làm một phen chuẩn bị khác, Thát tử một khi lên đảo đắc thắng, các nàng sẽ trước tiên giết con cái sau đó tự sát, tuyệt không để rơi vào trong tay Thát tử.
Thời điểm trời còn chưa sáng, Triệu Tùng cũng đã tỉnh dậy, bản thân múc múc lạnh tùy ý rửa mặt, liền bắt đầu thị sát phòng ngự của bảo trại. Bảo trại này của Vân Sơn Hành tu sửa từ trên xuống dưới tốn bộn tiền vốn, thậm chí từ bên phía Sơn Đông bên kia riêng biệt vận tới thợ thầy xây dựng, khắp chốn đều có lề lối, bất đồng so với quy chế thói quen của Đại Minh, còn có hình chế của bản thân Từ Châu. Tiến gia thật là không gì không làm được, thời điểm thuận theo bậc thang tiến lên, trong lòng Triệu Tùng cảm thán như vậy.