Nhưng trong lòng La Thần có mấy câu không nói ra, doanh quân sĩ Triệu Tùng mang đến lần này quả thực là quá béo bở, Mao Văn Long thực nuốt trọn được, trên Bì đảo này, giữ Nữ Chân Kiến Châu và ba nơi Cao Ly, thực sự là tiến lui thong dong, tự lập một cõi, từ góc độ Mao Văn Long mà nói, làm thế này không có gì sai.
Trong lòng La Thần cẫn còn có một so đo, Mao Văn Long coi như là người tinh nhanh, trong đầu cũng có mưu kế thao lược, nhưng lại không biết đại thế, có Triệu Gia Quân Từ Châu ở đấy, người khác có vòng vèo di chuyển thế nào thì cũng chỉ là phí công vô ích mà thôi.
Triệu Tùng trước khi ra ngoài dặn dò nói.- La quản sự, người nâng cờ quan sát đỉnh núi phái thêm hai người nữa lên, chúng ta nếu không sẵn sàng trước, thực để cho đám giặc Bì Đảo này mò đến đấy!
Triệu Gia Quân và Vân Sơn Hành tối qua bố trí vọng gác tạm thời, chính ở nơi cao nhất của Bì Đảo, chỗ cao nhất nào không có cách nào nhìn thấy mỗi một góc của Bì Đảo nhưng lại nhìn được điều động của các doanh trấn Đông Giang, vừa hay để yếu trại bảo trại của Vân Sơn Hành bên dưới nhìn thấy, thông qua việc này, Vân Sơn Hành có phán đoán tương đối kịp thời đối với đại thế Bì Đảo, cũng ấn chứng được lời tên Lưu Hưng Trị là thật hay giả.
Nhưng sau khi trải qua sự việc vừa rồi, tâm tình của mọi người ngược lại là nhẹ nhõm không ít, tình thế Bì Đảo xem ra vẫn rất an toàn, nếu không tên Mao Văn Long đó nên đưa hết doanh trại đi tử chiến với giặc Thát, làm sao lại có lòng dạ tính toán Triệu Gia Quân bên này, lại điều động sức mạnh tính kế nhiều thế này.
Đúng lúc này, bên phía bờ bắc Bì Đảo lại trở nên căng thẳng, bởi vì hiện tại thủy triều rút rất lợi hại, mà Nữ Chân Kiến Châu bên đó thả bè gỗ càng nhiều, lần trước chỉ là thử tấn công, lần này lại là bỏ vốn liếng lớn. Hai chiếc thuyền vừa bị thu nạp đã được lợi dụng, còn thấy được trên thuyền có cờ hiệu lay động, lại đã làm thành kỳ hạm rồi, cho dù thuyền này nhỏ đến buồn cười nhưng so với bè gỗ lại linh hoạt nhiều lắm.
Thủy quân trấn Đông Giang không có cập bờ, một chiếc thuyền tam bản vận chuyển binh khí, người tiến hành bổ sung cho bọn họ, nhìn thấy quân địch xuất hiện, những chiếc thuyền này đều nghênh đón, thế cục đã đến mức này rồi, đơn giản chính là ngươi chết ta sống.
Hai bên lại gần, chiến đấu bắt đầu không có gì khác lần đầu, lại nhìn thấy rất nhiều bè gỗ chở không đến mười người vây lấy thuyền, người trên bè gỗ vẫn đang kêu khóc cầu cứu, nhưng thủy quân trấn Đông Giang lần này không còn chần chừ gì nữa, giết thẳng qua, tiếng kêu thảm thiết cả một vùng, mà bè gỗ ở phía sau gần như là bị phía trước giết cho sợ rồi, rất nhiều bè gỗ thà vòng vo cũng phải tránh đội thuyền ra.
Thủy thủ và binh sĩ trên đội thuyền trấn Đông Giang đột nhiên phát hiện, đội bè gỗ trước đâm vào mình, trong những người kêu khóc có người Liêu Đông, cũng có người Cao Ly, đến lúc này, có người đã tóc tai bù xù. Binh đinh Bát Kỳ đều trọc đầu để đuôi chuột sam, có bộ dáng này chỉ có người Hán và người Cao Ly, lần này lẽ nào thực sự là nạn dân lưu dân, liền bị mình giết nhiều như thế này sao?
Nhưng vào lúc hơi do dự chần chừ, trên những chiếc bè gỗ đột nhiên có tên bắn ra, còn có người đẩy những thứ ngăn cản phía trước mình để xông lên thuyền, càng rắc rối là, có người giơ bình sành đã được châm lửa vứt lên thuyền, bình sành rơi vỡ, dầu bên trong tóe ra, lửa cũng theo đó mà bùng lên, nhưng cung tên bên dưới và người leo lên vẫn tiếp tục, trong lúc vội vã không ra tay được, thuyền này đều là bằng gỗ, thế lửa một khi lan tràn sẽ không còn cách nào nữa.
Giết khả năng sẽ giết nhầm đồng bào khổ nạn Liêu trấn, sống chết của người Cao Ly, quân binh Đông Giang chưa bao giờ quản, không giết thì trong những nạn dân và tù binh Cao Ly chân chính này ẩn chứa những tên tử sĩ Nữ Chân Kiến Châu, hung tàn dũng mãnh của giặc Thát thực sự không ai sánh bằng, chiến đấu thế này trên bè gỗ trên biển chín chết một sống, bọn họ không ngờ vững vàng đánh tiếp như vậy.
Người vẫn là bận tâm nhất đến sống chết của mình, không bao lâu, đội thuyền trấn Đông Giang đã không còn lưu thủ gì nữa, chỉ cần là bè gỗ trên biển, cho dù người trên đó kêu khóc cầu cứu thế nào, một mực là bắn chết miễn bàn, bè gỗ đối đầu thuyền quả thực không có ưu thế gì đáng nói, nhìn thấy bên này hung hãn thế này, phía sau chỉ có số lượng ít bè gỗ tiếp tục xông lên, phần lớn bè gỗ thà đi vòng, ở trên mặt biển này, bè gỗ không có cách nào lách qua, khả năng bị đuổi là rất lớn.
Trên lưng chừng núi bờ bắc Bì Đảo, Mao Văn Long nhìn chằm chằm chiến cục, vừa rồi Lưu Hưng Trị hồi báo điệu bộ của Vân Sơn Hành, y chỉ là cười lạnh hai tiếng, vốn chính là khơi ý tạm thời để thử, nhưng Triệu Tùng và La Thần phán đoán cũng không sai, trong trận kịch chiến, Mao Văn Long và chư tướng Bì đảo vẫn dám điều động mấy doanh trại chuẩn bị sống mái với nhau, bọn họ quả thực không hề lo lắng cho trận chiến này.
- Vùng biển này chưa được hơn mười vạn binh! Mao Văn Long cảm khái nói một câu, sau đó lại dặn dò.- Tính toán hải lưu ở đây, thi thể sẽ dạt hết lên bờ, nhớ kỹ chọn hết bọn giặc Thát ra chém đầu, đội hôm nay đánh xong đi ra ngoài mò chút, những cái đầu này là quân công phú quý của chúng ta đấy!
Người bên cạnh ầm ầm đáp ứng, Đại Minh chém đầu ghi quân công, đáng giá nhất chính là thủ cấp của Nữ Chân Kiến Châu, nhưng từ lúc khai chiến đến này, quan quân Đại Minh không có thu hoạch gì, nhưng trên mặt biển hiện giờ, chỉ tính thi thể trôi nổi đã có mấy trăm rồi, trong đó thủ cấp binh lính Nữ Chân thế nào cũng phải hơn trăm, thậm chí còn nhiều hơn, những chiếc đầu này đi tính quân công khiến cho Bả tổng thăng thẳng lên du kích, thậm chí phẩm hàm Tham tướng.
Không phải nói cái chức đại tướng như Du kích và Tham tướng này không đáng tiền, mà là thủ cấp Nữ Chân Kiến Châu hiện giờ quá ít, muốn giết người chém đầu luôn luôn là phải lúc thế cục thượng phong hoặc là sau khi thắng lợi, nhưng từ lúc bắt đầu đến nay, Đại Minh đã từng chiếm thượng phong gì, thắng lợi lại càng không phải nói, tất nhiên khiến giá trị thủ cấp Nữ Chân Kiến Châu tăng lên.
Ưu thế hải chiến với lục chiến chính là ở đây, huống hồ lại là trên biển chật hẹp giữa Bì Đảo và đất liền, trấn Đông Giang thong dong thu nạp thủ cấp Nữ chân. Mao Văn Long lúc này đã có quyết đoán, Từ Châu muốn làm việc mù mờ khó hiểu, Đại Minh vẫn ở đây, hơn nữa Đại Minh hiện giờ vẫn là chính thống, thì với thân phận đại nghĩa chính thống đi lấy chút lợi ích tốt hơn.
- Bè gỗ giặc Thát lách sang đây rồi! Đột nhiên có người kinh hô lên, chư tướng ở chỗ quan sát nhất tề biến sắc, nhìn về phía mặt biển, phát hiện đội thuyền của trấn Đông Giang vẫn đang giằng co với bè gỗ, mà bè càng nhiều gỗ lại lách qua được.
Lúc bắt đầu, toàn bộ bè gỗ hướng về phía đội thuyền trấn Đông Giang, hai bên giống như tiếp chiến trên đất liền mà va chạm với nhau, ai cũng không thối lui, bè gỗ của dân Hán Liêu Đông và người Cao Ly bắt đầu, sau đó là bè gỗ của Nữ Chân Kiến châu, đội thuyền trấn Đông Giang hoàn toàn chiếm cứ thượng phong, nhưng thế thượng phong này không hề trở thành ưu thế và thắng lợi tuyệt đối, hai bên vẫn là giằng co, dù sao trấn Đông Giang không có thuyền lớn gì.