Đi trước đẩy mạnh chính là mười khẩu khinh pháo hai cân tây, bọn họ bị đẩy hướng vùng đất bên phải phía trước, binh mã Kiến Châu đối diện ý đồ xuất kích tấn công, nhưng vừa xông ra liền nhìn thấy liên đội súng hỏa mai của Triệu Gia Quân đã vào chỗ bày trận, lại chỉ đành lui trở về. Lúc này đã có tên lính lẻ tẻ của Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu thoát chạy khỏi đội, hướng tới nơi xa nhất của Bì Đảo mà trốn. Đánh nhiều ngày như vậy, bọn họ dĩ nhiên biết cánh quân phòng thủ khó dây dưa, bên đó hiện nay đến rất nhiều binh lính, hỏa pháo đến càng nhiều, trận này còn đánh thế nào được, nhân cơ hội này mau trốn đi, bên phía bờ bắc còn có bè gỗ, thừa dịp lúc này phân định chèo tới đất liền bên đó, còn có cơ hội chạy trốn.
Nhìn thấy bộ dáng Nữ Chân Kiến Châu như vậy, người người cười vang, căng thẳng cùng tuyệt vọng những ngày này đều là trở thành hư không. Vào lúc tình cảnh đang nóng bỏng, lại nghe một tiếng vang lớn ầm vang, giống như sấm rền vang lên, cũng không phải ở trong trận địa bảo trại, mà là ở trên biển. Mọi người vừa mới kinh ngạc, lại nhìn thấy hàng rào ven rìa doanh trại Nữ Chân đối diện bị đánh văng hẳn ra, cọc gỗ thô to bị đánh tan nát, trong doanh Nữ Chân có bụi mù tỏa ra, nhiều tiếng rú thảm.
Tiếng rầm vang sấm rền ở mặt biển lần lượt vang lên, doanh trại Nữ Chân vừa rồi nhìn còn rất có lề lối, nhìn rất khó tấn công, nhưng đột nhiên giống như giấy dán cửa sổ, mỗi một pháo đánh tới đều là bẻ gãy nghiền nát.
Đám trai tráng Bì Đảo đối với hỏa pháo không có khái niệm, chỉ đơn giản dựa theo uy lực và trên thanh thế phỏng đoán, đây được coi là hỏa pháo như thế nào, mới đánh hỏng như vậy, làm sao còn là ở trên biển đánh tới, chẳng lẽ ở trên thuyền.
- Pháo thuyền bản giáp lần trước người nước ngoài xâm nhập Hải Châu chỉ còn một con thuyền dùng được. Chúng ta vẫn suy nghĩ như thế nào đem hỏa pháo đặt lên thuyền Phúc và thuyền Quảng, nhưng không có cách nào làm thành thuyền Tây Dương như vậy. Hỏa pháo khoảng mười hai bảng chỉ đặt được bốn khẩu ở trên thuyền, chỉ có hai khẩu đồng thời khai hỏa, Tề Nhị Khuê giải thích nói với Triệu Tùng.
Bây giờ pháo kích đúng là từ trong đội thuyền bắn ra, bốn chiếc thuyền Quảng dùng mạn thuyền hơi nghiêng song song đường ven biển, sau đó nổ súng bắn. Nữ Chân Kiến Châu vì gần đây công kích trận địa bảo trại, doanh trại của bọn họ thiết lập rất gần bờ, bị tầm bắn của hỏa pháo bao trùm.
Ngay sau thuyền pháo khai hỏa ba lượt, không đủ mười phát đạn pháo bắn vào doanh trại, nhưng trên dưới Nữ Chân Kiến Châu đã không dám ẩn náu trong doanh trại nữa, vốn dĩ nơi này công sự đầy đủ, lương thực sung túc, là nơi ở an toàn nhất, nhưng bây giờ thành nơi đòi mạng, mỗi một phát pháo đạn đến, đánh nát cọc gỗ mảnh vụn, bắn tung toé đất đá, đều đã đoạt đi mạng người, mà xui xẻo bị đạn pháo tập trung lại, ngay cả toàn mạng cũng không được, bị thẳng thừng đánh tan nát.
Vừa rồi trải qua mười khẩu hỏa pháo đó đã đủ làm cho người ta sợ hãi, hiện tại từ trên mặt biển, trên núi còn có hỏa pháo uy lực lớn hơn nữa đánh tới, ở trong doanh trại này làm sao bảo vệ chắc được, hiện tại chỉ có hai đường thoát, hoặc là trốn, hoặc là chiến, binh mã Nữ Chân Kiến Châu trong doanh trại này không có bao nhiêu chần chừ, cuối cùng lựa chọn chiến.
Bì Đảo cô độc ngoài biển, xem như tuyệt địa, muốn trốn cũng không có chỗ trốn được, nếu chạy tán loạn trên đảo, vậy sớm hay muộn sẽ bị tìm ra đánh giết tù binh. Kết cục sau khi trấn Đông Giang sụp đổ chính là tấm gương, huống chi đến hiện tại mà xem, Nữ Chân Kiến Châu cũng cảm thấy binh lực nhà mình có ưu thế.
Từ trước là bị trận địa cảng biển chật hẹp hạn chế, không có cách nào tập trung toàn lực, bây giờ đối với chính đối phương san bằng công sự phía ngoài, không có thủ nữa, mà là bày trận chiến đấu ngoài trời, như vậy chính là đều dựa vào dũng mãnh động thủ làm việc, không có ỷ vào công sự. Vậy uy lực của hỏa khí cũng không lớn như vậy, ngươi nã một phát súng, nã một phát pháo, ta vẫn là rất nhanh vọt tới trước mặt, đến lúc đó chúng ta nhiều ngươi ít người, nam nhi Bát Kỳ dũng mãnh vô song, cứng đối cứng có cái gì sợ.
Chuyện cho tới bây giờ, cũng chỉ chống đỡ được vào hỏa khí bắn hàng loạt đáng chết đó xông tới trước, không xông lên chỉ có một con đường chết.
Nhìn thấy binh mã Kiến Châu trong doanh trại đối diện xông ra, Tề Nhị Khuê có chút kinh ngạc.- Thát tử thật đúng là rất đáng gờm, theo cục diện như vậy, rõ ràng còn miễn cưỡng duy trì bày trận. Ta còn tưởng rằng dùng luôn pháo đã phá huỷ được.
Ở phía trước doanh trại đó, các Ngưu lục trên dưới Tham lĩnh đều ở dưới cờ xí chỉnh đội, hỏa pháo trên thuyền cũng đang điều chỉnh phương hướng. Trên biển sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, nhấp nhô bất định, độ chính xác của hỏa pháo rất khó bảo đảm, nhưng đối với doanh trại mấy nghìn binh mã, quân trận mấy ngàn binh mã, mấy khẩu hỏa pháo chỉ cần bảo đảm phương hướng không tệ, luôn sẽ bắn trúng được. Đạn pháo trường pháo chín cân tây, mười hai cân tây bắn tới, chỉ sợ là lướt qua ven rìa hàng ngũ mới mang đi mấy nhân mạng. Nữ Chân Kiến Châu vào lúc này thật sự hiện ra tinh nhuệ của họ, tuy rằng toàn bộ hàng ngũ xao động, nhưng vẫn giữ vững, còn tiến về phía trước xuất phát. Cũng khó trách Tề Nhị Khuê cảm thán, nếu như là quân Minh hoặc là dân cường tráng thường thường ở nơi này nã pháo đánh tan nát, nào có còn cả đội sẵn sàng chiến đấu, thậm chí tiếp tục tiến ra trước.
Triệu Tùng trịnh trọng nói.- Lúc trước chưa cùng binh mã Thát tử giao thủ, ta cũng không nghĩ rằng bọn họ tinh nhuệ dũng mãnh như thế. Tuy nhiên, dũng mãnh gan dạ của binh mã Thát tử này, chỉ có điều mạnh hơn quan quân và lưu tặc, không so được với Triệu Gia Quân chúng ta.
Tề Nhị Khuê cười ha hả rồi, nâng cao giọng nói rằng.- Trên đời này lại có người nào đó sánh được với Triệu Gia Quân chúng ta.
Đại đội Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu hướng về phía trước tiến lên, trước đây bọn chúng đều là trói buộc quân thế, đợi đến khi tiếp cận mới bắt đầu xung phong tấn công, nhưng lúc này đây lại không hề giữ lại, chỉnh đội ngũ đôi chút, sau khi xác định phương hướng liền, hướng phía dưới vọt tới, đội ngũ mấy ngàn người trải rộng ra, hò hét hô quát, thanh thế có chút lớn, dường như cơn lũ bất ngờ bộc phát.
Bên phải khai hỏa trước nhất tiến ra khai pháo, mười khẩi pháo hai cân tây và bốn khẩu pháo ba cân tây theo thứ tự khai hỏa. Theo cục diện trước mắt này, cũng không cần suy xét cái gì tinh chuẩn và sát thương, vào lúc vừa bắt đầu, Nữ Chân Kiến Châu cũng đã đem đội ngũ tản ra, không có khả năng khiến đạn pháo nhằm vào đám đông người tập trung sát thương.
Tuy nhiên hơn mười khẩu hỏa pháo sơ qua gần như thay phiên nhau khai hỏa, đạn pháo rơi xuống, đất đá bắn tung tóe, đạn nảy lên, sau đó lại hạ xuống, tạo thành sát thương cũng là đủ rồi. Mỗi một phát pháo đạn rơi xuống đất, tất nhiên sẽ có máu tươi vung vẩy ra, tất nhiên sẽ có kêu khóc thảm thiết.
Ở địa hình gập ghềnh này, pháo chưa kịp rơi vào chỗ, sau khi hai đợt pháo kích, tiên phong của Nữ Chân Kiến Châu đã vọt tới trước mặt, chỉ có điều lúc này đang ở trước mặt bọn họ không phải hơn trăm cây súng hỏa mai của doanh quân sĩ Bì Đảo, mà là viện quân ước chừng hơn bốn trăm.