Nhưng lúc liên trưởng liên thứ nhất muốn khuyên nhủ, lại bị Triệu Tùng hung hăng trừng lại, liên thứ nhất doanh quân sĩ chính là liên đội mà Triệu Tùng vẫn dẫn dắt, liên trưởng hiện giờ năm đó còn là đội trưởng của thủ hạ Triệu Tùng, tất nhiên phải ngoan ngoãn nghe lời.
- Giặc Thát gấp gáp nhất chính là đại quân lên bờ, bọn chúng phải cẩn thận chúng ta kiềm chế, trấn Đông Giang còn có đại quân đến, cho nên bọn chúng không dám rời bờ quá xa, thế này tốt nhất, cho chúng ta thì giờ triển khai! Triệu Tùng cao giọng nói, y không mong mọi người nghe thấy, nhưng nghe thấy thì tâm tư sẽ an định không ít.
Lính súng hỏa mai cầm súng hỏa mai, trên người vác đạn dược, binh lính phía sau đều mặc toàn giáp, tay cầm trường binh, trạng thái vũ trang đầy đủ như này nửa người dưới tất nhiên nặng nề, bãi biển này tuy không phải là bãi cát, mặt đất rất mềm, bước đi rất khó khăn, địa hình sườn dốc như vậy, vác thêm đá dăm vụn đất gì đó bên bờ biển, vốn dĩ không có cách nào xếp thành hàng thẳng, liên trưởng với đội trưởng chỉ là cánh quân, đội ngũ mấy trăm người không ngờ kéo thật dài.
Lúc đội ngũ Nữ Chân Kiến Châu có cung thủ bắt đầu chạy ra, doanh quân sĩ Triệu Gia Quân cũng không phải đắn đo chiến trường nữa, Triệu Tùng hạ lệnh, lính súng hỏa mai triển khai, đội ngũ trường mâu triển khai, chuẩn bị tiếp chiến!
- Đội thứ nhất đến đội thứ bảy, đội thứ tám đến đội mười một sang mặt phải. Triệu Tùng theo dõi điều động của quân địch, không ngừng phát hiệu thi lệnh, một trong những nguyên nhân Triệu Gia Quân bách chiến bách thắng chính là quân địch khinh địch, nhưng hiện giờ bọn họ nhìn ra cuồng ngạo của Nữ Chân Kiến Châu, lại không thấy bọn chúng khinh địch, điều này khiến Triệu Tùng cẩn trọng khác thường.
Đối phương coi thường, đối phương đang nhạo báng, nhưng đội hình và bố trí không có chút hàm hồ nào, điều này chính là không có khinh địch. Triệu Tùng cũng là từng đánh với quan quân, đội ngũ của quan quân, đại trận và đại thế thoạt nhìn cũng có dáng vẻ lắm, nhưng chỗ nhỏ không đáng nhắc tới, tán loạn không có khuôn phép, nhưng binh mã Nữ Chân Kiến Châu lại không thế, không có nhiều cờ xí phấp phới như vậy, cũng không có quân thế hùng tráng như thế, nhưng lại lề lối chặt chẽ, khống chế được mỗi một chỗ nên khống chế.
- Súng hỏa mai cùng bắn, sau khi bắn tản ra, các liên trường mâu xung phong lên trước, liên đội súng hỏa mai theo sau, lắp đạn vào. Triệu Tùng nghiến răng nói, cục diện trước mắt đều không giống lắm với những lần gặp trước đây, binh mã lưu dân không có thứ tự cuồng xung, quan quân vô năng không chịu nổi, nhưng binh mã Nữ Chân Kiến Châu lại là tinh cường cẩn thận, chiến đấu thế này phải tiến hành như thế nào.
- Suy xét cố hết khả năng nhiều tình huống, chuẩn bị sẵn cho cục diện xấu nhất, sau đó dũng cảm không sờn mà đi chiến đấu. Đây là chuẩn tắc Triệu Tiến nói cho quân tướng các cấp, không có nhiều người từng xem binh thư, cũng không có nhiều người hiểu được binh pháp, sau khi học sách yếu lĩnh căn bản trên học đường, xuất hiện cục diện cần phải ứng đối độc lập, thì cứ theo chuẩn tắc này đi làm.
Triệu Tùng trầm giọng nói.- Truyền lệnh của ta xuống, liên thứ nhất xông lên cùng ta, liên thứ tư sang cánh trái, liên thứ nhất nếu rút về các liên còn lại đều rút về, không được tham chiến. Nếu ta có sơ xuất, liên trưởng liên thứ nhất chiếu theo đó mà làm, thứ tự kéo dài, truyền lệnh xuống!
Liên trưởgn và đội trưởng ở gần y không ngừng truyền mệnh lệnh này xuống, cả đội ngũ bắt đầu trở nên yên tĩnh, trên mũ giáp mang theo giáp mặt, đều bắt đầu tháo mặt nạ xuống. Ngay khi binh súng hỏa mai bắt đầu chuẩn bị bắn ra, cả đội ngũ đã vận sức chờ phát động, khoảng cách với Nữ Chân Kiến Châu cũng chỉ có hơn trăm bước thôi!
Triệu Gia Quân Từ Châu từ từ triển khai, đồng dạng mang đến áp lực cho binh mã Nữ Chân Kiến Châu, loại ứng phó biến trận thong dong này cho thấy tự tin của đối phương, lúc nào đoàn luyện nhà Minh lại có thong dong yên định thế này, vốn ban đầu thoải mái miệt thị đều là thu lại nét tươi cười, bắt đầu trở nên trịnh trọng.
Phía bắc đã có tiếng trống trận vang lên, tiếng giết rung trời, binh lính Nữ Chân Kiến Châu đổ bộ bên này cũng càng ngày càng nhiều, còn có những hòm gỗ nặng được xách lên, lúc này ánh tà dương đang xuống, ánh mặt trời chiếu trên bờ biển, cũng chiếu trên khôi giáp của Triệu gia quân, cung thủ Nữ Chân ánh mắt sắc bén đều nhìn thấy rõ, đám người Từ châu này mặc trên người rõ ràng là thiết giáp!
Lúc trước đã nhìn rõ ràng, nhưng trên dưới Nữ Chân Kiến Châu thế nào cũng không thể tin đây là thiết giáp, đây không phải là tỏa tử giáp vòng sắt liên kết, cũng không phải là sơn văn giáp càng thêm phức tạp, càng không phải là miên giáp Nữ Chân bên này dùng, mà là giáp trụ từng miếng sắt ghép lại, miếng trước ngực lại là tấm thép hoàn chỉnh, mũ trụ đó, bao cổ tay và bao bắp chân đó, hình như đều là cả tấm thép làm thành.
Người có chút hiểu biết đều biết điều này không dễ dàng, từng miếng thép muốn tạo ra từ khối thép phải dùng bao nhiêu công sức tài năng mới thành hình hoàn công, giá tiền nhất định cũng không thấp, một bộ hai bộ không thiếu, nhưng trước mắt là mấy trăm bộ, ngoài những người không có cầm hỏa khí đi trước, những người khác đều là mỗi người một bộ. Điều này cũng quá xa xỉ rồi, nhiều lần gặp nhau của binh mã Đại Minh và các bộ lạc Nữ Chân, trên người làm gì có thiết giáp. Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích nói là mười ba bộ thiết giáp lập nghiệp, nghe thì kham khổ, nhưng ở nơi giữa bạch sơn hắc thủy này, lại có mấy nhà làm đủ mười ba bộ giáp, của cải thế này để ở bên Đại Minh cũng phải là thân phận Du kích rồi.
Quân Từ Châu này rốt cuộc là vì cái gì, lại chốc lát mà lấy ra được mấy trăm bộ, hơn nữa còn là bộ tốt, quan quân Đại Minh mấy nghìn hơn vạn có hơn trăm bộ thiết giáp toàn thân chăng? Còn không phải là đều ở trên người quân tướng và tinh nhuệ cưỡi ngựa sao, bộ tốt lúc nào mà có chứ?
Tin tức từ trước ra sau không ngừng truyền đi, liền nhìn thấy người cầm cung không ngừng chạy về trước, thần sắc binh lính Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu trở nên thận trọng, nhưng trong mắt lộ ra tham lam, giết sạch đám người Hán không biết sống chết này, những bộ thiết giáp này sẽ là của mọi người, đám chủ tử khẳng định là phải thu lại, nhưng trốn bao nhiêu thế này, làm sao chia được xuống dưới, điều này phải xem công lao tiền đồ của mỗi người rồi.
Nhìn thấy binh lính Từ Châu ở đối diện đã dừng bước, lẽ nào đám người này sợ rồi sao? Bây giờ các ngươi muốn lui cũng không dễ như thế nữa, binh đinh Nữ Chân dần dần tiến lên bắt đầu tăng nhanh bước chân, nhìn tiền trận quân Từ Châu đều đang nâng súng lửa, đang sửa soạn bắn ra, khác biệt giữa tư thế đó với quân Minh là không nhỏ, hỏa khí đó nhìn thì cũng không giống, theo tin tức mật thám truyền về, uy lực hỏa khí này không nhỏ.
Nhưng sau khi nhìn thấy đối phương cầm hỏa khí tiếp chiến, bước chân của binh mã Nữ Chân càng nhanh hơn, không ít người vẻ thận trọng trên mặt đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nụ cười. Nhìn một thân sắt, nhìn rất có dáng vẻ, hóa ra chính là tốt mã giẻ cùi, quan quân cầm hỏa khí mọi người gặp nhiều rồi, không ít người cầm hỏa khí đường kính còn lớn hơn, ống còn dài hơn, nhưng có hữu dụng gì, sớm liền loạn rồi. Chỉ cần che chắn đầu mặt là xông đến phía trước, đám người xông lên trước sẽ quay đầu chạy, cộng theo người phía sau cũng sẽ tách ra, mọi người lại tiến đến vui sướng chém giết là được. Chiến đấu thé này, mọi người đã từng trải qua mấy lần, có rất nhiều lần đều là đại thắng rồi, đợi ăn được chỗ của cải này, mọi người lại xông đến, hai đường giáp công, để cho quân Đông Giang âm hồn bất tán hoàn toàn bị diệt.