- Mấy tên khốn kiếp không phân biệt được trong ngoài này! Mao Văn Long thất thanh chửi mắng một câu.
Nhưng Mao Văn Long cũng không tiếp tục thất thố, ông ta lập tức khôi phục trấn tĩnh, nói.- Hai trăm khẩu súng hỏa mai của bọn chúng cũng chẳng có hữu dụng gì, hỏa khí trong tay chúng ta đủ rồi. Lần này đánh bọn giặc Thát một trận đau, sau đó báo công với bên phía kinh sư, triều đình sẽ không mặc kệ đội quân biết đánh trận như chúng ta đâu.
Lý Cửu Thành đốc thúc công việc bên bờ biển đi đến bên cạnh nói xen vào.- Đáng tiếc những tên giặc Từ Châu này ngăn cách chúng ta đưa tin với trấn Đăng Lai, hỏa pháo và pháo thủ Phật Lang Cơ nói đưa cho cũng không đến được, Từ Châu lại không cho mượn hỏa pháo, nếu không giặc Thát qua sông chính là bia thịt rồi!
Mao Văn Long lắc đầu nói.- Bây giờ nói những thứ này còn có hữu dụng gì, rút binh lính dự bị ra, các nơi giới bị, cảng biển bên phía Từ Châu không có hữu dụng, bên đó gần biển, giặc Thát không khả năng lượn vòng lớn như vậy để đánh đến đây, lần này phải đánh trận lớn rồi!
Mệnh lệnh đưa xuống, không bao lâu sau, ở một nơi trong trại cách Vân Sơn Hành về phía nam mấy trăm bước, hơn một nghìn binh lính trấn Đông Giang tản đi rút lui, theo dẫn dắt của quân tướng đi về phía khác, mà đầu phía bắc Bì Đảo nơi cách đất liền gần nhất, trấn Đông Giang đã hạ thuyền, phái ra hảo thủ lái thuyền lại gần nghe ngóng, đừng thấy đại quân Nữ chân Kiến Châu đã cột xong không ít bè gỗ, nhưng ở trong biển thì giờ con thuyền kịp thời cử động, muốn dùng bè gỗ để đuổi vốn dĩ là không có khả năng.
- Đại soái, giặc Thát bắt được không ít người dân Cao Ly làm việc, đang chặt cây, lần này đến chỉ e không dưới năm nghìn người, nhìn cờ hiệu hẳn là Chính Hồng Kỳ.
- Giặc Thát phòng bị chặt chẽ trên bờ, kỵ binh dọc theo bờ biển không ngừng tuần tra, nơi đổ bộ được trên đất liền đều được canh giữ.
Cưỡng bức dân chúng lao dịch chính là thủ đoạn thường dùng của Nữ Chân Kiến châu, mọi người cũng không có gì kinh ngạc, Bì Đảo động dùng được trai tráng gần hai vạn, đối phương có hơn năm nghìn, võ tướng trấn Đông Giang không có cảm giác nhẹ nhõm chút nào. Năm nghìn giặc Thát thực sự thì chính là sức mạnh dũng mãnh vô cùng, nếu là dã chiến đất liền thì chính là năm nghìn thân vệ gia đinh Đại Minh, dựa vào đám tàn binh bại tướng trên đảo vốn dĩ không phải là đối thủ.
Nhưng chư tướng trấn Đông Giang cũng có lòng tin, bởi vì Nữ Chân Kiến châu mù tịt đối với hải chiến, hơn nữa không có chiến cụ thích hợp, dùng thuyền và bè gỗ đối kháng thì vẫn là đối chiến trên biển, trấn Đông Giang thế nào cũng là chiếm ưu thế. Cho nên Mao Văn Long mới muốn một mũi tên trúng hai đích, ngoài việc vớt chiến công trên người giặc Thát còn muốn nhằm vào Vân Sơn Hành làm chút việc, từ trước những tên tiểu nhị trong thương hành kia không vào trong mắt của bọn hắn, nhưng bây giờ áo giáp binh khí của ước chừng năm trăm người còn có đầy đủ hỏa khí và đạn dược hoàn mỹ, nuốt vào thì trong tay lập tức sẽ có trang bị của hai nghìn gia đinh thân vệ, nếu như tiêu hóa nốt mấy trăm binh lính Từ Châu này, thậm chí dựng mới một đội quân, Mao Văn Long chẳng phải là đại soái trấn Đông Giang sao, cho dù bỏ nơi các tỉnh trong quan nội cũng là đại soái thực thụ rồi.
- Đại soái, các vị đại nhân, vũ khí chi viện của thương hành Từ Châu đến rồi, đao thương đều là hàng tốt, lưỡi đao đều là mới, những áo giáp đó cũng đều là mới, còn thêm hai mươi cây cung, bốn trăm mũi tên! Nghe được giọng nói hưng phấn của một người trẻ tuổi. Đám Mao Văn Long đang chụm đầu cùng bàn luận nhìn sang, phát hiện là Thiên tổng Khổng Hữu Đức, bọn họ đều cả mặt tươi cười, giống như nhặt được của rơi vậy.
Mao Văn Long dở khóc dở cười lắc đầu nói.- Thực là kiến văn hạn hẹp.
- Đại soái, thương hành của người Từ Châu đó cử mười mấy người ra, nói là muốn ở chỗ chúng ta giúp đỡ, chắc là nghe ngóng tin tức khắp nơi. Có người lại gần bẩm báo, tuy rằng lúc này cả đảo đang bận rộn sẵn sàng chiến đấu, nhưng theo dõi đám người Vân Sơn Hành thì không thiếu một người nào.
Nghe những lời này, Mao Văn Long chau mày lại, có chút kinh ngạc nói.- Lẽ nào bọn họ cũng muốn nhân cơ hội này làm gì đó?
Chiến đấu chẳng phải là hai bên gặp nhau liền muốn đánh, hơn vạn binh mã Nữ Chân Kiến Châu này, tiến quân cấp tốc đến vùng đất thuộc quận Thiết Sơn gần Bì đảo nhất, đồng nghĩa là chiếm cứ điểm dễ tấn công nhất, tất cả mọi cuộc tấn công đều phải khởi phát từ điểm này. Ở đây muốn hạ trại, phải đợi đồ đạc nơi bờ sông đưa đến, phải cướp đoạt thôn trại Cao Ly ở gần đó, sai khiến dân chúng Cao Ly chặt cây đóng thành bè gỗ, lại còn bố trí trạm canh gác ở chỗ xung yếu vòng ngoài, binh mã Cao Ly tuy suy yếu không chịu được, ngộ nhỡ đầu óc ngu muội muốn làm gì thì cũng là rắc rối, có bao thứ cần làm thế này, cho dù buổi trưa đến nơi, nhưng chiếu theo tính toán, tấn công ít nhất phải ngày kia mới khởi xướng được.
Càng chiến đấu muộn càng có lợi đối với trấn Đông Giang, trước đó bị phong tỏa quá ngặt, Trấn Đông Giang cũng chẳng qua là sẵn sàng sớm hơn một ngày rưỡi, hơn nữa khác với trước đây, trước đây ít nhiều cầu viện bên phía trấn Đăng Lai, nhưng hiện giờ trấn Đăng Lai của Sơn Đông đã là cứng ngắc rồi, vốn dĩ không có viện quân điều động. Đương nhiên từ sau khi Triệu Gia Quân đánh đỏ chủ lực quan quân ở trấn Đăng Lai, chi viện trấn Đăng Lai đưa cho Trấn Đông Giang chỉ có lương thảo quân tư, nhân mã thường thường là Liêu dân trốn đến đây lại được triệu tập trở về lần nữa, nhưng điều này đã dẫn đến nhiều lần liều mạng xôn xao, khó khăn lắm mới chạy ra được, lại để cho mọi người trở về, ai cũng không muốn, cho nên làm cũng rất khó khăn.
Trước mắt trấn Đông Giang hy vọng được chỉ có hai nơi, một là Trương Bàn bên phía Kim Châu, một là quan quân ở Thiên Tân vệ. Trấn Đông Giang trong tay có thuyền, Nữ Chân Kiến Châu không có cách nào phong tỏa, nhưng bên phía Trương Bàn ốc không mang nổi mình ốc, quan quân Thiên Tân trước nay không quản bên phía Liêu Trấn, cho dù muốn lo cũng là ngoài tầm tay, trấn Đông Giang hiện nay làm được chỉ có báo nguy, báo thư cầu viện với nha môn quan phủ báo nguy được, hy vọng một phần vạn khả năng và hy vọng.
Trên dưới Bì Đảo cũng biết tình hình này cho nên biết thân biết phận cử thuyền đi cầu viện, chủ yếu vẫn là sẵn sàng dựa vào bản thân quyết chiến, nếu là trước đây, e rằng sớm đã là tất cả các thuyền đều sắp đầy người chạy ra ngoài. Đi Sơn Đông, đi những nơi khác của Cao Ly, không khéo còn vì thuyền này mà tàn sát lẫn nhau. Nhưng hiện giờ khác rồi, bởi vì bắt đầu buôn bán với Từ Châu, trấn Đông Giang dần dần có mấy phần khác biệt, lương tồn trữ trên đảo đầy đủ, đồ vật cũng không thiếu, bọn quân lính cũng đánh thắng mấy trận, theo tình hình chạy trốn không đủ chỗ, tại sao không đi liều mạng.
Dù sao quân dân trên Bì đảo đều có mối thù không đội trời chung với Nữ Chân Kiến Châu, rất nhiều người dĩ nhiên nếu lưu lại rồi, chính là muốn liều mạng đi chém giết, mà không phải là muốn chạy đi.