Bên này hữu khí vô lực nói, Đổng Ngạc Tra Tề nghe lại không rét mà run lên, huynh đệ bọn họ từ bé đã không có địa vị, có rất nhiều chuyện thấy cũng không hiểu, hiển nhiên không biết Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ ở lâu nơi đầu não Kiến Châu nhìn hiểu rõ, ngẫm nghĩ một chút thấy ngũ đại lão thần khai quốc chỉ còn cha mình còn sống, nghĩ tới năm đó Phó hãn Thư Nhĩ Cáp Tề được cho rằng là Phó Hãn bị đóng đinh ở trong hộp từ sống thành chết, oán giận trong lòng Đổng Ngạc Tra Tề liền tiêu tan.
Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ bên kia chỉ nói chuyện nhiều chút, lại ho khan không ngừng, đợi đến lúc bình phục lại, mới yếu ớt nói.
- Phía tây Minh Quốc, Phía đông là Triều Tiên phương bắc có Mông Cổ, đều so không lại nước Kim chúng ta. Từng trận đánh tới, Liêu Đông này là nơi đất tốt vẫn còn chiếm đóng được, kiếm được càng nhiều thêm nữa, vậy thì phải xem thiên thần bảo hộ rồi. Lần này sau khi đánh Mao Văn Long, con thế nào cũng được chia một ít công lao, ta ở Liễu Dương và Thẩm Dương đều đặt mua một ít thôn trang rồi, đến lúc đó các huynh đệ các con hãy trông coi mà sống qua ngày.
Chủ tướng thân thể không tốt, chủ tướng dặn dò với con mình, đều không có ảnh hưởng đến hành quân của binh mã Kiến Châu Nữ Chân. Nước Kim Nữ Chân Kiên Châu lúc này rất coi trọng quân pháp, kẻ vô cớ không tiến chính là tội lớn, tội lỗi như vậy cho dù Nỗ Nhĩ Cáp Xích cũng bảo hộ không nỗi. Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ cùng Bố Thiện hiển nhiên sẽ không sờ đến thứ xúi quẩy này, ngày hôm sau liền nhổ trại lên đường. Đổng Ngạc Hà Hòa Lễ đã không cưỡi ngựa, nhưng quan đạo Cao Ly hết thảy đều thô kệch lâu năm thiếu tu sửa, xe ngựa xóc càng dữ hơn, bất đắc dĩ, chỉ đành tìm mấy kỳ đinh khỏe mạnh nâng kiệu đi tới.
Từ bờ đông sông Áp Lục đến Bì Đảo, không nói đi đường biển, chỉ có dọc theo bờ biển một đường hướng đông là bằng phẳng, đường biển từ quận Thiết Sơn đến Bì Đảo không đến năm dặm, khoảng cách này dùng bè gỗ vượt biển cũng được, từ Nghĩa Châu đến Bì Đảo, ven đường qua mấy nơi quận huyện Cao Ly, thành trại bảo tuy rằng không dày đặc, những chỗ nên có cũng đều có.
Quân Kim Nữ Châu Kiến Chân vốn dĩ cũng không để ý đến phòng ngự của binh mã Cao Ly dọc đường, mặc dù hơn mười trại bảo, mấy ngàn quan binh Cao Ly, nếu như cộng thêm tư binh những nhà giàu có kia huy động được, Cao Ly cũng gom được hơn vạn, thật muốn đánh nhau, khẳng định sẽ hao phí công sức, nhưng quân Kim Nữ Chân Kiến Châu không để ý tí nào, thế hành quân này thật giống như vốn dĩ nơi này không có bất kỳ công sự và quân binh nào.
Phải biết rằng Cao Ly là nước chư hầu Đại Minh, Đại Minh và Nữ Chân Kiến Châu khai chiến, Cao Ly cũng phái binh viện trợ, lúc Tát Nhĩ Hử có hai vạn binh xuất chiến, bây giờ vẫn luôn đi theo tàn quân Liên Đông kiến lập trấn Đông Giang đánh nhau với Nữ Chân Kiến Châu. Hai bên vốn là địch quốc, nhưng quân Kim Nữ Chân Kiến Châu xem vùng biên giới như không có vật gì, cũng xem như binh mã Cao Ly không là gì, cứ như vậy mà đi thẳng tới Bì Đảo.
Nhưng Cao Ly bên này động tĩnh giống như phán đoán của Kiến Châu, bọn họ co đầu rút cổ không ra, vốn dĩ không dám tới ngăn cản, không phát sinh va chạm liền cảm tạ trời đất, bất chợt muốn đến mật báo cho Bì Đảo bên kia, theo che đậy của thiết kỵ Nữ Chân Kiến Châu, đều nửa đường bị chặn giết sạch. Cao Ly vốn cũng không mấy thớt ngựa, không có bao nhiêu người biết cưỡi ngựa, bởi vậy, lại càng không dám lộn xộn gì rồi.
Ngày thứ ba sau khi binh mã Nữ Chân Kiến Châu vượt sông, đội quân tiền tiêu Bì Đảo phái ra rốt cục cũng phát hiện đại quân Nữ Chân cuồn cuộn mà đến, hốt hoảng trở về báo tin. Bì Đảo trấn Đông Giang mới biết tin tức, gần như cũng ngay lúc đó, công văn từ Kim Châu bên kia cũng theo thuyền tới Bì Đảo. Kim Châu bên kia vào tháng sáu bị bao vây, tấn công rất là bất ngờ, bắt đầu là tấn công lân cận vùng Nữ Chân đóng quân, sau khi vây chặt, đại quân xuất hiện, tin tức còn là do thân vệ Trương Bàn liều chết đưa tới.
Tin tức truyền đến Bì Đảo, toàn bộ quân dân trên đảo đều chấn động, tổng binh trấn Đông Giang Mao Văn Logn suy nghĩ cả trăm lần vẫn không có cách giải. Vào lúc này, Nữ Chân Kiến Châu không phát động tấn công lớn như vậy được, một lộ công Kim Châu, một lộ công Đông Giang, cái này xấp xỉ phải một vạn sáu ngàn binh mã, hơn nữa là đi đường dài, cần lượng lớn lương thảo và súc vật, còn phải điều động lao dịch làm nông, Nữ Chân Kiến Châu bao năm đều không làm được điểm này, như thế nào mà lần này lại làm được?
Rõ ràng là trấn Đông Giang sẵn sàng ra trận, sửa soạn đánh Nữ Chân Kiến Châu, lại không nghĩ rằng đối phương lại cử động nhanh hơn. Chư tướng trấn Đông Giang bây giờ mới ý thức được bản thân vô dụng cỡ nào, mặc dù công kích quấy nhiễu, nhưng chỉ cực hạn ở sông Áp Lục và vùng duyên hải Liêu Đông, đối với nơi cốt lõi Nữ Chân Kiến Châu không chế vô năng bất lực. Bên kia người Hán bạo động, bên này ngoài sau khi thu nhận lưu vong thất bại thì không có bất kỳ gì làm được, mà Nữ Chân một khi phát động, nội ứng tai mắt chính là toàn diệt.
Cảm thán thì là cảm thán, nhưng mọi người vẫn không nghĩ ra, Nữ Chân Kiến Châu sao lại làm ra cử động đại thương nguyên khí cỡ này. Nỗ Nhĩ Cáp Xích kia hung hãn liều lĩnh, nhưng cân nhắc thao lược lại rất giỏi, chắc chắn sẽ không vì trấn Đông Giang như tật bệnh ghẻ rêu tới gây chiến. Chư tướng trấn Đông Giang cũng nghĩ mạch lạc chút, kể từ lúc sau khi cùng Từ Châu bắt đầu mậu dịch buôn bán trên biển, thực lực trấn Đông Giang liền không ngừng được tăng cường, đã khiến cho Nữ Chân Kiến Châu có cảm giác bị đe dọa.
Loại này nếu là lúc trước, trấn Đông Giang sẽ vui mừng nhảy cỡn, nhưng bây giờ sắp tới gần trước mặt rồi, thật sự là vui mừng không nổi.
Chiến đấu với Nữ Chân Kiến Châu cũng bắt đầu ngẫu nhiên chiếm được thế thượng phong, ở thế cục này, hiển nhiên dẫn tới chú ý của Nữ Chân Kiến Châu, phát đại quân tấn công, cái này đúng thật là họa phúc liền nhau.
- Tiến gia chúng ta bắc phạt kinh Thanh, triều đinh điều động binh mã trong thiên hạ, một vùng Kế Liêu đều là trống không, kết cuộc người Kiến Châu nhân cơ hội vào Liêu Tây khởi binh, đánh hạ mấy thành trì, tuy rằng sau đó không lâu cũng rút khỏi, nhưng lương thảo và những thứ khác bên trong thành đều đã thu gom hết rồi. Sau đó mấy con đường thủy Liêu Hà và Lăng Hà lại thông thuyền, chuyển những gì thu được về một vùng Thẩm Dương và Liêu Dương.
- Bởi vì có thu hoạch này, Thát tử bên đó đã có lương thực rồi, hơn nữa những người trấn Đông Giang này bị chúng ta cho ăn no cũng đã có khí lực rồi. Ở Liêu Đông và Liêu Nam đánh mấy trận, khiến mấy nơi Kiến Châu đã đánh chiếm cũng bắt đầu thấy không yên ổn, điều này mới khiến Nỗ Nhĩ Cáp Xích kia hạ ác tâm. Mặc kệ là thời điểm này dùng binh là thích hợp hay không thích hợp, đều phải đem quân đánh hạ trấn Đông Giang.
- Thế cục trong thiên hạ, rút dây động rừng, Tiến gia ở Sơn Đông và Bắc Trực Lệ đánh lớn, ai nghĩ đến còn dính líu tới Liêu Trấn. Tôn Thừa Tông mang theo tinh kỵ Kế Liêu hồi kinh, khiến binh mã Nữ Chân Kiến Châu một vùng Quảng Ninh có thể thoải mái không ít, thuận thế điều động binh mã theo hướng đông tới đây.